|
 |
|
Ngày xưa, xưa thật là xưa,
Đức Chúa Trời dựng nên một khu vườn thật là xinh đẹp.
Chúa đặt tên khu vườn đó là Khu Vườn Ê-đen. Trong
khu vườn Ê-đen có rất nhiều chim chóc, các chú chim hót
líu lo. Trong đó, có rất nhiều cây trái, hoa quả,
các trái cây ăn rất ngon; đặc biệt có hai loại cây:
một cây là cây trường sinh và một cây là cây thiện ác.
|
|
Đức Chúa Trời cho ông A-đam
và bà Ê-va ở trong khu vườn đó. Chúa dặn hai ông
bà: "Các con được ăn tất cả các cây trái trong
vườn nầy, nhưng về cây thiện ác th́ không được ăn, v́
một mai các con ăn, chắc sẽ chết." Ông A-đam và bà
Ê-va vâng lời Chúa.
Nhưng trong khu vườn đó có
một con rắn, nó rất là tinh khôn và xảo quyệt, nó không
biết vâng lời Chúa. Một ngày kia, nó đến bên bà Ê-va,
nó hỏi: "Có phải Chúa không cho bà ăn các cây
trong vườn nầy không?" Bà Ê-va đáp: "Không
phải đâu, Chúa cho tôi ăn tất cả các cây trong vườn nầy,
nhưng về cây thiệc ác th́ không được ăn, v́ một mai tôi
ăn, chắc sẽ chết." Con rắn nói: "Không phải
đâu! Chúa không muốn cho bà ăn, bởi v́ Chúa không
muốn bà có sự khôn ngoan giống như Chúa vậy đó. Ăn
đi, ngon lắm!"
Bà Ê-va nghe lời con rắn dụ
dỗ, và với tay lên hái một trái, cắn một cái, và quay
sang ông A-đam, đưa cho ông A-đam và ông A-đam cũng cắn
một cái. Ăn xong, hai người nhớ ra lời Chúa dặn "không
được ăn,", hai ông bà sợ quá, chạy đi trốn.
Chiều đến, Chúa về, Chúa
gọi: "A-đam và Ê-va đâu?" Ông A-đam và bà Ê-va
nghe Chúa gọi, sợ quá, núp sâu xuống. Nhưng Chúa
biết hết mọi việc, Chúa hỏi: "Có phải hai con đă
ăn trái cấm rồi không?" Ông A-đam và bà Ê-va bước
ra. Ông A-đam thưa với Chúa: "Thưa Chúa,
Chúa đă để người đàn bà nầy bên cạnh con và bà đă xúi
con ăn trái cấm rồi." Bà Ê-va thưa: "Thưa
Chúa, Chúa đă để con rắn trong đây và nó đă xúi con ăn
rồi!".
Giận quá, Chúa phán cùng
hai ông bà: "Các con không nghe lời ta, từ nay trở
về sau, các con không được ở trong khu vườn nầy nữa.
Các con phải đi ra ngoài và phải làm lụng vất vả mới có
trái cây mà ăn."
|