|
by Cam Thao
|
Epigram On Father
Author Unknown
Forwarded by Cam Thao
- Like father, like son; what the
father does, the son will most probably follow.
- One dad to another: "I am no model
father. All I’m trying to do is behave so that when people tell my
son that he reminds them of me, he’ll stick out his chest instead of
his tongue.”
My
Consecrated Dad
He
couldn’t speak before a crowd
He couldn’t teach the class;
But when he came to Sunday School
He brought the folks en masse
He couldn’t sing to save his life;
In public he couldn’t pray
But always his jalopy was just
Crammed on each Lord’s day.
And although he
couldn’t sing,
Nor teach, nor lead in prayer,
He listened well, he had a smile,
And he was always there.
With all the others
whom he brought
Who lived both far and near
And God’s work prospered, for I had
A consecrated DAD.
Full Gospel Newsletter
Forward by PhuongDiep
|
| 
Chuyển
dịch: Ngọc Dung
Sưu Tập: Lê Thị Thanh Trang
H́nh ảnh và Đọc thơ:
Bà Phạm Phùng Vân (nghe)
Con ơi,
nếu có
bao giờ con yêu mẹ,
Hăy yêu đi khi mẹ c̣n đây,
C̣n biết được những ḍng t́nh cảm,
Ngọt ngào, êm dịu lẫn nồng say.
Hăy yêu đi khi mẹ c̣n biết,
Đừng chờ đến lúc mẹ ra đi,
Ghi lời yêu quư lên bia đá,
Mỹ từ, trên phiến đá vô tri.
Hăy nói lên điều con muốn nói,
Đừng chờ đến lúc mẹ ngủ say,
Một giấc ngủ không bao giờ dậy,
Ngàn năm ngăn cách chẳng ngày mai.
Đó là chia ly, là tử biệt,
Chẳng bao giờ nghe được tiếng con,
Nếu yêu mẹ dù là một chút,
Hăy nói lên khi mẹ sống c̣n.
Nói đi con lời nào yêu dấu,
Cả tấm ḷng hiếu thảo của con,
Để mẹ nâng niu như bảo vật,
Cho t́nh mẫu tử thắm như son.
|
My Mother
Mom, I loved you yesterday,
I love you tomorrow and everyday.
You were there for me my first day of school,
to hold my hand and give me courage to go.
You listened to me when I needed to talk,
You talked to me when I needed to listen.
You let me grow and learn from my own mistakes.
You never left my side when I was feeling down,
I knew you would be there to pick me up.
I wish there was a way I could repay all the things
you have done for me,
but there's nothing great enough to repay
the greatest mother of all.
Author Unknown
Forwarded by Cam Thao
|
|
 
(Tác giả: Ẩn Danh)

Author Unknown
Forwarded by Phuong Diep
My Mother taught me LOGIC...
“If you fall off that swing and break your neck, you can't go to the
store with me."
My Mother taught me MEDICINE...
"If you don't stop crossing your eyes, they're going to freeze that
way."
My Mother taught me TO THINK
AHEAD...
"If you don't pass your spelling test, you'll never get a good job!"
My Mother taught me ESP...
"Put your sweater on; don't you think that I know when you're cold?"
My Mother taught me TO MEET A
CHALLENGE...
"What were you thinking? Answer me when I talk to you... Don't talk
back to me!"
My Mother taught me HUMOR...
"When that lawn mower cuts off your toes, don't come running to me."
My Mother taught me how to
BECOME AN ADULT...
"If you don't eat your vegetables, you'll never grow up."
My mother taught me about
GENETICS...
“You are just like your father!"
My mother taught me about my
ROOTS...
"Do you think you were born in a barn?"
My mother taught me about the
WISDOM of AGE...
"When you get to be my age, you will understand."
My mother taught me about
ANTICIPATION...
"Just wait until your father gets home."
My mother taught me about
RECEIVING...
"You are going to get it when we get home."
And my all time favorite thing-
JUSTICE
"One day you will have kids, and I hope they turn out just like
YOU. Then you'll see what it's like."

Author
Unknown
Forwarded by Phuong Diep
Don't
think of her as gone away
Her journey's just begun
Life holds so many facets
This earth is only one
Just think of her as resting
From the sorrows and the tears
In a place of warmth and comfort
Where there are no days and years
Think how she must be wishing
That we could know, today
Now nothing but our sadness
Can really pass away
And think of her as living
In the hearts of those she touched
For nothing loved is ever lost
And she is loved so very much

Author Unknown
Forwarded by Phương Diệp
The
DENTIST who uses a string.
The SUNSHINE on a cloudy day.
The STORY TELLER when you can't get to sleep.
The HAIR STYLIST on the night of the prom.
The DOCTOR who cures poison ivy.
The TEACHER who teaches about life.
The SEAMSTRESS who patches torn jeans.
The COMEDIAN who makes you laughs when you're down.
The CHEERLEADER at all sports activities.
The NURSE who bandages a scraped knee.
The ARTIST who teaches finger painting.
The LAUNDRY LADY who keeps you dressed so nice.
The BAKER who makes chocolate chip cookies.
The TUTOR who helps with homework.
The COUNSELOR who gives guidance.
The CLEANING LADY who finds the bedroom floor.
The TOOTH FAIRY who rewards you for your pain.
The HEALER of your first broken heart.
The CHAUFFEUR for all social events.
The DISHWASHER who never complains.
The SELF-ESTEEM BUILDER for everyone.
The COOK who keeps the meals balanced.
The DREAM CATCHER who helps find dreams.
The KLEENEX that dries the tears.
The KEY that unlocks the door to the future.
The JUDGE who makes decisions with wisdom.
The PARTY PLANNER who makes you popular.
The SINGER who taught childhood songs.
The LIGHT that guides through dark moments.
The EGO BUILDER, picking you up when you're down.
The DRUGGIST who knows the cure for your pain.
The PRAYING HANDS that guide spiritually.
The GUARDIAN ANGEL who keeps you safe.
The FRIEND who puts real meaning into "I Love You"!
And the paradise is under the feet of your mothers -
Happy Mothers Day is a time of commemoration and celebration in
honor of all kind and affectionate mothers of the universe. It is a
time of family gatherings, and crayon scribbled "I Love You Mother".

The
more you give,
The more you get.
The more you laugh,
The less you fret.
The
more you do unselfishly,
The more you live abundantly.
The more of everything you share,
The more you'll always have to spare.
The
more you love, the more you find
That life is good and friends are kind.
For only what we give away
Enriches us from day to day.
Helen Steiner Rice
Forwarded by Cam Thao
|
|

I saw Jesus last week,
He was wearing blue jeans and an old shirt.
He was up at the church building;
He was alone and working hard.
For just a minute he looked a little like one of our members.
But it was Jesus.
I could tell by his smile.
I saw Jesus last Sunday,
He was teaching a Bible class
He didn't talk real loud or use long words,
But you could tell he believed what he said.
For just a minute, he looked like my Sunday School teacher.
But it was Jesus,
I could tell by his loving voice.
I saw Jesus yesterday,
He was at the hospital visiting a friend who was sick.
They prayed together quietly,
For just a minute he looked like Brother Jones,
But it was Jesus,
I could tell by the tears in his eyes.
I saw Jesus this morning,
He was in my kitchen making my breakfast and fixing me a special
lunch,
For just a minute he looked like my mom.
But it was Jesus,
I could tell the love from his heart.
I see Jesus everywhere,
Taking food to the sick,
Welcoming others to his home,
Being friendly to a newcomer and for just a minute I think he's
someone I know,
But it's always Jesus,
I can tell by the way he serves.
May someone see
Jesus in you today!
Author Unknown
Forwarded by PhuongDiep
|
|
(Kính dâng lên Chúa
với ḷng cảm tạ)
Nhạc:
Unknown
Lời: Bác Sĩ Trần Văn Hưng
Tôn vinh:
Anh Nguyễn Hồng Hải (nghe)
( Lời bạt:
Gặp lại một số con cái Chúa trong Hội Thánh đă từ lâu xa vắng, tác
giả - với t́nh yêu thương và niềm cảm xúc - đă sáng tác bản nhạc nầy
để nói lên cái tâm t́nh và nổi ḷng của ḿnh trong ngày đoàn tụ cùng
anh em trong Chúa. Bài hát nầy, trước hết, xin dâng lên Chúa
với lời cảm tạ Ngài đă cho anh em chúng con tái ngộ. Sau đó,
xin thương tặng các con cái Chúa đă xa vắng lâu ngày trong Hội Thánh
nay mới gặp lại.)
|
Đoạn 1: |
Nhớ măi
ngày qua, ḍng đời trôi chúng lối,
Chung sức, chung ḷng, không nếm biết đơn côi.
Hội Thánh ḿnh đây tuôn tràn ơn cứu rỗi,
Ḷng ta say, say phước hạnh ngàn đời.
|
|
Đoạn 2: |
Nhớ kỹ-niệm
xưa bên người anh em cũ,
Đây đó tiếng cười trong nước Chúa Giê-su.
Xa vắng người đi nên nhiều đêm mất ngủ,
Thời gian qua như sương lạnh mịt mù.
|
|
Điệp Khúc: |
Chào đón
anh em, hôm nay ôi đẹp vô ngần,
Ḷng chứa chan vui tươi ta t́m lại t́nh thân.
Ḷng chẳng chia xa không gian nào cũng gần,
Cùng bắt tay mừng thấy đời rạng hồng ân.
Luôn luôn đi trên đất thắm ngàn hoa,
Qua phong ba ghi nhớ tấm ḷng Cha,
đem suối mát đời ta.
|
|
Đoạn 3: |
Thắm măi
t́nh yêu bên người Cha thiên thượng,
Đưa dắt linh tŕnh ḿnh thoát kiếp hư vong.
Quên hết sầu tư, ngắm nh́n tương lai rộng,
Ngoài xa kia, ta thấy rạng vừng hồng.
Từ ngôi cao Cha chứa chan
t́nh nồng,
Vẫy yêu thương ngập ḷng,
Vẫn ơn sâu ngh́n trùng, nói sao cơn hoài mong. |
|
| |

(Thân tặng anh Phạm Đ́nh Thịnh và Anh Trần
Trọng Phương,
Hội Thánh Tin Lành Jacksonville)
Anh và tôi
xưa cùng chung màu áo,
Xanh đại dương, và trắng sóng bạc đầu.
Ḿnh chưa từng gặp nhau,
V́ không cùng đơn vị.
Nhưng là con trong “gia đ́nh lính thủy”,
Anh giang đầu, tôi hải đảo xa xôi.
Dù theo tàu ra khơi,
Hay tuần tra duyên hải.
Dù canh pḥng doanh trại,
Hay giữ từng nhánh sông.
Anh và tôi gắn bó với phiêu bồng,
Và bao gian nguy của thời binh lữa.
Những chuyến tuần dương muôn trùng sóng bủa,
Những lần tuần giang sông nước lênh đênh.
Anh và tôi cùng mong dứt chiến chinh,
Đón ḥa b́nh, ḿnh giă từ vũ khí.
Cho chiến hạm trở về,
Buông neo trong bến nghỉ.
Chiến đỉnh thôi tung hoành,
Trả sông lại thuyền dân.
Cho người yêu, vợ trẻ hết chờ mong,
Hết khóc nhớ chàng đi xa b́ền biệt.
****
Nhưng…ḥa
b́nh rồi, chỉ c̣n hối tiếc,
T́nh mới tương phùng, phải vội chia xa.
Cuộc đổi đời đầy bảo tố phong ba,
Mơ ước cũ đành trôi theo vận nước.
Anh và tôi cùng là người thua cuộc,
Cùng oằn vai vác gánh nặng đọa đày.
Chiến hữu, bạn bè, nhiều kẻ không may,
Chết biển, chết rừng trên đường vượt thoát.
****
Tạ ơn Chúa!
Ngài cho ḿnh sống sót,
Dù phải lưu vong, kiều ngụ quê người.
Gặp gở nhau…như quen biết lâu rồi,
Con Cái Chúa - thấy gần như thân quyến.
Xưa anh và tôi,
Cùng đứng chung chiến tuyến.
Canh từng nhánh sông,
Giữ từng góc biển.
Cho quê hương có được chút thanh b́nh.
Nay anh và tôi…
Cũng là những chiến binh,
Của Chúa Giê-su trong “đội quân cứu rỗi”.
Cậy ơn Ngài, ḿnh cùng nhau tiến tới,
Chẵng ngại gian nan, rao giảng Tin Lành.
Lời Thánh Kinh là áo giáp che ḿnh,
Xông xáo giữa trận đời không hoảng sợ.
Làm chứng nhân giữa bao người lầm lỡ,
Buông đời theo quyền lực thế gian này.
Nói về T́nh Yêu, Cứu Chuộc của Ngài,
Mời tin Chúa, thoát gông xiềng ma quỷ.
Anh và tôi…Nay
vẫn là chiến sĩ!
Đỗ Tấn Minh
Tallahassee, Florida |
|
|
|

|
(Vô Danh) |
|
|
Con biếu Mẹ bông hồng nhung thắm đỏ
T́nh yêu thương dâng Mẹ đó, Mẹ ơi
Nguyện ơn Trên cho Mẹ măi sống đời
Cùng con Mẹ an khang nơi trần thế.
Dâng lên Mẹ một bông hồng màu trắng,
Về Mẹ yêu cho từng tháng năm xưa
Bao thân thương, dấu ái nói sao vừa
Ḷng thương Mẹ như cơn mưa tháng hạ.
Công ơn Mẹ như trời cao, biển cả
Chín tháng dài trong dạ Mẹ chở che
Sinh, dưỡng con trong hôn, nựng, vỗ về
Từng thao thức khi con nhè ... không ngủ.
Mẹ xác xơ cho con hằng no đủ
Mẹ lạnh lùng để con Mẹ ấm êm
Mẹ chăm che nâng từng giấc ngủ mềm
Cho con lớn, chụm chung thêm t́nh Mẹ.
Con vào đời với tang điền, dâu bể
Mẹ vẫn hằng theo dơi bước con đi
Mẹ lặng im dù chẳng nói năng ǵ,
Nhưng mắt Mẹ theo con đi ngàn hướng.
Hạnh phúc thay những ai c̣n có Mẹ
Đau vô chừng khi Mẹ đă ra đi.
Cuộc đời con rồi sẽ măi đơn ĺ
Làm sao lấp những buồn se sắt đó
|
| |

Viễn Phương |
| |
Mẹ ! Một tiếng bao la
hơn biển cả
Bởi thân nầy do mẹ,
nặng cưu mang
Dù gian lao khốn khó,
trải lầm than
Trọn một kiếp hy sinh
v́ con trẻ
Ơn sinh dưỡng lấy chi
đền đáp mẹ
Công đức nầy muôn kiếp
măi không vơi
Nghĩa ân sâu trọn giữ
cả cuộc đời
Tôn kính mẹ khắc ghi
trong tiềm thức
Người c̣n mẹ có muôn
vàn hạnh phúc
Kính mẹ hiền mang đến
những niềm vui
Dẫu ḍng đời xuôi
ngược,dẫu xa xôi
Yêu thương mẹ ai người
không nghĩ tới
Mẹ c̣n đó !- Mẹ c̣n
trong tay với
Ta chu toàn giữ trọn
đạo làm con
Ngày tháng qua, khi mẹ
đă không c̣n
Ôm nuối tiếc người ơi
thôi đă muộn
|
|
|

Thương tặng
các con của mẹ và tất cả những kẻ làm con
Kim Lee, Mùa Lễ Mẹ 2006
|
 |
|
Xấp xỉ bước vào tuổi lục
tuần, đây là năm đầu tiên trong cuộc đời làm vợ và làm
mẹ, mẹ cảm thấy thật cô đơn v́ hiện giờ không c̣n một
đứa con nào bên cạnh. Những cánh chim non đă đủ lông đủ
cánh, đă bay đi khỏi cái tổ ấm mà ngày xưa chúng từng
xúm xít với ḿnh. Căn nhà thật hiu quạnh dù ba của các
con vẫn c̣n đấy, dù mẹ đang sống với đứa cháu nội mỗi
ngày, dù thỉnh thoảng vài hôm các con có ghé qua thăm,
nhưng đối với mẹ cuộc đời nầy vẫn trống vắng v́ thiếu
các con.
Thời gian đă cướp đi của mẹ những ngày tháng vô vàn ấm
cúng khi mẹ con ḿnh cùng sống chung với nhau dưới một
mái gia đ́nh. Cuối tháng tư năm 1975, phi trường Tân
Sơn Nhất biến động. Các thủ trưởng và đồng nghiệp chen
chúc nhau lên phi cơ tị nạn. Trong cơn hỗn loạn, mẹ một
ḿnh chạy ra cỗng phi trường. Mẹ
chạy về với đứa con trai
đầu ḷng - cái núm ruột mà mẹ không thể bỏ lại sau lưng
để sang Mỹ một ḿnh, dù trước đó mẹ và các bạn đồng
nghiệp đều được hứa hẹn rằng thân nhân sẽ được bảo lănh
qua sau.
Về quê ngoại nương náu, lần
lượt đứa con thứ hai, rồi đứa thứ ba ra đời. Ngoài việc
đi chợ búa hằng ngày, mỗi lần đi đâu khác, các con đều
đ̣i đi theo. Cả mẹ cả con không rời nhau quá một ngày.
Năm 1992, vợ chồng con cái tay xách tay mang bồng chống
nhau sang Mỹ. Xứ lạ quê người, mẹ con càng xích lại
nhau hơn, lúc nào cũng có mẹ có con, ngoại trừ lúc các
con đi học và mẹ phải đi làm. Sau ngày đứa con gái
xuất giá, ba mẹ và đứa con đầu ḷng mỗi người ngồi một
nơi buồn bả. Nhà đă vắng đi bớt một người v́ đứa con
gái lúc đó đang ở với “người dưng khác họ”, thấy
nhớ nó làm sao! Nhưng rồi mẹ cũng nguôi ngoai
những lúc nó cũng về
thăm nhà thường xuyên và dù sao mẹ vẫn c̣n đến hai đứa
con trai bên cạnh!
Kế đó, đứa con trai đầu
ḷng lập gia đ́nh. Mẹ vui lắm v́ có thêm người
trong nhà, bởi cớ con trai và con dâu vẫn c̣n ở chung
với ba mẹ. Hơn một năm sau, các con muốn ra riêng, viện
lẽ, cần gầy dựng 1 tiểu gia đ́nh. Đứa con trai út cũng
ra riêng, viện lẽ, con lớn rồi, phải tự lập, tiếp tục ở
chung với ba mẹ th́ bạn bè cười cho. Mẹ thấy ḿnh như
mất mát cái ǵ! Trong khi các con tươi cười hớn hở,
tung cánh chim bay đi dưới bầu trời tự do rộng mở th́ mẹ
thường lặng lẽ khóc một ḿnh trong cái thế giới nhỏ bé và cô đơn
của ḿnh. Cái tổ ấm mà ba mẹ đă kết từng cộng cỏ bây
giờ không đủ sức chứa những cánh đại bàng. Con gà mái
ngày nào - sau mấy mươi năm chắt chiu ôm ấp bầy con -
bây giờ đă già, lông cánh đă tả tơi, không c̣n đủ sức
giữ chúng trong bóng cánh của ḿnh nữa.
Rồi các con xấp xếp mua một
căn nhà để ba mẹ “ra riêng”. Từ đó, nổi buồn thành h́nh
trong mẹ. Măi cho đến nay, lúc nào mẹ cũng phải
làm mặt “trong héo ngoài tươi”. Ôi nhớ sao là nhớ
khoảng thời gian ở quê hương Việt Nam đầy t́nh yêu trong
trật tự. Cái từ “trật tự” theo truyền thống Việt Nam
có nghĩa là "cha mẹ đặt đâu con ngồi đó”, dựng vợ
gă chồng xong, cha mẹ xấp xếp cho các con cái “ra riêng”.
Qua xứ nầy, cái trật tư theo truyền thống bị đảo lộn.
Hầu hết các gia đ́nh Viêt Nam đều có hoàn cảnh tương tự:
“con cái đặt đâu cha mẹ phải ngồi đó”, rồi chúng xấp
xếp cho cha mẹ “ra riêng” để có cuộc sống riêng tư và tự
do, không bị gia đ́nh ràng buộc. Cái chủ nghĩa tự do ở
xứ Mỹ là con dao hai lưỡi: nó cắt đứt những sự ràng
buộc gia đ́nh và các sự phiền phức khác khi 2 hoặc 3 thế
hệ cùng sống chung với nhau dưới một
mái nhà, nhưng đồng
thời nó cũng dần dần cắt đứt cái mẩu tử t́nh thâm giữa
mẹ con ruột thịt với nhau, cắt từng khúc ruột và trái
tim người mẹ khi phải sống xa các con. Thôi th́, “nhập
giang tùy khúc, nhập gia tùy tục”, ḿnh đang ở xứ Mỹ mà,
con đặt đâu ḿnh ngồi đó!
Ḿnh phải tập tành cho quen với
sự đă-kích bất ngờ nầy.
Tạ ơn Chúa, Ngài đă ban cho
mẹ những đứa con ruột, cả dâu và
con rễ, đều rất hiếu thảo. Mẹ chẳng thiếu thốn mọi
tiện nghi vật chất và đồ ăn áo mặc. Nhưng cái mà mẹ
đang thiếu và lúc nào cũng cần được cung cấp chính là
T́nh Yêu của các con dành cho mẹ. Một lời hỏi thăm sức
khỏe, một cái ôm choàng qua cổ, những giây phút tâm t́nh
mẹ con tṛ chuyện với nhau, v.v., bao nhiêu thứ đó là cả
một niềm vui cho cái tuổi về chiều của mẹ. Mẹ nhớ mấy
năm về trước khi chưa có đứa nào lập gia đ́nh, mấy mẹ
con ḿnh ngồi quây quần bên nhau trên chiếc sofa mà xem
T.V, đứa nầy dành ôm mẹ, đứa kia dành nói chuyện, đứa
dành nói trước, đứa dành nói sau. Mẹ nhớ vô cùng những
buổi cơm tối mẹ con vừa ăn vừa nói chuyện búa xua.
Mẹ luôn luôn là người ăn chậm nhất v́ cứ măi nghe các
con nói chuyện để đáp lời từng đứa một. Bây giờ những
điều đó không c̣n nữa. Các con đến rồi đi như cơn lốc.
Những bửa cơm vội vă, có đứa nầy th́ thiếu đứa kia,
không làm sao lấp lại cho đầy cái khoảng trống bửa cơm
gia đ́nh. Những sự bận rộn về việc làm ăn và chăm sóc
tiểu gia đ́nh của các con làm cho mẹ con ḿnh xa cách
nhau thật rồi.
Bây giờ mẹ mới thấm thía
cuộc sống lặng lẽ của những người già trên đất Mỹ. Chủ
nghĩa tự do đă cướp đi các con khỏi tầm tay của mẹ. Ôi
chao, thử tưởng tượng nếu không có lũ cháu bên cạnh để
hủ hỉ, nếu không có Chúa để tâm t́nh,
nếu không có lời của Ngài
để an ủi, th́ không biết lúc nầy mẹ ra sao! Nổi cô đơn
thật là đáng sợ!
Thẩm thấu được nổi đau buồn
v́ không c̣n sống chung cùng 1 mái nhà với các con, gậm
nhấm từng nổi nhớ v́ xa cách các con, mẹ liên tưởng đến
t́nh yêu của Chúa đă dành cho ḿnh bấy lâu mà mẹ từng
một thời hờ hững. Mẹ là con người xác thịt chẳng có ra
chi mà c̣n biết thương biết nhớ các con của ḿnh như vậy,
huống chi Chúa là Đấng đầy sự nhân từ và đầy ḷng thương
xót th́ thử hỏi t́nh yêu của Ngài dành cho những người
được chọn là bao lớn? Hẳn Chúa cũng có những giây phút
đau ḷng khi các dân sự của Ngài, nay đă đủ lông đủ cánh,
chối bỏ không tiếp rước Ngài vào cuộc đời của chúng?
Hẳn Chúa cũng có những tháng ngày trông chờ các đứa con
đến với Ngài để tương giao và lắng nghe tiếng Chúa? Do
đồng một tâm t́nh như vậy, cho nên từ ngày “ra riêng”
đến nay, mẹ thường đến với Chúa để có sự tương giao mật
thiết hơn, dành nhiều th́ giờ cho Chúa hơn để lắng nghe
sự nhân từ qua lời hằng sống của Ngài.
Tuy nhiên, mẹ muốn nhấn
mạnh với các con - và tất cả những kẻ làm con - điều
nầy. Ngoài t́nh yêu của mẹ, các con c̣n có một t́nh yêu
cao cả hơn mà Chúa Cứu Thế đă dành cho các con. T́nh
yêu nầy là mới là mối t́nh bất diệt, v́ Ngài là Đấng
Hằng Hữu, là nơi ở của các con, và sẽ ở với các con từ
đời nầy qua đời khác, từng thế hệ nầy tiếp đến thế hệ
kia. Nhưng cha mẹ là vật thọ tạo của Ngài, được nắn nên
h́nh từ bụi tro. Cha mẹ sẽ từ bụi tro mà trở vào đất y
như nguyên-cũ, và thần linh sẽ trở về nơi Đức Chúa Trời.
Một khi cha mẹ đă ngủ yên trong đất, những kẻ làm con sẽ
không bao giờ, chắc chắn là không bao giờ, t́m thấy được
người cha người mẹ thứ hai. Hăy trân quư thời gian c̣n
ở bên nhau - dù với cha mẹ hay với bất cứ với người thân
nào trong gia đ́nh - v́ thời gian tàn nhẫn lắm. Thời
gian chỉ biết đi tới chớ không hề trở lui lại bao giờ.
Hăy ở với nhau cách nhân từ, dầy dẫy ḷng thương xót và
tha thứ cho nhau, yêu thưong nhau, chăm sóc cho nhau; để
rồi khi có người thân nào mất đi, ḿnh sẽ không ân hận.
Đừng tiếc với nhau những lời dịu dàng, những cử chỉ thân
thương. Đừng hà tiện với nhau những lời nói tốt lành,
những sự quan tâm giúp đỡ cho nhau.
Hầu hết trong các đám tang,
mọi người thường thốt lời than tiếc kẻ ngủ yên; thường
nói về những mỹ đức của người đó lúc sanh tiền, v.v. Ôi
những lời mà lúc c̣n sống ai cũng thèm được nghe nhưng
không ai màng nói đến. Người chết nằm đó, nhắm mắt rồi,
có muốn nghe cũng không nghe được, bao nhiêu người tề
tựu thăm viếng cũng bằng thừa - v́ mọi sự đă hết và chấm
dứt. Hỡi các kẻ làm con, chớ như vậy! |
|
This is written in the Hebrew
Talmud, the book where all of the sayings and
preaching of rabbis are conserved over time.
It says:
"Be very careful if you make a woman cry, because
God counts her tears.
The woman came out of a man's rib,
Not from his feet to be walked on,
Not from his head to be superior,
But from the side to be equal,
Under the arm to be protected,
and next to the heart to be loved."
|
|
|
NERVOUS FLYER
Author Unknown
Forwarded by Sanh Khương
There was this Christian lady who had to do a lot of
traveling for her business so she did a lot of
flying. But flying made her nervous so she always
took her Bible along with her to read and it helped
relax her. One time, she was sitting next to a
man. When he saw her pull out her Bible he gave a
little chuckle and went back to what he was doing.
After awhile he turned to her and asked "You
don't really believe all that stuff in there do
you?"
The lady replied: "Of course I do, it is in
the Bible."
He said: "Well, what about that guy that was
swallowed by the whale?"
She replied: "Oh, Jonah. Yes, I believe that, it is
in the Bible."
He asked: "Well, how do you suppose he survived all
that time inside the whale?"
The lady
said: "Well, I don't really know, I guess when I get
to heaven I will ask him."
What if he isn't in heaven, the man asked
sarcastically.
"Then you can ask him", replied the lady.
|
|
| |

Trời sang
xuân, đất cựa ḿnh thức vội,
Sau giấc ngũ dài lạnh giá mùa đông.
Cho cây vươn vai đâm chồi lộc mới,
Và cho hoa khoe sắc thắm, hương nồng.
Cho hạt giống âm thầm,
Chịu chôn ḿnh ung thối,
Dưới lớp đất tối tăm.
Mọc thành thân cây mới.
Từ nhánh đưa phiến lá non phơi phới,
E-ấp nghiêng che sợi nắng xuân hồng.
Cho cỏ úa trên sân,
Mừng vui giă từ tháng ngày ảm đạm.
Đan tay nhau dệt thảm,
Trải kín đất - màu xanh mượt tơ nhung.
Và cho bầy sâu lông,
Đang thu ḿnh trong “mồ chôn” tổ kén.
Cố vùng vẫy cho kịp giờ ḥ hẹn,
Hóa bướm bay t́m gặp đóa hoa xuân.
Cánh trắng, cánh vàng trước mặt, sau lưng,
Trêu ghẹo mai, lan, hồng, đào, cẩm-chướng…
Chúa Giê-su ơi! Ḷng con sung sướng,
Cảm nghiệm được ngày vui Chúa Phục Sinh.
Đánh bại tử thần, chiến thắng quang vinh,
Ngài sống lại!
Khải hoàn ra khỏi mộ,
Tấm văi liệm xác c̣n trơ ra đó.
Như kén con sâu hóa bướm bay rồi.
Chúa phục sinh!
C̣n mộ trống mà thôi.
Đá lấp huyệt nằm lăng qua bỏ ngơ.
Bước theo Ngài con nhớ lời nhắc nhỡ,
Khiêm cung, hạ ḿnh, chôn hết kiêu căng.
Nguyện là hạt cây lấp vùi, thối rữa,
Dưới lớp đất đen chờ lúc lên mầm.
Mùa Xuân Phục Sinh cây non hớn hở,
Lớn vững giữa đời trổ lá, đơm bông.
Chúa ơi! Con là sâu lông đen đúa,
Nguyện chôn ḿnh vào tổ kén ăn năn,
Mùa Xuân Phục Sinh sâu không c̣n nữa,
Được hóa thân thành bướm lượn tung tăng.
Đỗ Tấn
Minh
Tallahassee, FL
Mùa Phục Sinh 200 |
|
|
|

Đây là tâm thư của một
người cha gởi cho kẻ sát nhân giết hại con ḿnh.
*****************
Con thân mến,
Con có lẽ sẽ ngạc nhiên,
cũng như bao nhiêu người khác, khi nhận được lá thư này viết từ nơi
ta, nhưng xin con b́nh tỉnh đọc hết lá thư và suy nghĩ cũng như
quyết định về lời yêu cầu nghiêm túc của ta.
Là Cha của người đă bị
giết dưới bàn tay của con, ta có một việc này cần phải nói với con.
Ta tha thứ con.
Với tất cả tấm ḷng của ta, ta tha thứ cho con. Ta biết, thật là
khó làm cho con tin như vậy, nhưng quả thật ta đă tha thứ. Ngay tại
toà án, khi con nhận tội đă dự phần trong việc đóng đinh trên cây
thập giá, cướp lấy sinh mạng của Con Trai ta và cầu xin sự tha thứ
của ta, ta đă ngay lập tức chấp nhận khoan dung con từ trong trái
tim ta. Ta chỉ mong con tin tưởng ta và nhận sự tha thứ của ta.
Nhưng đây không chỉ là
những lời ta muốn nói với con; mà ta c̣n đề nghị với con một điều –
ta muốn con trở thành con của ta. Con biết không, con trai đă chết
rồi của ta là người con duy nhất, ta chỉ có một người con này thôi,
bây giờ ta c̣n lại một ḿnh, ta muốn chia sẻ cuộc đời c̣n lại của ta
với con và để lại cho con tất cả gia tài của ta cho con. Điều này
có thể khó hiểu hoặc khó tin cho con, ngay cả những người chung
quanh con cũng vậy, nhưng riêng ta, ta tin con đáng giá cho điều
kiện ta muốn con trở thành con ta. Ta đă chuẩn bị mọi thứ cho con
nếu con nhận sự tha thứ có điều kiện của ta, không những con được
giải tội khỏi sự phạm pháp của con, mà con c̣n được trắng án, tự do
thoát ra khỏi ngục tù của con, sau đó bản án tử h́nh của con sẽ được
miễn xá. Từ điểm đó, con sẽ trở thành con của ta và sẽ thừa hưởng
tất cả di sản của ta.
Ta cũng biết thật là kỳ
lạ khi đặt điều kiện với người đă giết con ruột của ḿnh, nhưng hiện
giờ ta thật sự thương yêu con và thật sự tha thứ cho con, một sự tha
thứ không thay đổi từ trong tận trái tim ta.
Cuối cùng, ta biết một
điều nữa là, con có thể lo lắng không biết rồi đây, sau khi nhận lấy
điều kiện của ta rồi, ta sẽ yêu cầu con làm một việc ǵ khiến ảnh
hưởng đến sự thụ hưởng gia tài của ta.
Hoàn toàn không, không ảnh hưởng và không có một đ̣i hỏi nào cả.
Nếu ta có thể tha thứ
cho việc con làm chết con trai ta, th́ ta có thể tha thứ con trong
tất cả mọi việc. Ta biết con không bao giờ toàn thiện, nhưng con
không cần phải toàn thiện để nhận lấy điều kiện của ta. V́ một khi,
con đă trở thành con cái của ta rồi, ta chỉ mong con có tấm ḷng
trung thành, chân thật, và biết ơn mà thôi.
Một vài người sẽ hiểu lầm điều kiện của ta, nhưng thật sự ta chỉ
muốn con gọi ta là CHA CỦA CON.
Thân ái chào con,
CHA của JESUS
*********************
Đức Chúa Trời đă tâm sự với tôi, với bạn, với tất cả nhân loại rằng
Ngài đă tha thứ chúng ta dù đă giết hại Con Ngài, và c̣n muốn nhận
chúng ta làm con của Ngài v́ t́nh yêu thương cả thể.
Vậy quí vị nghĩ sao?
PHƯƠNG DIỆP
Mùa Thương Khó năm 2006
|
|

Author Unknown
forwarded by Sanh Khương
-
Your thumb is
nearest to you, so begin your prayers by praying for those
closest to you. They are the easiest ones to remember. To pray
for our loved ones is, as C.S. Lewis once said, a “sweet duty.”
-
The next finger
is the pointing finger. Pray for those who teach, instruct and
heal. This includes teachers, doctors, and ministers. They
need support and wisdom for pointing others in the right
direction. Keep them in your prayers.
-
The next finger
is the tallest finger. It reminds us of our leaders. Pray for
the President, leaders in business and industry, and
administrators. These people shape our nation and guide public
opinion. They need God’s guidance.
-
The fourth
finger is our ring finger. Surprising to many is the fact that
this is our weakest finger, as any piano teacher will testify.
It should remind us to pray for those who are weak, in trouble
or in pain. They need your prayers day and night. You cannot
pray too much for them.
-
And, lastly,
comes our little finger; the smallest finger of all. Which is
where we should place ourselves in relation to God and others.
As the Bible says, “ The least shall be the greatest among
you.” Your pinkie should remind you to pray for yourself.
|
| |

Author: Unknown |
|
| |
My dishes went unwashed today,
I didn’t make the bed
I took God’s hand and followed
To Sunday school
instead.
O yes, we went
adventuring,
My young people and I,
Explaining in the
Bible,
The truths none can deny.
That my house was
neglected,
That I didn’t sweep the stair,
In twenty years no one on earth
Will know, or even
care.
But that I’ve
helped a girl or boy,
In Christian witness grow,
In twenty years, the whole wide world
May look and see and know.
Forwarded by Cam
Thảo |
Chén bát dơ không rửa
Tôi cũng chẳng làm giường
Tôi vâng theo lời Chúa
Lớp Chúa Nhật vào trường.
Tôi cùng những người trẻ
Bắt đầu cuộc hành tŕnh
Đi t́m một chân lư
Diễn giải trong Thánh Kinh.
Việc nhà tuy chểnh mảng
Cũng chẳng quét cầu thang
Rồi hai mươi năm nữa
Việc đó có ai màng?
C̣n tôi giúp em nhỏ
Được lớn trong niềm tin
Thế giới ngày sau sẽ
Thấy, biết và hoan nghênh.
Châu Sa dịch |
|
| |

Bạn thường cười chê sao tôi ngu dại,
Sống có bao lâu? Không hưởng thụ đời?
Làm việc bao ngày xác thân bải hoải,
“Chủ nhật” cuối tuần không chịu vui chơi.
Thú
vui ngoài kia đang chờ nhiều lắm,
Bia rượu, bạc bài, ăn hút…sao chê?
Không dạo phố phường, xi-nê, mua sắm,
Khiêu vũ không màng, câu cá không mê?
Nhà
thờ mỗi tuần đi không mệt mơi,
Mất cả thời gian, hao tốn bạc tiền.
Hai lượt khứ hồi, đường xa vời vợi,
Nếu không ngu khờ…có phải chăng điên?
Bạn
ơi! Chớ cười cho tôi ngu dại,
V́…sống bao lâu – măi chạy theo đời?
Ngụp lặn giữa ḍng thế gian bại hoại,
Xa Đức Chúa Trời, chết mất mà thôi.
Nhiều
cuộc vui chơi đưa vào cạm bẩy,
Tan vỡ gia đ́nh, hủy hoại thân, danh.
Có Chúa trong đời, ḷng vui biết mấy,
Th́ sá chi niềm vui tạm mong manh.
Dù
suốt tuần dài mưu sinh quần quật,
Khiêu vũ không mê, câu cá không màng.
Dâng Chúa - biệt riêng trọn ngày Chúa Nhật,
Đi thờ phượng Ngài, xa mấy không than.
Cùng
anh chị em mừng vui gặp lại,
Vang tiếng cười ḍn, rộn ră hàn huyên.
Bước vào nhà Cha, tâm hồn thư thái,
Cầu nguyện, tôn vinh, tan biến ưu phiền.
Bạn
ơi! Đây là niềm vui thật sự,
Không giống như niềm vui tạm nhân gian.
Tôi nhận được khi đời ḿnh Chúa ngự,
Ngài ban b́nh an, phước hạnh muôn vàn.
Đỗ Tấn Minh
Tallahassee, Florida
|
|
|
|
| |
| |
Xin tha thứ cho
nhau,
Trong T́nh Yêu Thiên Chúa.
Đừng làm đau nhau nữa,
Cho “người ngoại” chê cười,
Hội Thánh Đức
CHúa Trời,
Tín-Nhân là chi thể.
Như “gà cùng một mẹ”,
Xin chớ hoài đá nhau.
Xin nhớ Chúa
Giê-xu,
Xưa nêu gương tha thứ.
Đớn đau trên thập tự,
Vẫn “xin Cha tha người…”
Chúa đă từng
ban lời
Tha người gây hiềm khích
Yêu thương – dù kẻ địch,
Huống chi anh em ḿnh!
Trong Chúa,
sống an b́nh,
Và chôn sâu tự-ái.
Xin cùng nhau ḥa giải,
Cho Ngài khỏi cau mày.
Hội-Thánh nào
cũng hay,
Hệ-Phái nào cũng tốt.
Xin đồng tâm hiệp một,
Rao giảng Phúc-Âm Ngài.
Đỗ Tấn Minh
Tallahasee, Florida |
|

Author: Unknown |
| |
If Christ should come
next Sunday,
And it may be that He will,
Would the thing that I’ll be doing
Set the Master’s heart a thrill?
If the
Christ should come
next Sunday
Would he find me loyal, true,
In my place with my influence
Doing what He’d have me do?
If the
Christ should come
next Sunday,
Let’s suppose He came at ten,
Would He hear me answer “present”
In the class I should attend?
If the
Christ should come
next Sunday,
If He came just at eleven,
Would He find me in His service,
Singing praises unto heaven?
Forwarded by
Cam Thảo
|
|
|
|
| |
|
Đỗ Tấn Minh
Tallahassee, Florida
| |
Cứ tưởng hồn
thơ xưa đă chết,
Qua bao năm tháng đắng cay rồi.
Ngờ đâu rung động... c̣n, chưa hết,
Khi nhận t́nh yêu Chúa tuyệt vời.
Thơ xưa cho
chuyện t́nh nông nỗi.
Cảm xúc dâng theo mỗi hẹn ḥ.
Dệt nhớ ươm sầu qua ngóng đợi,
Gieo vần, sắp chữ những vu vơ...
Rồi bao thi
hứng khô thành đá,
Và suối thơ kia cũng cạn nguồn.
Vùi dập biển đời bao nghiệt ngă,
Văn chương tàn rụi giữa bi thương.
Chợt thấy
hồn thơ xưa sống lại,
Từ khi tiếp nhận "cứu ân" Trời.
Vui sướng... ḍng thơ lai láng măi,
Gieo vần chúc tụng Chúa Ba Ngôi.
Hồn thơ xưa
sống lại rồi!
Nhưng không lăng mạn thư thời thanh xuân.
Thơ nay chuyên chở vui mừng,
Truyền rao danh Chúa, chứng nhân cho đời.
Ngợi khen Ngài măi không thôi,
Tôn vinh Cha Thánh bằng lời thi ca. |

Đỗ Tấn Minh
Tallahassee, Florida
Chúa ơi! sau cuộc đổi đời
(1)
Con bơ vơ giữa dập vùi nhân gian
C̣n chi? Một tấm thân tàn,
Có chi? Một nổi cơ hàn mà thôi.
Tự do chấp cánh bay rồi,
"Chim lồng cá chậu", con người "tù treo".
Đi đâu... ŕnh rập đi theo,
Dù cho an phận kiếp nghèo không xong.
"Vinh quang lao động" bao lần ...
Đào mương, vét lạch, phá rừng khẩn hoang...
Thân con xơ xát mơi ṃn,
Hồn con trỉu nặng tủi hờn chẳng vơi.
Nh́n gia cảnh, dạ rối bời,
Vợ đau, con bệnh... tả tơi đến cùng!
Thân nhân, bè bạn quay lưng,
Khi lâm hoạn nạn, khi cần, thấy đâu?
Chán chường thổn thức đêm thâu,
Toan quyên sinh, chấm dứt mau đời nầy.
***
Chúa ơi!
Con cảm ơn Ngài,
Nâng con đứng vững giữa đời truân chuyên.
Giúp con quên những muộn phiền,
Với bao an ủi dịu hiền nhẹ êm.
Qua đài "Nguồn Sống" mỗi đêm,
Lời Kinh Thánh giảng ngọt mềm bên tai.
Con nghe tiếng phán của Ngài:
"Hỡi ai gánh nặng trên vai nhọc nhằn,
Đến cùng ta chớ ngại ngần,
Ta cho an nghỉ, vạn phần thảnh thơi." (2)
"Đi trong sa mạc cuộc đời,
Ai ơi đang khát, Ta mời uống đây.
Không như nước thế gian nầy,
Nước Ta hằng sống, không ngày cạn vơi"
(3)
Ḷng con cảm xúc bồi hồi,
Lắng nghe tiếng Chúa gọi mời thiết tha:
"Con ơi! Hăy mở ḷng ra,
Ăn năn tội cũ, tin Ta con Trời.
Ngôi Hai giáng thế vào đời,
Hy sinh, chuộc tội loài người hư vong.
Cứu-ân nầy, Ta cho không,
T́nh yêu ta măi mặn nồng chẳng phai."
Nguyện cầu, nước mắt tuôn rơi,
Con ăn năn, Chúa! Cứu đời con đây.
***
Chúa ơi!
Con cảm ơn Ngài,
Ban con sức sống mới đầy linh ân.
Không c̣n sợ hăi, phân vân,
Trước bao nghịch cảnh trăm phần đắng cay.
Bước cùng với Chúa mỗi ngày,
Con an ninh giữa ṿng tay nhân lành.
Đi trong đời tạm mong manh,
Con hy vọng phúc vĩnh hằng tương lai.
Chúa ơi! Con cảm ơn Ngài...
(1) Biến cố 30/4/1975
(2) Dựa theo Mathiơ 11:28-30
(3) Dựa theo Giăng 4:14
|
|
|
|
The Bible Friend
|
|
 |
|
1 Cup
of Proverbs 22:6
2 Tablespoons of Proverbs 19:13
1 Dash of Proverbs 23:13
1 Teaspoon of Proverbs 3:5
1/2 cup of Titus 2:3 through 7
Mix all the ingredients, add a pound of
persistence, one cup of love, and whip until right consistency.
This recipe is recommended by the Creator of Mankind.
Please add a pinch of Ephesians 6:4
Forwarded by Cam Thao
|
|