|
V́ Sao Liều Mạng?
(nghe)
Trích trong "Chắp Cánh Cho Tâm Hồn Bay
Cao"
Chị Lê Thị Thanh Trang (Chúa Nhật, ngày 14 tháng 6 năm 2009)
Đà Lạt một buổi sáng ấm áp năm 1987, con
ngựa đang kéo xe trên đoạn đường đất đỏ
gần Đồi Cù bỗng nhiên trở chứng, nó nhổm
hai chân trước lên rồi vụt chạy như bay,
kéo theo chiếc xe ngựa nhồi lên từng hồi
bởi con đường gồ ghề. Người đàn ông đánh
xe cố gắng gh́m cương để con ngựa dừng
lại, nhưng vô ích. Nhiều lần ông suưt bị
con ngựa hất tung ra khỏi xe. Chiến đấu
vô vọng, ông bỏ xe, nhoài về phía trước
như nằm dài trên lưng ngựa, hai tay ôm
choàng lấy cổ nó để nó dừng lại. Con
ngựa vẫn chồm lên, có lúc nó lôi ông đi,
hai chân ông lết trên đất. Những người
chứng kiến hai bên đường hét lớn: “Nhảy
ra đi! Buông nó ra, mặc kệ nó!” V́ họ
biết rằng nếu ông cứ cố gắng giữ lấy con
ngựa th́ tánh mạng ông sẽ nguy hiểm!
Mặc cho người ta kêu la, ông vẫn gh́ lấy
cổ con thú. Cuối cùng, con ngựa bất kham
cũng dừng lại. Lúc nầy trên ḿnh ông đầy
mồ hôi, hai chân đầy máu. Người ta
khiêng ông vào lề đường để hồi sức. Một
người nói với ông bằng giọng trách móc:
“Ông đánh xe ngựa mà không kinh nghiệm,
những lúc như thế th́ nhảy ra cứu lấy
cái mạng, quí ǵ con ngựa, quí ǵ cái xe!”
Người đàn ông mệt mỏi nhưng cố gượng
cười, chỉ về phía chiếc xe. Mọi người
nh́n theo hướng đó, người ta thấy trong
xe ḷ đầu ra một đứa bé mặt mày lem luốt:
Nó chính là con trai của ông ấy!
Những người vô tính luôn phủ nhận việc
một Thượng Đế cao cả lại chịu hy sinh
vương quyền thượng giới để xả thân v́
loài người tội lỗi, bởi họ chưa đạt được
hiểu biết về t́nh yêu sâu nhiệm của Ngài
dành cho những đứa con lầm lạc. Nếu một
người cha b́nh thường mà c̣n có thể liều
thân cho sự an toàn của một đứa con, th́
Chúa là Đấng yêu thương há không thể hy
sinh cho cả nhân loại nầy sao? Dẫu cho
chỉ có một ít người sa ngă, Ngài vẫn sẵn
sang hiến thân.
“Ḷng Đức Chúa Trời
yêu chúng ta đă bày tỏ ra trong điều này:
Đức Chúa Trời đă sai Con một Ngài đến
thế gian, đặng chúng ta nhờ Con được
sống.” I Giăng 4:9
Cùng Chung Mục Đích
(nghe)
Ông Phạm Đ́nh Thịnh
Chúa Nhật, ngày 17 tháng 5 năm 2009
Ḷng Mẹ
(nghe)
Chị Lê Thị Thanh Trang
Chúa Nhật, ngày 10 tháng 5 năm 2009
Chuyện thần thoại Ấn Độ kể rằng: Chàng
Mohandas thuộc ḍng dơi quư tộc, đến
tuổi trưởng thành. Ngày nọ, khi đi săn,
chàng cỡi ngựa ngang làng kia, ghé vào
một căn nhà để xin nước uống. Khi gặp
thiếu nữ trong nhà, chàng như người mất
hồn. T́nh yêu chớm nở và mănh liệt ngay
lúc ban đầu. Nhưng oái oăm thay, hai
ḍng họ lại có một mối thù truyền kiếp.
Không ǵ chia cắt được, họ lén lút gặp
nhau. Khi Mohandas muốn đám cưới, nàng
lạnh lùng nói: “Nếu chàng thật yêu em
hơn bất cứ ai trong đời này, hăy về nhà
giết mẹ, mang trái tim đem sang cho em,
và hôn lễ sẽ cử hành ngay lập tức.”
Là đứa con hiếu thảo, Mohandas không thể
làm một việc đại ác như thế, nhưng t́nh
yêu thôi thúc, nỗi khao khát được sống
với người yêu, khiến chàng nghĩ rằng:
Trước sau ǵ mẹ ta cũng sẽ qua đời! Thế
là, một đêm nọ, lúc gia đ́nh ngủ yên,
Mohandas vào pḥng, đâm mẹ chết, mổ lấy
quả tim, cầm trên tay, phóng ngựa qua
khu rừng để đem đến cho người yêu. Trái
tim người mẹ vẫn c̣n nóng và đẫm máu.
Trong lúc phi ngựa quá nhanh, trái tim
tuột khỏi tay chàng, rơi vào bụi gai
rừng. Mohandas dừng ngựa nhảy xuống,
vạch gai t́m kiếm, chàng trở nên tức
giận khi gai xước rách da thịt làm chảy
máu. Chàng càu nhàu, nguyền rủa v́ t́m
măi mà không thấy quả tim. Một lúc sau,
chàng bỗng thấy trong đám bụi rậm có hào
quang phát ra như h́nh trái tim, và một
tiếng nói thân thương nhỏ nhẹ của mẹ bảo
rằng: “Mohandas, gai nhọn có làm con đau
không?”
Tuy là câu chuyện không có thật, để dạy
dỗ người đời, song nó phản ảnh một vẻ
đẹp cao cả trong t́nh yêu của mẹ. Chính
giây phút mà lẽ ra trái tim mẹ phải hận
thù và nguyền rủa đứa con bất hiếu, th́
trái tim ấy lại thương yêu và lo lắng
khi có bất cứ điều ǵ làm con ḿnh bị ổn
thương. T́nh yêu của mẹ thật ngọt ngào
biết bao!
“Đứng bên cây thập
tự có mẹ Chúa, … thấy mẹ và môn đệ Ngài
yêu đứng bên cạnh, Chúa dặn mẹ: “Người
nầy là con của mẹ.” Giăng 19:26 (Bản
Diễn Ư)
Chiên Con Đi Lạc (bài
đọc)
Tác giả: Ẩn Danh
Sưu tầm: Chị Đinh Thị Mai Khanh
Chúa Nhật, ngày 12 tháng 4 năm 2009
Raymond thuở thiếu thời có một t́nh yêu
rất đẹp với cô bạn Jane. Cả hai đều là
chiên con của Đức Chúa Trời tại Stocklom,
Thuỵ Điển. Những buổi chàng đệm đàn và
nàng cất cao những giai điệu du dương
của những bài thánh nhạc sẽ măi nằm
trong kí ức của Ray.
Nhưng một ngày kia, Jane đă mắc bệnh
nặng và cô bé đă trở về cùng Chúa. Trong
một khoảng thời gian dài Ray không c̣n
nói chuyện với bất kỳ ai, cuộc sống của
cậu dần khép kín. Người ta bắt đầu thấy
Ray xa rời chiếc dương cầm cùng những
bài nhạc thánh, thậm chí một ngày cậu đă
rời khỏi ngôi thánh đường thân yêu đă
gắn liền với cậu suốt quăng đời niên
thiếu. Sau khi rời Stocklom, Ray đặt
chân đến vùng đất Paris hoa lệ và t́m
quên tất cả trong việc học căng thẳng ở
đại học Sorbone. Sau đó một thời
gian Ray ra trường với tấm bằng thạc sĩ
và được làm việc tại một cục sáng chế.
Trong suốt những năm tháng này, cuộc
sống của Ray tưởng chừng như hoàn toàn
không thiếu thốn ǵ nhưng cậu đă hoàn
toàn xa rời lời của Chúa.
Một hôm đi công tác xa về, Ray bị đau
buốt ở đầu gối và đêm đó cậu đă được cấp
cứu tại bệnh viện. Kết quả xét nghiệm
khiến mọi thứ như khép lại trước mắt
Ray: cậu ta bị ung thư xương và bắt buộc
sắp tới phải cắt bỏ một chân.
Trong đêm tối cậu đă thốt lên: "Chúa ơi,
tại sao Ngài lại lấy đi của con tất cả?
Đầu tiên là Jane và bây giờ là cuộc sống
của con nữa. Ngài có biết con đau
lắm không? Ngài thật sự có yêu con không?"
Thế rồi Ray ch́m dần vào giấc ngủ lúc
nào chẳng hay, rồi dần dần trước mắt cậu
là một luồng sáng chói ḷa đang hiện ra.
Và Ray chợt nhận ra ḿnh đang đứng trong
ngôi nhà thờ ngày xưa ở Stocklom, xung
quanh là rất nhiều những đứa trẻ trong
những bộ quần áo rách bươm. Bọn
trẻ nh́n vào ngôi nhà thờ qua ô kính cửa
sổ, tất cả như đang khát khao một mái ấm
nào đó, một mái ấm mà nơi đó chan chứa
sự b́nh an và t́nh yêu thương... Bất ngờ
từ phía sau, một đôi tay ấm áp đặt lên
đôi bờ vai của Ray, trong phút chốc cậu
cảm thấy ḿnh thật nhỏ bé. "Ta chính là
Chúa của con đây!" - Ray quay lại, Chúa
xoè đôi bàn tay của Ngài ra, trên đôi
tay đó là hai dấu đinh sâu, Ngài nhẹ
nhàng nói: "Dấu đinh là nỗi đau thân xác
của ta ngày trước, nhưng hôm nay ta c̣n
đau hơn trước gấp nhiều lần, khi mà mỗi
ngày thế gian lại lấy đi của ta một con
chiên.
Con
chính là con chiên đi lạc của ta đó.
Hăy quay về bên ta, v́ ta luôn yêu
thương tất cả. Mỗi một con chiên
trong bầy chiên của ta đi lạc th́ ta lại
đau đớn hơn bao giờ hết, có thể trên
bước đường theo ta, con phải đánh đổi
nhiều thứ, nhưng nỗi đau của ta lớn hơn
con rất nhiều... Hăy trở về bên ta, và
cũng hăy mang những con chiên lạc khác
về với ta nữa, con yêu dấu của ta!"
Sau khi phẫu thuật cắt bỏ chân, Ray đă
quay về quê hương Stocklom, về ngôi nhà
thờ của tuổi thơ và kỷ niệm. Ray đă dùng
tất cả số tiền mà cậu đă dành dụm suốt
những năm làm việc ở cục sáng chế để góp
vào việc xây dựng một trại trẻ mồ côi
cho bọn trẻ. Và mỗi ngày, thời gian sống
trên đất của cậu cứ vơi dần, nhưng cậu
vẫn quyết định dùng những ngày c̣n lại
để dự phần vào công việc dạy lời Chúa
cho bọn trẻ, giúp dẫn đưa bọn trẻ về với
Ngài.
Một thời gian sau, Ray qua đời nhưng ắt
hẳn giờ này, cậu đang rất hạnh phúc chốn
thiên thượng trong ṿng tay của Đấng
chăn chiên hiền lành.
__________
Suy gẫm:
Trên linh tŕnh theo Chúa, chắc chắn bạn
sẽ phải đánh đổi nhiều điều, bạn sẽ gặp
rất nhiều thử thách, bạn sẽ trách Ngài,
ĺa xa Ngài. Nhưng bạn ơi, xin hăy nhớ
rằng nỗi đau của Ngài khi mất mỗi một
con chiên trong số chúng ta lớn hơn rất
nhiều so với nỗi đau của chúng ta, v́
Ngài đă yêu chúng ta bằng một t́nh yêu
không bao giờ đổi dời. Và hăy đi ra, rao
truyền lời của Ngài để dẫn dắt những con
chiên khác về với Chúa trong khi tuổi
thanh xuân, hăy dâng tuổi xuân, sức lực,
và thời gian của ḿnh để phục vụ Chúa v́
cơ hội đời này đến với chúng ta không
nhiều.
=========================
Câu gốc:
"Ta là người chăn hiền lành; người chăn
hiền lành v́ chiên ḿnh mà phó sự sống
ḿnh." (
Giăng 10:11)
|
|
Kinh T́nh-Yêu
(nghe)
Ông Châu Ngọc Hiệp
Chúa Nhật, ngày 22 tháng 3 năm 2009
Cây Thập Tự Ngắn
Chị Lê Thị Thanh Trang
(Chúa Nhật, ngày 15 tháng 3 năm 2009)
Một người
gặp nhiều gánh nặng trong cuộc sống, ông
tỏ ra chán chường và sa sút đức tin.
Ngày kia, ông nằm ngủ và mơ thấy ḿnh
cùng một đoàn người đến Gô-gô-tha. Ở đó,
mỗi người nhận một cây thập tự và vác đi.
Thập tự mỗi lúc một nặng nề và vướng vấp,
khó để có những bước đi nhanh nhẹn và
vững vàng, v́ thế ông quyết định dừng
lại bên đường, t́m cách cưa ngắn cây
thập tự đi, để vác cho dễ dàng.
Hồi lâu sau,
đoàn người vác thập tự dừng chân bên một
khe núi hẹp, bên phía họ tối tăm và ảm
đạm bao nhiêu th́ bên kia vực thẳm là
sáng láng và đẹp đẽ bấy nhiêu! Đang lúc
mọi người không biết phải làm sao để qua
được bên kia bờ vực, th́ người ở đầu
hàng đặt cây thập tự của ḿnh ngang khe
núi. Lạ thay, chiều dài của thập tự bằng
với khoảng cách của hai bờ vực thẳm, thế
là từng người đặt thập tự xuống và bước
qua như một chiếc cầu bắc ngang. Mỗi
người chỉ được bước qua vực trên cây
thập tự của ḿnh. Đến lượt người đàn ông
nầy, ông cố gắng vác cây thập tự qua vực,
nhưng nó đă bị cưa đi ngắn mất rồi. Loay
hoay măi trong sự tuyệt vọng cho đến khi
ông…thức giấc.
Mỗi người
theo Chúa phải đương đầu với những
nghịch cảnh khác nhau. Đó là một phần
của sự đồng hành với Chúa. Trong thử
thách có kèm theo sự rèn luyện, trong
đau khổ có hương vị của hạnh phúc, và
trong những ǵ chúng ta chịu đựng có sự
khích lệ của phần thưởng. Từ chối gánh
nặng hiện tại, đồng nghĩa với sự từ chối
những phước hạnh tương lai. Thử thách là
một phần trong kế hoạch của Đức Chúa
Trời dành cho con cái Ngài để họ được
tinh luyện một cách xứng đáng trước khi
nhận lănh phần thưởng quí báu nhất.
“Đức Chúa
Giê-su bèn phán cùng môn đồ rằng: Nếu ai
muốn theo Ta, th́ phải liều ḿnh, vác
thập tự giá ḿnh mà theo Ta. V́ ai muốn
cứu sự sống ḿnh th́ sẽ mất, c̣n ai v́
cớ Ta mà mất sự sống th́ sẽ được lại”
Mathiơ 16: 24-25.
|
|
Sự Hư Không
(nghe)
Ông Phạm Đ́nh Thịnh
Chúa Nhật, ngày 8 tháng 2 năm 2009
Có một ông
vua nọ, sau mỗi lần bàn lo quốc sự,
thường đến tṛ chuyện với một người nổi
tiếng là khờ - xin tạm đặt tên là anh
Khờ. Nhưng sự khờ-khạo ngây-ngô đó
đă mang lại cho nhà vua niềm vui và
sảng-khoái trong ḷng.
Một ngày nọ,
nhà vua nghĩ rằng: nếu có thêm một
người khờ nữa để "tam nhân đối ẩm" chắc
thú vị nhiều hơn. Do đó, nhà vua
bèn trao một chiếc gậy cho anh Khờ và
dặn rằng: "Hăy đi khắp trong xứ và
t́m gặp người nào khờ-khạo hơn nữa, th́
hăy trao chiếc gậy nầy cho họ và đưa họ
về cùng ta.
Bao ngày
trôi qua, anh Khờ lê bước từ thành phố
nầy sang thành phố khác, từ làng mạc nầy
đến làng mạc kia, gặp bất cứ ai ở bất cứ
nơi nào, anh Khờ cũng t́m thấy ở họ sự
khôn-ngoan, thậm chí c̣n tinh-ranh nữa.
Một hôm,
anh Khờ được lệnh phải trở về hoàng-cung.
Nhà vua, trong giây phút lâm chung và
hơi thở yếu-đuối, nói với anh Khờ rằng:
"Khờ ơi ! Việc ta nhờ người đă không
cần-thiết nữa, v́ ta sắp đi xa rồi - chỉ
đi với hai bàn tay trắng và không một
người nào cùng theo." Anh Khờ rằng:
"Bao năm lao-tâm nhọc trí để cũng cố
vương quyền, gom góp vàng bạc đầy kho,
bây giờ nhà vua một thân một ḿnh ra đi
với hai bàn tay trắng. Như vậy,
vua mới chính là người khờ nhất!"
Nhà vua khẻ gật đầu rồi xuôi tay nhắm
mắt ra đi.
Bác sĩ Tống
Thượng Tiết tốt nghiệp 5 bằng Tiến-sĩ.
Khi được Chúa kêu gọi, ông đă đưa ra
nhận-định như sau, và đă trở thành nhà
truyền-giáo lớn bên Trung Hoa:
| |
Đông hư-không, Tây hư-không
Nam hư-không, Bắc hư-không
Thay-thảy luống hư-không
Chỉ linh-công là c̣n hoài.
Quyền hư-không, lợi hư-không
Danh hư-không, đời hư-không
Thay-thảy luống hư-không
Chỉ linh-công là c̣n hoài. |
Sứ đồ
Phao-lô, sau khi gặp Chúa, đă mạnh-dạn
từ bỏ mọi quyền-hành và vật-chất để dấn
thân hầu việc Chúa. "Nhưng v́ cớ
Đấng Christ, tôi đă coi sự lời cho tôi
như là sự lỗ vậy. Tôi cũng coi hết
thảy mọi sự như là sự lỗ, v́ sự
nhận-biết Đức Chúa Jesus Christ là quí
hơn hết... (Phi-líp 3:7-8).
Đời sống
loài người quả thật là mong-manh và
ngắn-ngủi. Hăy biết lợi dụng
thời-giờ để xây-dựng một di-sản đời đời
nơi cơi vĩnh hằng. "Vả, thế-gian
với sự tham-dục nó đều qua đi, song ai
làm theo ư-muốn của Đức Chúa Trời th́
c̣n lại đời đời (I Giăng 2:17).
Những Con Vịt Nuôi
(đọc)
Tác
giả: B́nh Đất (12/08/2007)
Sưu tầm: Đinh Thị Mai Khanh
(đăng ngày 25 tháng 1 năm 2009)
Có một đàn vịt trời đang bay hướng về
phía nam để trú đông. Chúng bay tạo
thành một chữ "V" rất đẹp trên bầu trời,
bất cứ ai ở dưới đất nh́n lên cũng đều
phải thích thú.
Một ngày nọ, Wally, một trong những chú
vịt trời trong đàn, bỗng nh́n thấy cái
ǵ đó rất hấp dẫn dưới mặt đất... Một
cái sân nuôi gà vịt quanh nhà kho, ở đó
có một đàn vịt nhà đang được nuôi trong
nông trại. Bọn chúng chạy lạch bạch
quanh sân, kêu quàng quạc rất vui vẻ
nhộn nhịp và mỗi ngày đều được ăn bắp mà
người ta thảy ra sân cho chúng.
Wally có vẻ thích thú trước những ǵ chú
chứng kiến. "Chắc hẳn ăn bắp đó sẽ rất
tuyệt," chú tự nghĩ, "C̣n ở đây, ḿnh cứ
phải bay suốt chặng đường dài mệt mỏi
này. Ḿnh thích được chạy loanh quanh
thảnh thơi trong sân như vậy một lúc."
Sau khi suy nghĩ một hồi, Wally quyết
định rời khỏi đàn, lượn một ṿng về bên
trái và lao xuống về hướng cái sân nuôi
gà vịt nọ.
Chú đáp xuống giữa những chú vịt nhà
trong sân, và bắt đầu chạy vớ vẩn trong
sân, kêu quàng quạc như bọn họ. Rồi chú
cũng bắt đầu ăn bắp. Trong lúc đó, đàn
vịt trời vẫn tiếp tục hành tŕnh bay về
phía Nam, nhưng Wally chẳng thèm để ư
tới. "Ḿnh sẽ trở lại đàn khi họ
từ phía Nam bay ngang qua đây trong vài
tháng tới," chú tự bảo.
Nhiều tháng trôi qua và nghĩ rằng đă hết
mùa Đông, Wally nh́n lên trời và chờ đợi
đàn của ḿnh bay trở về phương Bắc. Khi
chúng xuất hiện, Wally thấy đàn của ḿnh
bay thật đẹp trên bầu trời. Lúc
này, Wally cũng đă thật sự chán ngán cái
sân nuôi vịt ở đây rồi. |
|
 |
Nó thật là dơ bẩn! Và ở đây, bất cứ chỗ
nào cũng chỉ toàn nghe tiếng quàng quạc
mà thôi. "Bây giờ là lúc ḿnh phải rời
khỏi chỗ này," Wally thầm nghĩ.
Thế là chú vỗ cánh và cố gắng bay lên.
Nhưng chú đă tăng thêm mấy kư v́ ăn
nhiều bắp quá, và chú lại chẳng bao giờ
tập thể dục cho đôi cánh của ḿnh nữa.
Cuối cùng Wally cũng bay lên khỏi mặt
đất, nhưng chú bay thật chậm chạp và
tông ầm vô hàng rào của sân nuôi gà vịt.
Chú rớt bịch xuống đất! Wally tự nhủ
trong ḷng, "Ồ không sao, ḿnh chỉ cần
đợi họ bay về phía Nam trú đông lần tới,
ḿnh sẽ bay lên cùng mọi người và sẽ lại
là một chú vịt trời thôi." |
|
Nhưng rồi đàn vịt trời lại bay qua một
lần nữa, Wally lại cố gắng vỗ cánh thật
mạnh để bay lên khỏi cái sân nuôi vịt
kia. Vấn đề đơn giản là chú không c̣n đủ
sức để bay lên nữa. Cứ mỗi mùa Đông và
mùa Xuân, Wally nh́n thấy đàn của ḿnh
bay ngang qua trên trời, và chúng cũng
vẫy gọi chú. Nhưng mọi nổ lực của Wally
đều thất bại. Cuối cùng, Wally không c̣n
chú ư đến đàn vịt trời bay qua trên đầu
ḿnh nữa. Dần dần, chú hầu như không c̣n
nhận ra chúng. Và kết quả cuối cùng là
chú đă trở nên một con vịt nuôi.
Thỉnh thoảng chúng ta mệt mỏi để là
những chú vịt trời.... những môn đồ của
Chúa Jesus. Thật không dễ dàng để luôn
vâng lời Chúa và kỷ luật bản thân ḿnh
trên hành tŕnh dài theo Chúa. Khi chúng
ta cảm thấy mệt mỏi như vậy cũng chính
là lúc Satan xúi giục chúng ta "rời khỏi
đàn" và tham gia vào bầy vịt nuôi...
chính là thế gian...
Nhưng hăy nh́n những ǵ đă xảy ra cho
Wally. Chú vịt nghĩ chỉ là "t́m hiểu cho
biết" một chút thôi, và sẽ rời khỏi nó
khi ḿnh muốn. Nhưng chú đă không làm
được điều đó. Tôi lỗi cũng giống như vậy.
Tội lỗi là cái bẫy, và nó có cách để làm
chúng ta ngày càng đi xuống.
Cuối cùng, chúng ta chẳng c̣n nhận ra
ḿnh thật sự là ai nữa... Con trai và
con gái của Đấng Tối Cao; chúng ta bắt
đầu sống như những con vịt nuôi, trái
ngược với cương vị là con cái Chúa.
Câu
hỏi suy gẫm:
Bạn hăy dành một phút và suy nghĩ xem,
ḿnh đang là "một chú vịt trời" hay đă
trở nên "một con vịt nuôi trong sân" mà
không hay biết?
Ma-thi-ơ 26:41
Hăy thức canh và cầu nguyện, kẻo các
ngươi sa vào chước cám dỗ; tâm thần th́
muốn lắm, mà xác thịt th́ yếu đuối.
Tài
Khoản Vô Giá (nghe)
Chị Lê Thị Thanh Trang sưu tầm
Chúa Nhật, ngày 18 tháng 1 năm 2009
Có một ngân hàng,
mỗi buổi sáng, cung cấp vào tài khoản của bạn 86400 đồng.
Số dư trong tài khoản không được phép chuyển từ ngày này
qua ngày khác. Mỗi buổi chiều, ngân hàng sẽ hủy bỏ hết
số dư c̣n lại mà bạn đă không dùng hết trong ngày.
Bạn sẽ phải làm ǵ?
Sử dụng hết số tiền đó, dĩ nhiên! Mỗi người trong
chúng ta đều có một ngân hàng như vậy. Tên ngân hàng là
THỜI GIAN.
Mỗi buổi
sáng, ngân hàng này cung cấp cho bạn 86400 giây. Vào mỗi
buổi tối, ngân hàng sẽ xóa bỏ, coi như bạn mất, thời
gian mà bạn không tiêu xài, không đầu tư. Ngân hàng
không cho phép bạn được để lại số dư trong tài khoản.
Cũng không cho phép bạn bội chi. Mỗi ngày, ngân hàng lại
mở một tài khoản mới cho bạn. Mỗi tối nó lại hủy hết
những ǵ c̣n lại trong ngày. Nếu bạn không dùng được hết
thời gian mà bạn có trong ngày, người bị mất chính là
bạn.
Không
thể quay lại ngày hôm qua. Không thể tiêu trước cho "ngày
mai". Bạn phải sống bằng những ǵ bạn có trong tài khoản
ngày hôm nay. Hăy đầu tư bằng cách nào đó, để bạn có thể
nhận được nhiều sức khỏe, hạnh phúc, và thành công nhất!
Đồng hồ vẫn đang chạy. Hăy cố thực hiện thật nhiều trong
ngày hôm nay.
Để biết
được giá trị của MỘT NĂM, hăy hỏi một học sinh bị ở lại
một lớp. Để biết được giá trị của MỘT THÁNG, hăy hỏi một
người mẹ sinh con thiếu tháng.
Để biết
được giá trị của MỘT TUẦN, hăy hỏi biên tập viên của một
tuần báo. Để biết được giá trị của MỘT GIỜ, hăy hỏi
những người yêu nhau đang mong chờ được gặp nhau. Để
biết được giá trị của MỘT PHÚT, hăy hỏi một người bị lỡ
chuyến tàu. Để biết được giá trị của MỘT GIÂY, hăy hỏi
một người vừa thoát khỏi một tai nạn. Để biết được
giá trị của MỘT PHẦN NGÀN GIÂY, hăy hỏi người vừa nhận
được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic.
Hăy quư
trọng từng giây phút mà bạn có! Và hăy nên quư thời gian
hơn nữa bởi v́ bạn đang chia sẻ thời gian đó với ai đấy
thật đặc biệt đối với bạn, đủ đặc biệt để có thể chia sẻ
thời gian của bạn. Và hăy nhớ rằng thời gian chẳng chờ
đợi ai cả. Ngày hôm qua đă là lịch sử. Ngày mai là một
bí ẩn. Hôm nay là quà tặng. Cũng v́ vậy mà nó được gọi
là PRESENT! (có nghĩa là HIỆN TẠI, mà cũng có nghĩa là
QUÀ TẶNG).
Bạn bè
thật sự là một loại nữ trang quư hiếm. Họ khiến bạn mỉm
cười và khuyến khích bạn thành công. Họ lắng nghe bạn,
họ chia sẻ với bạn những lời khen tặng, và họ luôn muốn
mở trái tim ra với chúng ta. Hăy gởi những lời này đến
với ai mà bạn xem như BẠN M̀NH, và nếu những ḍng này
lại trở về với bạn, Bạn ắt biết rằng bạn đang có một
ṿng tṛn bạn hữu.
(Trích từ Internet)
Sự
Sáng Thế Gian (nghe)
Ông Phạm Đ́nh Thịnh
Chúa Nhật, ngày 11 tháng 1 năm 2009 |
|
|
|
Khi sinh con, hươu cao cổ mẹ không nằm lại mà lại đứng;
và như vậy hươu con chào đời bằng một cú rơi gần 2 mét
xuống đất rồi nằm ngay đơ. Ngắm nh́n con trong giây phút,
rồi hươu mẹ làm một việc rất kỳ lạ: dùng chân trước thúc
vào hươu con cho đến khi nào chú nhỏ chịu đứng dậy mới
thôi. Hươu mẹ vừa hối thúc con đứng lên, vừa đảo mắt
nh́n quanh, v́ nếu lúc này chú sư tử xuất hiện th́ hươu
con sẽ trở thành miếng mồi ngon. Hươu con chập choạng
với những bước chân đầu tiên rồi lại mỏi chân và nằm
xuống, thế là hươu mẹ lại thúc chú đứng lên. Đến lúc
hươu con đă thật sự đứng được, hươu mẹ lại đẩy chú ngă
xuống để chú phải nổ lực tự ḿnh đứng dậy lần nữa. Bài
học tiếp theo là bú mẹ, sau đó là ăn lá cây và cuối cùng
là tập chạy.
Thật đáng yêu khi chúng ta
chứng kiến những lúc hươu con lười chạy, th́ hươu mẹ lại
dùng chân trước thúc mạnh, buộc chú phải chạy thật nhanh.
Hươu mẹ hiểu rằng, trong cuộc đấu tranh sinh tồn, bước
chạy là vô cùng quan trọng. Hươu mẹ biết hươu con cần
những ǵ để tồn tại với bầy đàn, nếu không nó sẽ trơ
trọi giữa cuộc đời và trở thành miếng mồi ngon cho thú
dữ.
Đôi khi ta ngă gục trước
những thử thách, đó là cơ hội để Chúa thực hiện mục đích
của Ngài trong việc rèn luyện, để ta có thêm kinh nghiệm,
sự vững vàng, và những bước chạy mạnh mẽ hơn. Chúng ta
thường dễ nản chí khi mọi việc trở nên tồi tệ. Dù đang
phải đối mặt với nhiều gian khổ, ta hăy giữ vững niềm
tin. Hăy ghi nhớ rằng mỗi khi ta phải đối mặt với nghịch
cảnh, Chúa luôn ban cho ta một sức mạnh tiềm ẩn, không
ǵ có thể quật ngă chúng ta nếu ta không đầu hàng. Thất
bại và thử thách sẽ trở thành thầy dạy của chúng ta.
Nghịch cảnh thật ra là những thứ để giúp chúng ta tăng
trưởng đức tin của ḿnh. Chúa không bao giờ rời mắt khỏi
chúng ta dẫu những lúc ta mệt mỏi và ngă quỵ.
Gia-cơ 1:2,3 “Hỡi anh em,
hăy coi sự thử thách trăm bề thoạt đến cho anh em như là
điều vui mừng trọn vẹn, v́ biết rằng sự thử thách đức
tin anh em sanh ra sự nhịn nhục.”
Một em bé gái đứng khóc gần
một ngôi nhà thờ nhỏ. Em không vào lớp Trường Chúa Nhật
được v́ nhà thờ quá nhỏ không có đủ chỗ cho mọi người.
Vị mục sư khi nh́n thấy em lem luốt, đáng thương, ông đă
thông hiểu được hoàn cảnh của em; ông đă dắt em vào nhà
thờ và t́m cho em một chỗ trong lớp Trường Chúa Nhật. Em
bé gái này rất cảm động đến nỗi tối hôm đó em đi ngủ mà
đầu óc vẫn suy nghĩ đến những trẻ em không có nơi để thờ
phượng Chúa.
Hai năm sau, em bé gái này
đă qua đời trong một khu chung cư nghèo nàn. Cha mẹ của
em đă mời vị mục sư khả kính này để làm tang lễ. Khi thi
hài của em được dời đi, vị mục sư t́m được một chiếc bóp
cũ kỹ, rách nát. Trong đó có 57 xu và một tờ giấy với
ḍng chữ viết thơ ngây: “Đây là tiền giúp xây nhà thờ
lớn hơn để nhiều trẻ em được đi học Trường Chúa Nhật”. Em đă hy sinh dành dụm trong suốt hai năm để có được số
tiền dâng này. Vị mục sư đă rơi lệ và ông ngay lập tức
biết ḿnh phải làm điều ǵ.
Vị mục sư đă cầm tờ giấy và
chiếc bóp này trở về và làm chứng lại với các tín hữu.
Ông đă thúc giục Ban Chấp Hành Hội Thánh phải mau chóng
gây quỹ để xây cơ sở lớn hơn. Nhưng câu chuyện đă không
chấm dứt ở đây.
Ṭa soạn tờ báo địa phương
biết được câu chuyện này và đă đăng trên báo. Một nhà
buôn bán đất đai đă đọc được cột báo này và có nhă ư
muốn bán cho nhà thờ một khu đất đáng giá nhiều ngàn mỹ
kim. Khi biết được nhà thờ không thể trả một số tiền
nhiều như vậy, ông đă bán khu đất này cho nhà thờ với
giá 57 xu.
Các tín hữu đă dâng hiến
rời rộng. Nhiều ngân phiếu được gởi đến từ nhiều nơi
khác nhau. Trong ṿng 5 năm, quỹ dâng hiến của em bé gái
đă lên đến 250,000 mỹ kim. Một số tiền rất lớn vào thời
bấy giờ (đầu thế kỷ thứ 20 ). T́nh yêu thương của em bé
gái đă gặt hái được thành quả vĩ đại.
Khi có dịp ghé ngang thành
phố Philadelphia, xin quư vị đến thăm Nhà Thờ Temple
Baptist. Nhà thờ này rất lớn có đủ chỗ ngồi cho 3,300
người. Viện Đại Học Temple với hằng trăm sinh viện theo
học. Bịnh viện Người Samari Nhơn Lành và một cơ sở
Trường Chúa Nhật có đủ chỗ cho hằng trăm trẻ em theo học
ngày Chúa Nhật, sẽ không có em nào sẽ phải đứng bên
ngoài trong giờ học Trường Chúa Nhật.
Một pḥng trong cơ sở này
có chưng một tấm h́nh của em bé gái, với số tiền dâng 57
xu mà em hy sinh dành dụm, đă tạo dựng một lịch sử phi
thường. Ngay bên cạnh là tấm h́nh của vị mục sư khả
kính, Tiến sĩ Russel H. Conwell, tác giả của cuốn sách:
“Những Mẫu Đất Kim Cương”.
... bởi chúng ta chẳng
chăm sự thấy được, nhưng chăm sự không thấy được; v́
những sự thấy được chỉ là tạm thời, mà sự không thấy
được là đời đời không cùng vậy (
II Cô-rinh-tô 4:18 )....
Cô con gái cứ hay than thở với Cha sao bất hạnh nầy cứ
vừa đi qua th́ bất hạnh khác đă vội ập đến với ḿnh, và
cô không biết phải sống như thế nào. Có những lúc quá
mệt mơi v́ vật lộn với cuộc sống, cô đă có ư muốn chối
bỏ cuộc đời đầy trắc trở nầy. Cha cô vốn là một
đầu bếp. Một lần, nghe con gái than thở, ông dẫn cô
xuống bếp. Ông bắc ba nồi nước lên ḷ và để lửa thật to.
Khi ba nồi nước sôi, ông lần lượt cho vào từng nồi riêng:
- nồi thứ nhất: cà rốt thái nhỏ
- nồi thứ nh́: quả trứng
- nồi thứ ba: cà phê xay
rồi đem lại để chúng tiếp tục sôi, không nói một lời nào.
Người con gái sốt ruột không biết cha cô đang định làm
ǵ. Ḷng cô đầy phiền muộn mà ông th́ cứ thản
nhiên nấu. Nữa giờ sau người cha tắt bếp, lần lượt múc
cà rốt, trứng và cà phê ra; mỗi thứ để trong từng tô nhỏ
khác nhau. Ông bảo con gái nếm thử món cà rốt.
"Mềm lắm cha ạ", cô gái đáp.
Sau đó ông lại bảo cô bóc trứng và nhấp thử cà phê.
"Điều này có nghĩa là ǵ vậy cha?" cô gái hỏi.
"Ba món nầy điều gặp một hoàn cảnh như nhau, đó là nước
sôi 100 độ. Tuy nhiên mỗi thứ lại phản ứng thật khác
nhau: Cà rốt khi chưa nấu th́ cứng và trông rắn
chắc nhưng sau khi bị hầm trong nước sôi th́ chúng mềm
nhũn ra. Quả trứng lúc chưa luộc th́ rất dễ vỡ, và
chỉ có một lớp vỏ mỏng bên ngoài bảo vệ chất lỏng bên
trong. Sau khi được luộc qua nước sôi, th́ chất lỏng bên
trong biến thành một chất đặc và quả trứng trở nên chắc
và khó vỡ hơn. Riêng cà phê th́ thật kỳ lạ. Trong
nước sôi, nó ḥa tan và làm thay đổi mùi vị của nước,
tạo thành một chất nước thơm ngon đậm đà."
Cắt nghĩa xong người cha quay sang hỏi cô gái: "C̣n con?
Con sẽ phản ứng như loại nào khi gặp phải nghịch cảnh?"
"Con sẽ như cà rốt, bề ngoài tưởng như rất cứng cáp
nhưng chỉ với một chút đau đớn, bất hạnh đă trở nên yếu
đuối chẳng c̣n chút nghị lực?"
"Con sẽ là quả trứng, khởi đầu với trái tim mỏng manh và
tinh thần dể lung lay chao đảo. Nhưng sau một lần tan vỡ,
ly hôn hay mất việc th́ sẽ chín chắn và cứng cáp hơn?"
"Hay con sẽ giống như cà phê? Loại hạt nầy không thể có
hương vị thơm ngon nhất nếu không được nấu sôi ở 100 độ.
Lúc nước nóng nhất th́ cà phê mới ngon."
"Cuộc đời nầy cũng vậy con ạ. Khi sự việc tưởng như tồi
tệ nhất th́ chính lúc ấy lại giúp con mạnh mẽ hơn cả.
Con sẽ đối mặt với những thử thách của cuộc đời như thế
nào? Cà rốt, trứng hay hạt cà phê?"
Kính thưa quư vị,
Trong cuộc đời mỗi cơ đốc nhân cũng vậy, lắm khi chúng
ta phải chịu thử thách, hoạn nạn, cám dỗ, đớn đau...nhưng
xin Chúa cho chúng ta đừng nản ḷng, trái lại trong
những lúc đó chúng ta càng được vững vàng hơn trong Chúa
v́ lời Chúa đă nhắc nhở chúng ta rằng: "Hỡi anh em,
hăy coi sự thử thách trăm bề thoạt đến cho anh em như là
điều vui mừng trọn vẹn v́ biết rằng sự thử thách đức tin
anh em sanh ra sự nhịn nhục, nhưng sự nhịn nhục phải làm
trọn việc nó, hầu cho chính ḿnh anh em cũng trọn lành
toàn vẹn, không thiếu thốn chút nào."
Gia cơ 1: 2-4
"Phước cho người bị thử thách; v́ lúc đă chịu nỗi sự thử
thách rồi, th́ sẽ lănh măo triều thiên của sự sống mà
Đức Chúa Trời đă hứa cho kẻ kính mến Ngài."
Gia cơ 1:12
|
|
Một người phụ nữ vừa bước ra khỏi nhà th́ nh́n thấy có 3
cụ già râu tóc bạc phơ đang ngồi trên phiến đá ở trước
sân nhà. Bà không quen biết họ, nhưng với con
người tốt bụng, bà lên tiếng nói: "Tôi không quen biết
các cụ nhưng chắc là các cụ đang đói bụng lắm, vậy xin
mời các cụ vào nhà tôi mời một chút ǵ cho ấm bụng nhé?"
- "Ông chủ có ở nhà không thưa bà?". Một cụ cất tiếng
ái ngại hỏi.
- "Dạ thưa không, nhà tôi đi làm chưa về." Người phụ nữ
trả lời.
- "Thế th́ chúng tôi không thể vào nhà của bà bây giờ được,
bà ạ."
Đến chiều khi người chồng đi làm về, người phụ nữ kể lại
chuyện cho chồng nghe. Nghe xong người chồng bảo
vợ: "Vậy th́ bây giờ em hăy ra mời ba cụ ông vào,
nói với mấy cụ rằng anh đă về và muốn mời họ vào."
Người vợ làm theo ư của chồng, bà bước ra sân mời cả ba
cụ cùng vào.
- "Rất tiếc thưa bà, cả ba chúng tôi không thể vào nhà bà
cùng một lúc được." Họ đồng thanh đáp.
- "V́ sao lại thế thưa các cụ?" Người phụ nữ ngạc nhiên
hỏi.
Một cụ già bèn đứng dậy từ tốn giải thích:
- "Cụ ông này tên là Giàu Sang, c̣n kia là cụ ông Thành Đạt,
và c̣n lăo già đây là T́nh Thương. Bây giờ bà hăy vào
nhà hỏi ông nhà xem sẽ mời ai trong ba lăo chúng tôi vào
nhà trước nhé." Người phụ nữ đi vào nhà và kể lại
sự việc cho chồng.
- "Ồ vậy th́ tuyệt quá!" Người chồng vui mừng nói.
- "Vậy th́ tại sao chúng ta không mời cụ ông Giàu Sang vào
trước. Cụ là điềm phước rồi đây, sẽ cho chúng ta
nhiều tiền bạc của cải sung túc." Nhưng người vợ
lại không đồng ư. "Nếu vậy th́ tại sao chúng ta
lại không mời cụ Thành Đạt vào trước chứ? Chúng ta sẽ có
quyền cao chức trọng và được mọi người kính nể."
Hai vợ chồng cứ tranh căi một lúc mà vẫn chưa đi đến
quyết định.
Cô con gái năy giờ đứng nghe yên lặng ở góc pḥng bỗng
lên tiếng nhỏ nhẹ: "Ba mẹ ạ, tại sao chúng ta
không thể thử mời ông già T́nh Thương vào nhà trước đi.
Nhà ḿnh khi ấy sẽ tràn ngập t́nh thương yêu ấm áp, và
ông già sẽ cho gia đ́nh chúng ta thật nhiều hạnh phúc."
- "Có lẽ con gái ḿnh nói đúng." Người chồng suy nghĩ rồi bảo
vợ, "Vậy th́ em hăy mau ra ngoài mời cụ T́nh Thương vào
trước đi vậy."
Người phụ nữ ra ngoài và cất tiếng mời, "Gia đ́nh chúng
tôi xin hân hạnh mời cụ T́nh Thương làm vị khách mời đầu
tiên vào với gia đ́nh của chúng tôi." Cụ già T́nh
Thương từ tốn đứng dậy và chậm chạp bước vào nhà. Nhưng
hai cụ già kia cũng từ từ đứng dậy và bước theo cụ già
T́nh Thương...
Rất đỗi ngạc nhiên, người phụ nữ bước lại gần hai cụ
Giàu Sang và Thành Đạt hỏi:
- "Tại sao hai cụ cũng cùng vào theo? Các cụ đă chẳng nói là
cả ba cụ không thể vào nhà cùng một lúc sao!" Khi
ấy cả hai cụ cùng trả lời: "Nếu bà mời cụ Giàu
Sang hay Thành Đạt tôi đây, th́ chỉ một trong hai chúng
tôi vào nhà được thôi, nhưng v́ bà mời cụ ông T́nh
Thương, nên cả hai chúng tôi cũng sẽ vào theo. Bởi
v́ ở đâu có T́nh Thương th́ ở đó sẽ có Giàu Sang và
Thành Đạt đó bà ạ!"
Kính thưa quư vị,
Quư vị nghĩ thế nào về chuyện trên, quư vị mong muốn gia
đ́nh ḿnh trước hết sẽ được giàu sang, thành đat hay
t́nh thương?... Là con cái Chúa có lẽ quư vị c̣n
nhớ đoạn Kinh Thánh rất tuyệt vời nói về t́nh yeu thương
trong I Cô-rinh-tô 13 phải không quư vị?
Ước mong tất cả chúng ta hăy mau mau mời Chúa của t́nh
yêu ngự vào mỗi gia đ́nh, mỗi tấm ḷng của chúng ta.....chắc
chắn chúng ta sẽ c̣n có thêm những điều vô cùng tốt đẹp
khác nữa.
|
|
Tại
một thị trấn xa xôi trong một vương quốc bé nhỏ tại Châu Âu,
có một ngôi giáo đường cổ kính đầy vẻ trang nghiêm và được
rất nhiều người cho rằng rất linh thiêng _ v́ từ bao đời nay
có lời truyền khẩu rằng: vào mùa Giáng Sinh nếu có một ai đó
dâng lên Chúa một của lễ đặc biệt th́ chuông thánh sẽ tự
dưng ngân vang những giai điệu tuyệt vời trong không gian...
Và cũng chính v́ lư do đó, hàng thế kỷ trôi qua, cứ mỗi mùa
Giáng Sinh trở về th́ hầu như khắp mọi nơi trên đất nước bé
nhỏ ấy, từ những thứ dân nghèo khó đến các bậc vua chúa
quyền uy đều t́m về đây để dâng lên Chúa những món quà đặc
biệt với ước mong một lần nào đó chuông thánh sẽ vang lên.
Trong số các giáo hữu trung thành ấy có gia đ́nh của Alex...
Mùa Giáng Sinh năm đó khác với mọi năm, anh em Alex không
c̣n được cùng đi với cha mẹ đến nhà thờ để dự lễ Giáng Sinh
nữa, v́ cha mẹ các em đă qua đời gần một năm nay. Cuộc sống
của các em vô cùng khó khăn, vất vả, nhưng họ vẫn quyết tâm
sẽ đến dự lễ Giáng Sinh nơi ngôi nhà thờ thân yêu với món
quà dành dụm suốt năm qua là một đồng tiền nhỏ trị giá
khoảng 5 dollars ngày nay.
Sau khi hoàn tất công việc tại nhà một người chủ vào khoảng
trưa ngày lễ, anh em Alex vội vàng mặc vào người mấy bộ đồ
ấm cũ kỹ, rồi chạy thật nhanh cho kịp thật nhanh v́ đường
th́ xa, trời rất lạnh, họ không có th́ giờ đi sớm và cũng
không có một phương tiện di chuyển nào khác hơn là đi bộ. Đi
được khoảng nữa đoạn đường th́ băo tuyết chợt nỗi lên, những
bông hoa tuyết trắng xóa bao phủ hai anh em trên quăng đường
vắng vẻ nhưng họ vẫn nắm tay nhau và cố chạy thật nhanh và
rồi bất chợt hai anh em thấy một cụ già vừa qụy xuống tuyết,
trông cụ thật thảm thương. Sau khi đỡ cụ lên và trong giọng
nói thều thào, anh em Alex được biết cụ ở rất xa đang t́m
kiếm đứa con trai lưu lạc đă lâu nghe nói ở trong vùng này...
Trong hoàn cảnh đó không biết làm sao hơn, Alex nói với em
rằng: "Em ơi, hăy cầm đồng tiền này và chạy thật nhanh tới
nhà thờ cho kịp dự lễ đi em, anh sẽ ở lại đây để giúp cụ già
rồi anh sẽ đến sau..."
Người em chần chờ không muốn đi, nhưng bị anh thúc giục quá
đành chạy đi, được một đỗi, người em chợt quay ngược lại và
xa xa thấy anh ḿnh đang d́u cụ già tiến bước... Lúc đó
tuyết đă thôi rơi và ông cụ khỏe hơn nhiều, vậy là hai anh
em Alex mỗi người một bên d́u cụ từng bước, từng bước trên
con đường vắng vẻ trong đêm Giáng Sinh.
Khi họ đến nơi th́ buổi lễ kỷ niệm Chúa Giáng Sinh đă chấm
dứt từ lâu, nhà thờ thật vắng lặng không c̣n một bóng người
nhưng ánh sáng vẫn chan ḥa khắp ngôi giáo đường.
Trong ḷng hai anh em mang một nỗi buồn man mác v́ năm nay
họ không được dự lễ Giáng Sinh, không c̣n cha mẹ bên cạnh...
nhưng dù sao cũng c̣n được an ủi v́ đă giúp đỡ cụ già lúc
gặp khó nguy... Và ba ông cháu âm thầm tiến bước đến bên
chân thập tự quỳ xuống và dâng lên lời cầu xin, và cũng
trong lúc ấy cụ già đă trở nên con của Ngài...
|
|
Một
thanh niên trẻ xuất thân trong một gia đ́nh giàu có, sắp sửa
tốt nghiệp trung học. Theo tục ở khu vực phong lưu này,
các bậc cha mẹ sẽ cho người con mới tốt nghiệp một chiếc xe.
Bill và cha cậu đă mất mấy tháng trời đi ngắm xe, và một
tuần trước lễ tốt nghiệp, họ t́m ra một chiếc xe ưng ư. Bill
chắc mẫm chiếc xe sẽ thuộc về cậu trong đêm trọng đại đó.
Hăy
tưởng tượng sự thất vọng của cậu khi đêm trước ngày tốt
nghiệp! Cha Bill đưa cho cậu một cuốn Kinh Thánh được
gói giấy cẩn thận. Bill giận dữ tới nỗi cậu quăng cuốn Kinh
Thánh xuống đất và sầm sầm đi ra khỏi nhà. Cậu và cha cậu
không bao giờ gặp nhau nữa. Chỉ tới khi nhận được tin cha
cậu mất, Bill mới quay trở về nhà.
Một
đêm, khi đang ngồi xem xét lại tài sản của cha mà cậu được
thừa hưởng, Bill bắt gặp cuốn Kinh Thánh mà cha đă cho cậu
trước ngày tốt nghiệp. Cậu phủi bụi và mở ra th́ thấy kẹp
trong đó là một tờ chi phiếu, ghi ngày cậu tốt nghiệp trung
học và số tiền mua chiếc xe mà hai cha con đă chọn....
Ḷng
đầy bồi hồi xúc dộng, nước mắt chan ḥa trên gương mặt, cậu
cúi xuống nh́n lại trang Kinh Thánh đang mở ra trước mắt
cùng câu Kinh Thánh mà cha cậu đă cẩn thận gạch dưới:
"Quyển sách luật pháp này chớ
xa miệng ngươi, hăy suy gẫm ngày và đêm, hầu cho cẩn thận
làm theo mọi điều đă chép ở trong; v́ như vậy ngươi mới được
may mắn trong con đường ḿnh, và mới được phước".
( Giôsuê 1:8)
Và
cũng từ đêm hôm ấy, cuộc đời của Bill đă mở sau một trang
mới...
|
Thưa quư vị,
Lắm khi trong cuộc
đời chúng ta cũng giống như cậu thanh niên trẻ
ấy. Cha yêu thương đă ban tặng cho mỗi con
cái yêu dấu của Ngài một kho tàng vô giá mà
chúng ta lại hững hờ bỏ đi, không nh́n, không
ngó, không mở ra, không nhận lănh bao nhiêu điều
quư báu được chứa đựng bên trong... Để rồi chúng
ta phải sống một cuộc đời khốn khổ, thiếu thốn
về nhiều phương diện, nhất là về mặt tâm linh... |

|
|
Ước mong rằng từ hôm
nay chúng ta sẽ không xa rời kho tàng quư báu ấy
nữa, nhưng cũng như Đa-vít, chúng ta có thể nói
rằng:
"Lời Chúa là ngọn đèn cho
chân tôi. Ánh sáng cho đường lối tôi" (Thi
Thiên 119:105)
và
"Tôi đă giấu lời
Chúa trong ḷng tôi, Để tôi không phạm tội
cùng Chúa". (Thi Thiên 119:1
|
|
|
Ngày
kia, nhà tỷ phú nọ mang cậu con trai duy nhất về nơi thôn dă
với ư định để cho con t́m hiểu và so sánh với cuộc sống
nghèo nàn của người dân quê. Hai cha con sống hai ngày
tại một làng xóm xa xôi, nơi mà người ta cho là có đời sống
khó khăn. Sau khi trở về nhà, người cha hỏi người con:
"Con thấy cuộc đi chơi ra sao?"
- Cuộc đi thích thú lắm, người con trả lời.
- Con có thấy cuộc sống của người dân quê không?
- Dạ có.
- Con nhận thấy ǵ trong cuộc sống của họ?
- Con nhận thấy chúng ta chỉ có một con chó, mà họ có
tới bốn con. Chúng ta chỉ có một hồ bơi nhỏ ở giữa
vườn, c̣n họ th́ có cả một nhánh sông chảy mút mùa.
Chúng ta phải nhập cảng những chiếc đèn để treo trong vườn,
mà họ th́ không cần đến v́ họ có đầy sao chiếu sáng lúc ban
đêm. Tại chổ ngồi chơi trước nhà, chúng ta chỉ có thể
nh́n tới bức tường ở cổng trước mà thôi, c̣n họ có thể ngồi
nh́n suốt tới tận chân trời. Chúng ta chỉ có một
khoảng đất để sống quanh quẩn ở đó, c̣n họ có cả một khoảng
đồng ruộng thẳng cánh c̣ bay. Chúng ta phải có người ở
để giúp việc chúng ta, c̣n họ th́ không cần, họ tự lo lẫn
cho nhau. Chúng ta phải bỏ tiền đi mua đồ ăn, c̣n họ
trồng lấy và tự túc về thực phẩm. Nhà chúng ta phải có
tường bao quanh để bảo vệ chúng ta, c̣n họ không cần v́ họ
có những bạn tốt để đùm bọc lẫn nhau.
Trước những lư luận của người con trai, người cha đă không
nói nên lời.
Người con nói tiếp: "Con cám ơn cha đă mang con đi du hành
để cho con thấy được chúng ta đang có một cuộc sống nghèo
nàn như thế nào?"
Ở đời, chúng ta thường quên đi
những ǵ chúng ta đă có và đang có, mà chỉ nghĩ tới những ǵ
không có và chưa có. Những vật không đáng giá của
người này chính là những vật mong ước của người kia.
Đời là như vậy!
Hạnh phúc sẽ đến, nếu chúng ta
biết ghi nhận những ơn phước tràn trề chúng ta đang có, thay
v́ chỉ nghĩ đến mộng ước muốn có thêm. Hăy tận hưởng
những ǵ chúng ta đang có, nhất là những người thân yêu Chúa
đă cho đang có chung quanh chúng ta. Hăy luôn cảm tạ
những ơn phước Chúa đă ban cho chúng ta, chớ quên các ân huệ
của Ngài, giữ trọn ḷng tin kính Chúa v́ "Sự tin kính
và thỏa ḷng, ấy là một mối lợi lớn" (Timôthê
6:6)
|
|
|
 |
Ông
luật sư kia mới mở văn pḥng luật tại một trung
tâm thương mại khá khang trang và nhộn nhịp
người mua sắm. Vào ngày khai trương, trong lúc
đang lau bụi bặm trên bàn giấy và xếp mấy quyển
sách luật vào kệ sách, ông luật sư bỗng nghe có
tiếng chân người ngoài cửa bước vào. Ông giả vờ
như không thấy, ngồi xuống ghế và nhắc vội ống
nghe điện thoại lên nói thật to:
"Hello, đây là văn pḥng luật sư X… Dạ
vâng, từ ngày tốt nghiệp Tiến Sĩ luật khoa đến
giờ tôi đă thắng nhiều vụ kiện lớn. Tôi đươc rất
nhiều thân chủ tin tưởng. Đặc biệt, các công ty
danh tiếng đều nhờ cậy đến tôi. Tôi luôn dành
10% khoản thu nhập rất cao của tôi để trợ giúp
cho các công việc từ thiện."
Có tiếng gơ cửa,
ông luật sư quay lại, thấy một người thanh niên
đang đứng chờ từ năy giờ, ông mới lịch sự nói
vào ống nghe điện thoại:
- Dạ xin lỗi bà, bây giờ tôi phải tiếp một
thân chủ vứa mới đến. Lát nữa tôi sẽ gọi
lại để hầu chuyện bà. |
|
Quay về phía người
thanh niên, ông hỏi: "Anh cần ǵ?" |
Người
thanh niên nói: "Thưa luật sư, có phải hôm nay là
ngày đầu tiên văn pḥng của ông bắt đầu làm việc không?"
Ông luật sư
mừng rỡ như bắt được vàng: "Đúng, đúng...
thế anh cần tôi giúp vụ kiện nào?"
Người thanh niên trả lời:
"Dạ thưa không. Tôi là chuyên viên của hảng địện
thoại được gởi đến để gắn đường dây điện thọai cho văn
pḥng ông."
Trong sách Tin Lành Giăng
15:5, Chúa Giê-su có phán rằng:
"Ta là gốc nho, các ngươi
là nhánh.
Ai cứ ở trong ta và ta
trong họ th́ sinh ra lắm trái, v́ ngoài ta, các
ngươi chẵng làm chi được”. Vâng,
đối với Cơ Đốc Nhân chúng ta, Chúa Giê-su chính là
cây nho, và chúng ta là những nhánh nho. Cây và
nhánh có chung một ḍng nhựa, nên có cùng một sự
sống. Càng gắn bó với cây, nhánh càng sinh nhiều hoa
trái. Nếu nhánh chỉ giả vờ gắn liền với cây
th́ không thể nào sinh hoa trái được. Ví như đường
dây đ́ện thoại của ông luật sư; không có sự nối liền
đường dây với tổng đài th́ không thể có liên lạc đối
thọai; mà không có liên lạc đối thoại th́ làm ǵ có
thân chủ để nhận tiền thù lao.
Điều đặc biệt của cây
nho là muốn sinh nhiều trái hơn, những nhánh của nó
phải chịu đau đớn v́ cắt tỉa, v́ có cắt tỉa và vun
xới, nhánh mới đâm hoa kết quả. Khi Chúa
Giê-su chịu bị đóng đinh trên cây thập tự, và sườn
bị ngọn giáo đâm thấu, Ngài như một thân nho trơ
trụi, rồi từ đó Hội Thánh của Ngài được sinh ra, đơm
bông kết trái dồi dào.
Cũng như những nhánh
nho, mỗi Cơ Đốc Nhân cũng phải được cắt tỉa, vun xới
bằng chính sự hy sinh và đau khổ bởi những thử thách
trong đời sống th́ mới đơm bông, kết trái.
Điều quan trọng là chúng ta hăy ở trong Chúa v́
ngoài Ngài ra, chúng ta chẵng làm chi được. Ở trong
Chúa và kết nối với Ngài qua đường dây cầu nguyện
để chúng ta tiếp nhận được sức sống và khả năng kết
trái từ nơi Ngài. Chúa Giê-su đă dạy:
"Ví bằng các ngươi cứ ở
trong ta, và những lời ta ở trong các ngươi, hăy cầu
xin mọi điều ḿnh muốn, th́ sẽ được điều đó” (Mathiơ
15:7).
Nếu Chúa Cứu Thế Giê-su
là Gốc Nho đích thực và Người Trồng Nho là chính Đức
Chúa Trời, th́ chúng ta, những Cơ Đốc Nhân, hăy là
những nhánh nho căng nhựa sống, để dâng hiến cho đời
những chùm nho tươi tốt, ngon ngọt.
Nguyện xin Chúa cắt tỉa
chúng ta khỏi những gian dối và giả h́nh, để cây đời
chúng ta trổ sinh nhiều hoa thơm, trái tốt.
Cũng xin Chúa giúp chúng ta can đảm, dám sống theo
những đ̣i hỏi cắt tỉa của Ngài. Amen.
|
|
Một
họa sĩ suốt đời mơ ước một bức tranh "Đẹp nhất trần gian".
Ông đến hỏi vị giáo sư để biết điều ǵ đẹp nhất, vị giáo sư
trả lời: "Tôi nghĩ điều đẹp nhất trần gian là NIỀM TIN, v́
niềm tin nâng cao giá trị con người."
Người hoạ sĩ cũng đặt câu hỏi tương tự với một cô gái và
được trả lời "T̀NH YÊU" là điều đẹp nhất trần gian, bởi t́nh
yêu làm cho cay đắng trở nên ngọt ngào, mang đến nụ cười cho
kẻ than khóc, làm cho điều bé nhỏ trở nên cao quư.
Cuộc sống sẽ nhàm chán biết bao nếu không có t́nh yêu."
Cuối
cùng, người họa sĩ gặp một người lính mới trở về từ mặt trận.
Khi được câu hỏi như trên, người lính trả lời: "H̉A
B̀NH là điều đẹp nhất trần gian, v́ ở đâu có ḥa b́nh, ở đó
có cái đẹp."
Khi
trở về nhà, người họa sĩ nhận ra: NIỀM TIN trong ánh mắt các
con, T̀NH YÊU trong cái hôn của người vợ. Chính những điều
đó khiến tâm hồn ông ngập tràn hạnh phúc và b́nh an.
Bây
giờ th́ ông đă hiểu thế nào là điều đẹp nhất trần gian.
Sau
khi tác phẩm của ḿnh hoàn thành, người họa sĩ đặt tên cho
bức tranh của ḿnh là: "GIA Đ̀NH".
Thật
vậy, gia đ́nh là nơi đầy ấp tiếng cười của trẻ thơ, tiếng
hát của người mẹ, và sức mạnh của người cha. Nơi đó, có hơi
ấm của những con tim biết yêu thương, có ánh sáng của đôi
mắt tràn đầy hạnh phúc, có sự ân cần và ḷng chung thủy. Gia
đ́nh là ngôi nhà đầu tiên cho tuổi thơ học những điều hay lẽ
phải, niềm tin và ư nghĩa cuộc sống.
- Đó
là nơi chúng ta t́m về để được an ủi, nâng đỡ.
- Đó là nơi những món ăn đơn sơ
cũng trở thành mỹ vị.
- Đó là nơi tiền bạc không quư
bằng t́nh yêu.
- Đó là nơi ngay cả nước sôi cũng
reo lên niềm vui và hạnh phúc...
Thưa quư vị,
Làm
sao chúng ta có thể giữ măi được bức tranh đẹp nhất này khi
mà chúng ta như vẫn thấy chung quanh ḿnh có biết bao nhiêu
tai ương đang ŕnh rập để phá hoại hạnh phúc gia đ́nh mỗi
chúng ta, biết bao gia đ́nh đă tan vỡ, chia ĺa...
Là
con cái Chúa, chúng ta đă được Chúa dạy cho một bí quyết.
Bí quyết đó được ghi trong Kinh Thánh, sách Thi Thiên
128:1-3 "Phước cho người nào kính sợ Đức Giê-hô-va, đi trong
đường lối Ngài! V́ ngươi sẽ hưỡng công việc của tay
ḿnh, sẽ được phước, may mắn. Vợ ngươi ở trong nhà
ngươi sẽ như cây nho thạnh mậu. Con cái ngươi ở chung
quanh bàn ngươi khác nào những chồi ô-li-ve"
|
|
Một ngày nọ, vua Salomon bỗng
muốn làm bẽ mặt Benaiah, một cận thần thân tín của ḿnh. Vua
bèn nói với ông: "Benaiah này, ta muốn ông mang về cho
ta một chiếc ṿng để đeo trong ngày lễ và ta cho ông 6 tháng
để t́m chiếc ṿng đó."
Benaiah trả lời: "Nếu có
một thứ ǵ đó tồn tại trên đời này, thưa đức vua, tôi sẽ t́m
thấy nó và mang về cho Ngài, nhưng chắc là chiếc ṿng ấy
phải có ǵ đặc biệt?"
Nhà vua đáp: "Nó có những
sức mạnh kỳ diệu. Nếu kẻ nào đang vui nh́n vào nó sẽ thấy
buồn, và nếu ai đang buồn nh́n vào nó sẽ thấy vui."
Vua Salomon biết rằng sẽ không
đời nào có một chiếc ṿng như thế tồn tại trên thế gian này,
nhưng ông muốn cho người cận thần của ḿnh nếm một chút bẽ
bàng. Mùa xuân trôi qua, mùa hạ đến nhưng Benaiah vẫn chưa
có một ư tưởng nào để t́m ra một chiếc ṿng như thế.
Vào đêm trước ngày lễ, ông quyết
định lang thang đến một trong những nơi nghèo nhất của
Jerusalem. Ông đi ngang qua một người bán hàng rong đang bày
những món hàng trên một tấm bạt tồi tàn. Benaiah dừng
chân lại, hỏi: "Có bao giờ ông nghe nói về một chiếc
ṿng kỳ diệu làm cho người hạnh phúc đeo nó quên đi niềm vui
sướng và người đau khổ đeo nó quên đi nỗi buồn không?"
Người bán hàng lấy từ tấm bạt lên
một chiếc ṿng giản dị có khắc một ḍng chữ. Khi
Benaiah đọc ḍng chữ trên chiếc ṿng đó, khuôn mặt ông rạng
ngời một nụ cười.
Đêm đó toàn thành phố hân hoan, tưng bừng đón mùa lễ hội.
"Nào,
ông bạn của ta - vua Salomon hỏi - ông đă t́m thấy điều ta
yêu cầu chưa?"
Tất cả cận thần có mặt đều cười
lớn và cả chính vua Salomon cũng cười. Trước sự ngạc nhiên
của mọi người, Benaiah đưa chiếc ṿng ra và nói:
"Nó
đây, thưa đức vua."
Khi vua Salomon đọc ḍng chữ, nụ
cười biến mất trên khuôn mặt vua. Trên chiếc ṿng đó có khắc
ḍng chữ: "ĐIỀU ĐÓ RỒI
CŨNG QUA ĐI".
Vào chính giây phút ấy, vua Salomon nhận ra rằng hết thảy
những sự khôn ngoan, vương giả, và quyền uy của ông đều là
phù du, bởi v́ một ngày nào đó ông cũng chỉ là cát bụi...
Salomon đă nói: "Ta đă xem thấy
mọi việc làm ra dưới mặt trời, ḱa, thảy đều hư không, theo
luồng gió thổi." (Truyền đạo
1:14). Nhưng có một
điều chắc chắn sẽ không bao giờ qua đi...
Quư vị có biết đó là điều ǵ không?
"Ai làm theo ư muốn của Đức Chúa Trời th́ c̣n lại đời đời..."
Vậy, chúng ta "chớ yêu thế gian, cũng đừng yêu các vật
ở thế gian nữa... v́ thế gian với sự tham dục nó đều qua đi,
song ai làm theo ư muốn của Đức Chúa Trời th́ c̣n lại đời
đời..." (1 Giăng 2: 15-17)
|
|
Một câu chuyện ngụ ngôn kể rằng ngày nọ có một con ruồi, một
con lừa, và một con rùa già gặp gở nhau và chia xẽ cho nhau
về kinh nghiệm sống của ḿnh.
Trước hết, con ruồi than thân trách phận cho đời sống ngắn
ngủi của ḿnh như sau: “Nếu mà tôi có được nhiều thời
gian, có lẽ mọi sự sẽ dễ dàng hơn. Các bạn cứ nghĩ xem,
chỉ trong ṿng 24 tiếng đồng hồ, tôi phải được sinh ra, phải
lớn lên, phải học hỏi kinh nghiệm, phải hưởng thụ cuộc sống,
phải đau khổ, phải già, rồi cuối cùng phải chết. Tất
cả chỉ diển ra trong một ngày một đêm mà thôi”.
Con lừa quanh năm suốt tháng phải quần quật với những công
việc nặng nhọc th́ lại phàn nàn: "Giả như tôi chỉ có 24
tiếng đồng hồ để sống như chú ruồi th́ có lẽ tôi sẽ hạnh
phúc hơn, bởi v́ thú vui nào tôi cũng nếm thử được một chút
và cực nhọc nào tôi cũng chỉ chịu đựng trong một khoảnh khắc
thôi."
Đến lượt con rùa già, nó uể oải phát biểu rằng: "Tôi
đă sống đựợc gần 300 tuổi nhưng tôi vẫn thấy không đủ th́
giờ để kể hết nhưng kinh nghiệm tôi đă trải qua. Khi
được 200 tuổi, tôi đă ao ước được chết cho rồi. Nhưng
tôi vẫn phải kéo lê đời sống cho đến hôm nay. Tôi thấy
tội nghiệp cho chú ruồi, nhưng tôi lại hơi ghen tị với ông
bạn lừa”.
Qua sự chia xẽ này, dường như không có ai thỏa măn đời sống
của ḿnh. Kẻ này th́ than phiền sống quá ít, kẻ kia
th́ ngán ngẩm v́ sống quá lâu. Thế rồi lừa, rùa và ruồi rủ
nhau đến vấn kế con nhện, v́ nhện được xem là con vật thông
thái. Sau khi lắng nghe hết mọi lời kể lể, con nhện
mới dơng dạt ban cho mỗi vị khách một lời khuyên. Với
con rùa già, nhện nói như sau: " Hởi cụ rùa, đừng
phàn nàn nữa. Thử hỏi có ai trên đời này được giàu kinh
nghiệm bằng cụ chưa"?
Quay sang con ruồi, nhện ta ra càu nhàu: “Này chú ruồi,
chú cũng đừng than thân trách phận nữa. Thử hỏi có ai hưởng
được nhiều tṛ vui bằng chú không?”
Riêng với con lừa, th́ lời cảnh cáo của con nhện có vẽ
nặng nề hơn: "C̣n ông bạn lừa, tôi không có lời
khuyên nào cho ông bạn, v́ ông bạn là kẻ bất măn suốt đời.
Ông bạn vừa muốn sống lâu như cụ rùa lại vừa muốn sống ngắn
ngủi như chú ruồi. Trời nào có thể làm vừa ḷng ông
bạn được!”
Câu chuyện ngụ ngôn trên đây minh họa phần nào sự bất măn
thường xuyên trong tâm hồn con người đối với mọi t́nh huống
của đời sống: nghèo hèn hay sang trọng, dốt nát hay thông
minh, thành công hay thất bại, bệnh hoạn hay mạnh khỏe. Tâm
lư chung của con người là không bao giờ cảm thấy hoàn toàn
bằng ḷng với chính ḿnh, với tha nhân và với đời sống.
Bởi vậy, tục ngữ Việt Nam có câu:
“Đứng
núi này, trông núi nọ”
Và người Mỹ cũng
thường nói:
“The
grass always seems greener across the river”, hoặc
“The apples on the other side of the wall are the
sweetest”
Có lẽ sự bất măn và không bằng ḷng chính ḿnh là biểu hiện
một thiếu sót lớn lao trong tâm hồn con người: đó là thiếu
sót T́nh Yêu. Khi có t́nh yêu, người ta sẽ không c̣n bất măn.
Khi có t́nh yêu, dường như người ta không c̣n màng đến thời
gian nữa. Một tác giả nào đó đă viết: "Thời
gian quá chậm đối với những kẽ chờ đợi và sợ hăi. Thời gian
lại quá dài đối với những kẽ than phiền. Nhưng đối với
những người đang yêu, th́ thời gian không c̣n nữa”.
Có chấp nhận chính ḿnh, có yêu thương chính ḿnh, chúng ta
sẽ không c̣n than thân trách phận nữa. Có yêu thương tha
nhân, chúng ta sẽ thấy được tha nhân là nguồn hạnh phúc của
ḿnh. Có yêu đời, chúng ta mới thấy đời dễ thương hơn.
Sự thỏa ḷng chính là điều mà mỗi Cơ Đốc Nhân nên theo đuổi.
Con người hữu hạn, đời người đau khổ, niềm vui và hạnh phúc
thật của chúng ta đến từ chỗ chúng ta biết nương dựa nơi
Chúa, biết sử dụng đúng những năm tháng Đức Chúa Trời ban
cho và cuối cùng là sống bằng ḷng với những ǵ chúng ta
nhận được qua t́nh yêu của Ngài.
Trong sự thỏa ḷng, chúng ta:“Hăy
vui mừng măi măi, cầu nguyện không thôi, phàm việc ǵ cũng
phải tạ ơn Chúa” (I Tê-sa-lô-ni-ca
5:16-18a).
|
|
Đức Chúa Trời đă tạo con
người có hai bàn tay làm nhiều việc rất kỳ diệu.
Một trong những việc làm cụ
thể, hai bàn tay c̣n dùng để chắp vào nhau khi cầu
nguyện. |
|
 |
Năm ngón tay khi cầu
nguyện nhắc nhở chúng ta điều ǵ?
|
|
 |

|
|
Ngón tay cái:
* Cầu
nguyện cho người thân gần gủi với ḿnh nhất:
cha mẹ, anh chị em, vợ chồng, con cái.
* Hài nhi ngậm ngón cái: thương cha,
thương mẹ, thương ông, thương bà.
|
 |
 |
|
Ngón tay trỏ:
Cầu nguyện cho
người hay chỉ trỏ ḿnh như:
- thầy cô giáo,
- bạn bè chỉ khuyết điểm của ḿnh. |

|
|
 |
|
|

|
|
 |
Ngón tay giữa:
Cầu nguyện cho
người lănh đạo quốc gia, Hội-thánh. |
| |
 |
 |
Ngón áp út: |
 |
|
 |
* Ngón yếu
nhất trong bàn tay,
* Cầu nguyện
cho người làm ḿnh xuống tinh thần nhất, người
khó tính, người bắt bớ ḿnh,
người "extra grace needed". |
 |
|
Ngón út: |
 |
 |
*
Ngón nhỏ nhất trong bàn tay. |
| *
Cầu nguyện cho ḿnh |
|
* Nhắc
ḿnh sự khiêm nhường |
|
Cái Tôi |
Coi Lại Ngón Cái |
* Không khiêm
nhường sẽ
kiêu ngạo
* Không hạ ḿnh sẽ
lên mặt
EGO = EDGE
GOD
OUT |
* Có thể chạm
4 ngón kia
* Đặc biệt
của con người
* Quan hệ
nhất
* Cần thâm
giao với người thân ḿnh |
|
 |
|
|
Khi bắt tay, nếu
không ngó thẳng vào mặt người đối diện là một
thiếu sót trong vấn đề giao tế.
|
Ngày xưa, theo phong tục, hai người khi gặp nhau
th́ thường đưa cả hai tay lên để chứng minh là
ḿnh không có vũ khí trong tay. |
|

|
|

|
|
Tay Bắt Mặt Mừng
Dần dần, người ta chỉ đưa ra một tay để bắt tay
nhau tỏ t́nh thân mật.
|
|
* Khi bắt tay, nên nhớ câu "Tay Bắt Mặt Mừng",
nét mặt vui vẽ, cười nhẹ với nhau.
* Mặt đối mặt, , hai ánh mắt nh́n nhau chứng
tỏ có sự quan tâm,
* Hai bàn tay đan lại với nhau, xiết lại (không
chặt lắm nhưng cũng không quá lơng lẽo).
|
|
 |
|
|
Mahatma Gandhi là một trong
những nhà lănh đạo được kính trọng nhất trong lịch sử hiện
đại. Ông là cha đẻ của chủ trương tranh đấu bất bạo động và
là người đă giải phóng Ấn Độ khỏi ách thống trị của Đế Quốc
Anh, đem lại sự độc lập cho quốc gia này vào ngày 15 tháng
8 năm 1947.
Tuy xuất thân từ một gia đ́nh
theo Ấn Độ Giáo (Hinduism), ông Gandhi rất ngưởng mộ Chúa
Giê-su và vô cùng cảm kích về Bài Giảng Trên Núi của Ngài
được ghi lạị trong sách Phúc Âm Mathiơ (5:1-12). Chính tám
phước lành trong bài giảng này đă gợi hứng cho chủ trương
tranh đấu bất bạo động của ông. Thêm vào đó, ông Gandhi cũng
đă xác tín rằng Cơ Đốc Giáo là giải pháp cho mối ung nhọt
phân chia giai cấp đang đục khoét xă hội Ấn Độ trong nhiều
thế kỷ qua. Trong số các tôn giáo, ngoài Ấn Độ Giáo ra,
không có một tôn giáo nào đă làm cho ông cảm kích và chịu
ảnh hưởng bằng Cơ Đốc Giáo. Tuy nhiên, ông Gandhi đă cự
tuyệt việc từ bỏ tôn giáo truyền thống của ḿnh là Ấn Độ
Giáo để làm tín đồ Cơ Đốc. Tiến Sĩ Eli Stanley Jones, một
Giáo Sĩ của Hội Thánh Giám Lư (Methodist) hầu việc Chúa tại
Ấn Độ vào những thập niên đầu của thế kỷ 20, có lần đă hỏi
ông Gandhi rằng: “ Ông Gandhi ơi! Mặc dù ông thường trích
dẫn những lời giảng dạy của Chúa Cứu Thế, nhưng v́ sao ông
lại thẳng thắng cự tuyệt việc trở thành Tín Đồ của Ngài?” Ông
Gandhi trả lời như sau:” Ồ không!
Tôi không hề cự tuyệt Chúa Cứu Thế của quí vị. Tôi rất yêu
mến Chúa Cứu Thế của quí vị. Có điều là nhiều Tín Đồ trong
ṿng quí vị không giống Chúa Cứu Thế một chút nào”.
Có lẽ sự cự tuyệt theo Cơ Đốc
Giáo của ông Mahatman Gandhi bắt nguồn từ một sự việc xăy ra
khi ông c̣n trẻ và đang hành nghề luật sư tại South Africa
(Nam Phi). Trong thời gian này, niềm tin Cơ Đốc đă thu hút
ông khiến ông say mê nghiên cứu Kinh Thánh và những lời dạy
dỗ của Chúa Giê-su. Ông thực ḷng muốn t́m hiểu để trở thành
một Cơ Đốc Nhân nên quyết định đến tham dự buổi thờ phượng
Chúa tại một nhà thờ lớn trong vùng. Khi mới bưóc chân lên
vài bậc thềm của nhà thờ, một người đàn ông da trắng, là
Trưởng Lảo của Hội Thánh vội chận ông trước ngưởng cửa và
hỏi với một giọng hằn học: “Ê! Thằng da màu kia! Mày đi đâu
mà xông vào đây?” Ông Gandhi đáp lại: “Tôi muốn vào nhà
thờ dự buổi nhóm thờ phượng Chúa.” Vị Trưởng Lăo của Hội
Thánh càu nhàu với ông: “Trong Hội Thánh này không có chổ
nào cho người da màu cả; ra khỏi đây lập tức hay là ta cho
người quăng mày xuống thềm”. Kể từ đó, Mahatman Gandhi đă
từ bỏ ư định trở thành Cơ Đốc Nhân và không bao giờ bước
chân đến một nhà thờ nào nữa. Sau này, ông đă tuyên bố một
cách chua chát rằng: “Nếu Cơ Đốc
Nhân thực sự sống đúng theo lời dạy dỗ của Chúa Cứu Thế như
đưọc t́m thấy trong Kinh Thánh, th́ ngày hôm nay tất cả dân
Ấn Độ đă là những Cơ Đốc Nhân”. (If Christians would really
live according to the teaching of Christ, as found in the
Bible, all of India would be Christians today”.
Câu chuyện của ông Mahatman
Gandhi cho chúng ta một bài học quí giá về thái độ của Tín
Đồ Cơ Đốc đối với tha nhân. Dù vô t́nh hay cố ư, ai trong
chúng ta cũng có thể là một chướng ngại vật cản trở nhiều
người muốn t́m đến với Hội Thánh. Trong mỗi cách sống, mỗi
lời nói, và mỗi cử chỉ của chúng ta, nếu đi ngược lại tinh
thần của Tin Lành, đều có thể là một cách xua đuổi người
khác ra khỏi nhà thờ.
Không ai là một ḥn đảo đơn độc.
Chân lư này chẵng những đúng cho mối tương quan giữa người
với người mà c̣n giá trị hơn nữa trong tương quan của niềm
tin. Không có một hành động nào của một Cơ Đốc Nhân mà
không ảnh hưởng đến người khác. Trong mầu nhiệm của sự hiệp
một, chúng ta biết rằng mọi chi thể của Chúa Cứu Thế Giê-su
đều liên kết khăng khít với nhau đến mức sức mạnh của người
này là nơi nương tựa cho người khác, và sự yếu đuối của
người này có thể làm tổn thương đến người khác.
Không ai là một ḥn đảo đơn độc.
Chân lư này cũng đúng cho tương quan của các Con Cái Chúa
đối với người ngoài Hội Thánh. Mỗi chúng ta đều phải là
người trung gian của Chúa Giê-su, nhờ đó người ngoại t́m đến
với Hội Thánh. Để trở thành những người trung gian xứng đáng
của Chúa, chúng ta hăy áp dụng những lời khuyên dạy sau đây
của Sứ Đồ Phao-lô:
"Nhưng
bây giờ anh em nên trừ bỏ hết mọi sự đó, tức là sự thạnh nộ,
buồn giận và hung ác. Đừng nói hành ai, chớ có một lời tục
tỉu nào ra từ miệng anh em. Chớ nói dối nhau, v́ đă lột bỏ
người củ cùng công việc nó, mà mặc lấy người mới là người
đang đổi ra mới theo h́nh tượng Đấng dựng nên người ấy, đặng
đạt đến sự hiểu biết đầy trọn” (Côlôse 3: 9-10)
Và: “…hăy
có ḷng thương xót. Hăy mặt lấy sự nhơn từ, khiêm nhượng,
mềm mại, nhịn nhục, nếu một người trong anh em có sự ǵ phàn
nàn với kẻ khác, th́ hăy nhường nhịn nhau và tha thứ cho
nhau: như Chúa đă tha thứ anh em thể nào thí anh em cũng tha
thứ thể ấy. Nhưng trên hết mọi sự đó, phải mặc lấy ḷng yêu
thương, v́ là dây liên lạc của sự trọn lành” (Côlôse
3:12b-14).
Ông
Oliver Goldsmith, một nhà văn và cũng là một y sĩ người Ái
Nhĩ Lan, đă có lần phát biểu rằng:
“Bạn có thể truyền đạt
một bài giảng luận thật hay qua chính đời sống của bạn hơn
là qua môi miệng của bạn”. Thật vậy, những
tờ truyền đạo đơn có thể giới thiệu Tin Lành Cứu Rỗi của
Chúa đến nhiều người, và những bài giảng luận đầy ơn của quí
vị Mục Sư có thể cảm động một số người để họ mở ḷng ra tin
nhận Ngài. Nhưng nếp sống và cách cư xử đúng theo tinh thần
Tin Lành của mỗi Cơ Đốc Nhân mới là những yếu tố quan trọng
để thu hút nhiều người đến với Chúa và lưu giữ họ ở lại với
gia đ́nh Hội Thánh lâu dài.
|
|
Vào ngày 07-12-1988, một trận động
đất có độ rung 6.9 trên địa chấn đồ Richter, đă phá hủy một vùng
rộng 80 km đường kính của phần tây bắc lănh thổ Armenia, một
nước cộng ḥa nhỏ thuộc Liên Sô, nằm về phía đông của Thổ Nhỉ Kỳ.
Theo ước đoán, trận động đất này đă làm cho 25,000 người bị
thiệt mạng và nhiều trăm ngàn người lâm vào cảnh màn trời chiếu
đất.
Tại một thị trấn nhỏ, ngay sau khi
cơn động đất vừa dứt, một người cha hối hả chạy đến trường học
của con trai ḿnh và bàng hoàng khi nh́n thấy cảnh đổ nát trước
mắt ông. Ngôi trường bây giờ hoàn toàn bị san bằng thành
b́nh địa và không có một dấu hiệu nào của sự sống c̣n sót lại.
Tuy nhiên, v́ quá thương con, ông đă không nghĩ tới việc rời bỏ
nơi này. Ông nhớ đă nhiều lần nói với con ḿnh rằng:
“Trong bất cứ t́nh huống nào, Ba
cũng sẽ luôn luôn ở bên cạnh con khi con cần đến ba”.
Trong khi nhiều phụ huynh học sinh chỉ đứng kêu gào, than khóc
về sự bị chôn vùi của con em ḿnh, th́ ông bắt tay ngay vào việc
đào bới đống gạch đá đổ nát ngay trên chỗ mà ông tin là lớp học
của cậu con trước đó. Một vài người gần bên thấy vậy khuyên can
ông: “Anh ơi! Anh nên về nhà đi,
không có hy vọng ǵ những em học sinh này c̣n sống sót đâu!”.
Người cha quá yêu thương con này trả lời rằng: "Tôi đă hứa
với con trai tôi là tôi sẽ ở bên cạnh nó bất cứ lúc nào nó cần
đến tôi. Tôi phải tiếp tục đào bới để t́m nó mới được”.
Dù không có một người nào chịu giúp một tay, ông vẫn can đảm
tiếp tục việc đào bới một ḿnh. Điều quan trọng mà ông cần
phải biết trong lúc này là đứa con trai yêu dấu của ḿnh c̣n
sống hay đă chết trong đống gạch đá đổ nát.
Tận dụng cả sức lực và sự dẻo dai
có được, người cha thành tín, đầy t́nh yêu thương này đă đào bới
không ngừng nghĩ trong suốt 8 giờ …rồi 12 giờ…24 giờ…36 giờ.
Rồi vào giờ thứ 38, khi ông đang h́ hục khuân đi một măng gạch
đá lớn, ông nghe có tiếng nói của trẻ em. Ông mừng rở la lớn lên:
“Armand! Con đó phải không?”. Có tiếng của một cậu bé trả
lời: "Ba ơi! Con đây, con là
Armand đây”. Rồi cậu bé tiếp tục: "Con đă bảo mấy đứa bạn
là đừng có lo. Con nói với tụi nó rằng nếu ba c̣n sống, ba sẽ
đến cứu con, và khi ba cứu con, tụi nó cũng được cứu. Ba
đă từng hứa rằng ba luôn luôn ở bên con! Ba đă làm đúng
như vậy!”
Một chặp sau đó, người cha đă đưa
được con trai ḿnh Armand và 13 em học sinh khác, trai và gái,
đang sợ hải, đói khát, ra khỏi đống gạch đá đổ nát. Người
cha vui mừng cỏng con về nhà cho mẹ cậu săn sóc. Khi được
dân chúng trong thị trấn ca ngợi về thành tích này, cha của
Armand giải thích rằng: "Tôi đă hứa
với con trai tôi là, dù bất cứ t́nh huống nào, tôi cũng sẽ ở
cùng nó”.
Đức Chúa Trời là Cha Thiên Thượng
của chúng ta cũng đă và đang ở cùng chúng ta để làm công việc
giải cứu. Ngài dồn hết nỗ lực để cứu con người chúng ta ra
khỏi t́nh trạng khủng khiếp là sự chết mất của linh hồn bởi hậu
quả của tôị lỗi. Nếu chúng ta không có mối liên hệ cá nhân
với Đức Chúa Trời qua con một của Ngài, Chúa Cứu Thế Giê-su,
chúng ta không có hy vọng hưởng đời sống vĩnh cữu trong Thiên
Quốc với Ngài, "V́ mọi người đều
đă phạm tội, thiếu mất sự vinh hiển của Đức Chúa Trời” (Roma
3:23), và "V́ tiền công của
tội lỗi là sự chết”. Tuy nhiên, Kinh Thánh có chép
rằng: "Đức Chúa Trời yêu thương thế gian
đến nổi đă ban Con Một của Ngài; hầu cho hể ai tin Con ấy không
bị hư mất mà được sự sống đời đời” (Giăng 3:16).
Với t́nh yêu vô biên, Chúa Cứu Thế
Giê-su đang dang tay cứu vớt những ai tin cậy vào Ngài, xưng
nhận và ăn năn tội lỗi ḿnh để được Ngài tha thứ và nhận vào gia
đ́nh Thánh của Ngài cho đến đời đời.
|
|
Trước
tháng Tư, năm 1975, ông Nam là một công chức. Sau biến cố
ấy ông trở thành công nhân của một Hợp Tác Xă gia công may nệm
cũ... và cuộc sống mỗi ngày một khó khăn hơn.
Năm
1976, ông cùng một người bạn rời giáo hội Công Giáo t́m đến thờ
phượng Chúa và sinh hoạt tại một nhà thờ Tin Lành ở Quận Ba.
Ông và gia đ́nh rất yêu mến Chúa.
Hơn một
năm sau, sau một cơn bịnh nặng vợ ông đă qua đời để lại cho ông
9 đứa con thơ dại, lớn nhất 16 tuổi và đứa bé nhất chỉ mới hơn 5
tháng.
Cuộc
sống vất vả, khó khăn nay lại càng cơ cực, khốn khó hơn khi
người vợ không c̣n... Gia đ́nh, bạn bè chỉ có thể giúp ông được
rất ít, v́ lúc bấy giờ ai ai cũng hầu như đói khổ. Nỗi đau
tinh thần quá lớn, vật chất vô cùng khó khăn, nhiều đêm ông đă
thức trắng nh́n đàn con thơ dại thiếu bàn tay chăm sóc của người
mẹ, lại thêm những lời chỉ trích của bà con, bạn bè... ḷng ông
quặn thắt.
Rồi một
hôm trong khi cầu nguyện ông như nghe tiếng Chúa phán với chính
ḿnh: "Chớ lo phiền chi hết, nhưng trong mọi sự hăy dùng lời cầu
nguyện, nài xin, và sự tạ ơn mà tŕnh các sự cầu xin của ḿnh
cho Đức Chúa Trời." (Philíp
4:6);
"Hăy trao mọi gánh nặng cho Ngài, v́ Ngài hay săn sóc anh em".
Rồi từ
lúc đó, Chúa đă giúp ông trong mọi sự. Người chủ nhiệm Hợp
Tác Xă nơi ông làm việc bằng ḷng cho ông đem về nhà những ǵ
ông có thể làm được để vừa làm việc kiếm tiền vừa có thể chăm
sóc các con.
Căn nhà
nhỏ bé của ông trở thành một tổ hợp bé nhỏ với các công nhân đủ
mọi lứa tuổi vào ban ngày, ban đêm vật liệu dồn lại và các tấm
nệm cũ được trải ra làm nơi ngủ nghĩ cho mười cha con ông Nam.
Từ sáng
sớm ông đă thức dậy chuẩn bị những ǵ cần thiết cho các con rồi
ông đến nhà thờ cầu nguyện vào lúc 5 giờ 30 sáng. Sau đó
ông đến chợ mua một bó rau lớn, một ít cá nhỏ xíu cùng vài kí
gạo. Đó là lương thực của cha con ông trong ngày. Các con
ông đứa học buổi sáng đứa học buổi chiều. Sau giờ học và
làm bài, tất cả cùng cha làm việc, trông em... ai cũng góp phần
vào đó và bao giờ nơi đây cũng đầy ắp tiếng hát, tiếng cười vui
vẻ...
Với bao
nhiêu là khó khăn vất vả trong cuộc sống, có những lúc con cái
đau ốm, tiền bạc gạo thóc cạn kiệt, cha con ông đă hết ḷng quỳ
gối cầu nguyện và Chúa đă sai thiên sứ Ngài đến giải quyết mọi
sự. Trong rất nhiều năm gia đ́nh ông hầu như không khi nào bỏ
qua giờ cầu nguyện chung buổi tối. Trong các buổi thờ
phượng Chúa của Hội Thánh, của ban thanh niên, thiếu niên, thiếu
nhi, v.v.... các con ông đều có mặt thường xuyên, không chỉ dự
nhóm mà thôi, họ c̣n góp phần hầu việc Chúa rất tích cực...
Gần 30
năm trôi qua, Chúa đă ban phước cho người cha ấy thật nhiều, các
con ông giờ đây đă khôn lớn, ông đă có cháu nội, ngoại. Tuy tuổi
ông đă cao, sức khỏe suy kém, phải ngồi xe lăn, nhưng ông vẫn
một ḷng trung tín, yêu kính Chúa và t́nh thương của ông vẫn phủ
lút trên các con các cháu.
Nhiều
người hỏi ông tại sao ông có thể làm được điều đó trong suốt mấy
mươi năm qua? Ông chỉ cười và trả lời rằng: "Tôi chỉ biết cầu
nguyện, cầu nguyện, và cầu nguyện; tin chắc rằng người Cha rất
tuyệt vời của tôi sẽ giúp đỡ tôi trong mọi sự".
-Thưa
quư vị,
Đă có
biết bao nhiêu người cha như ông Nam, họ đă hi sinh cả cuộc đời
ḿnh cho gia đ́nh, cho các con trong nhiều hoàn cảnh khác nhau,
nhưng nhiều khi chúng ta không thấy hết.
Những
lúc khó khăn, đau buồn, mẹ có thể cùng khóc và an ủi, vỗ về
chúng ta; c̣n cha, ít khi cha làm được điều đó. Nhưng
chúng ta có biết đâu trong những đêm trường khi các con đă yên
giấc, cha vẫn thức trắng với bao khắc khoải, âu lo và dự tính để
d́u dắt gia đ́nh, con cái, vượt qua những khó khăn, t́m cho con
một tương lai tươi sáng. Nước mắt của cha không tuôn dài
trên má nhưng đă lặng lẽ chảy vào trong tim,...
Ước
mong chúng ta sẽ ngồi lại và nghĩ xem từ ngày mai ḿnh sẽ làm ǵ
tốt đẹp hơn cho những người chủ gia đ́nh tưởng cứng rắn mà cũng
rất mỏng manh đó, bởi v́ cũng như mẹ, trong thâm sâu họ cũng rất
dịu dàng và cũng cần t́nh cảm của chúng ta.
Và cũng
ước mong rằng có ai đó trong chúng ta chưa hưởng được t́nh yêu
trọn vẹn của người cha, hay hiện nay không c̣n cha nữa, cũng
đừng quá đau buồn. Bởi v́ tất cả chúng ta đều có một người
cha thật tuyệt vời. Ngài luôn chăm sóc chúng ta từng giây
phút trong cuộc đời. Ngài đă hứa rằng: "Dẫu mẹ có
khi quên cho con trai ḿnh bú, ta cũng chẳng quên ngươi, chẳng
bao giờ bỏ ngươi"
(
Êsai 49:14-15)
|
|
Câu chuyện ngụ ngôn xưa của người Hồi Giáo kể về việc t́m vợ của
một người đàn ông khó tánh tên Nasruddin như sau:
Một buổi chiều nọ, Nasruddin cùng
với người bạn vào quán ngồi uống trà và tán gẩu. Đang khi hai
người thảo luận sôi nổi về cuộc đời và t́nh yêu, người bạn chợt
hỏi Nasruddin rằng: “Anh Nasruddin à! Tại sao măi tới bây giờ
anh vẫn sống độc thân mà không chịu lập gia đ́nh vậy?”.
Nasruddin đáp: "Thú thật với anh, tôi đă dành cả
thời thanh xuân của ḿnh đi đó đi đây để t́m kiếm một ư trung
nhân toàn hảo. Này nhé! Tại Cairo, thủ đô của Ai-Cập, tôi
đă gặp một nàng con gái rất thông minh và đẹp tuyệt trần với đôi
mắt đen huyền như hạt ô-liu. Tiếc rằng nàng ta quá “dữ” và
không có tấm ḷng khoan dung, độ lượng. Sau đó tôi đến Baghdad,
thủ đô của Irac. Nơi đây tôi đă gặp một cô gái thật tuyệt
vời; chẵng những nàng đẹp mà c̣n rất tử tế với mọi người. Tuy
nhiên, cả hai chúng tôi không hợp tính nhau và luôn bất đồng
quan điểm về mọi vấn đề. Tôi tiếp tục t́m gặp hết thiếu nữ này
đến thiếu nữ khác, nhưng cô th́ được điều này, cô th́ thiếu sót
điều kia. Tôi thất vọng quá v́ cứ tưởng là ḿnh sẽ không bao giờ
t́m được một ư trung nhân lư
tưởng. Nhưng rồi, một ngày kia, tôi đă gặp được nàng, người con
gái cuối cùng trong cuộc t́m kiếm của tôi. Nàng có tất cả
những mỹ đức mà tôi hằng mơ ước: đẹp, thông minh, có tấm ḷng
quảng đại và tử tế. Ngoài ra, cả hai chúng tôi cũng rất
hợp nhau. Nàng đúng là một thiếu nữ toàn hảo để làm vợ tôi”.
Nghe đến đây, người bạn trố mắt ngạc nhiên hỏi Nasruddin: “Vậy à!
Thế tại sao anh không cưới cô ta? Có ǵ trở ngại chứ?” Sau khi
hớp một ngụm trà, Nasruddin thở dài rồi trả lời: “Đó là một nỗi
buồn lớn cho tôi, v́ nàng cũng đang t́m kiếm một người chồng
toàn hảo; mà đối với nàng, tôi chỉ là một người đàn ông c̣n quá
nhiều khuyết điểm”.
Qua câu chuyện ngụ ngôn trên, chúng
ta thấy rằng tâm lư thông thường của con người là thích đ̣i hỏi
người khác theo tiêu chuẩn của ḿnh hơn là đ̣i hỏi chính ḿnh.
Chúng ta hay yêu cầu người khác phải thế này thế nọ với chúng ta,
nhưng chúng ta chưa hoặc không đáp ứng được những ǵ người khác
cũng mong đợi nơi chúng ta. Chính v́ vậy mà Chúa Giêsu đă phán
lời này cho những người tin nhận Ngài dùng làm khuôn vàng
thước ngọc để xử sự với tha nhân: ”Ấy
vậy, hể đ́ều chi mà các ngươi muốn người ta làm cho ḿnh, th́
cũng hăy làm đ́ều đó cho họ, v́ ấy là luật pháp của lời tiên
tri” (Mathi ơ 7:12).
Người
xưa đă nói: “Nhân vô thập toàn”. Là con người, ai trong chúng ta
cũng có khuyết điểm và ít có ai dám vỗ ngực tự xưng ḿnh là
ṭan hảo. Đối với tiêu chuẩn của Đức Chúa Trời, chúng ta là lại
càng bất toàn hơn như lời Kinh Thánh chép:
"Chẵng có
một người công b́nh nào cả, dẫu một người cũng không”
.
Trong Hội Thánh,
chúng ta là những người ư thức được sự bất toàn của ḿnh, qui tụ
lại để mang đến niềm khích lệ, hổ trợ, và phục vụ lẫn nhau trên
bước đường theo Chúa và hầu việc Ngài. Chúng ta đều là con cái
của Cha Thiên Thượng, đều đến với gia đ́nh Hội Thánh với cùng
một mục đích: học yêu kính Chúa bằng tất cả tấm ḷng, tâm trí,
và học yêu thương người lân cận như chính bản thân ḿnh. Cũng
bởi không ai toàn hảo, chúng ta nên chấp nhận sự yếu đuối của
nhau. Chấp nhận có nghĩa là bỏ qua, đừng chú ư đến lỗi lầm,
sơ sót của nhau. Đừng chỉ trích nhau nhưng mỗi người nên
tự kiểm điểm để thấy nhược điểm và thiếu sót của ḿnh và nghĩ
đến những ưu điểm cùng đức tính tốt đẹp của người khác. Chúng ta
cũng đừng cho ḿnh là khôn ngoan, tài giỏi hơn người khác, nhưng
nên thành thật với bản thân và khiêm nhường trước mặt Chúa.
Nguyện xin Chúa
Thánh Linh ở cùng tấm ḷng bất toàn của chúng ta để
hướng dẫn và nhắc nhở chúng ta thực hành lời khuyên của Sứ Đồ
Phao-lô: “Hăy ở với nhau cách nhơn
từ, đầy dẫy ḷng thương xót, tha thứ nhau như Đức Chúa Trời đă
tha thứ anh em trong Đấng Christ vậy” (Êphêsô 4:32)
Amen.
|
 |
|
Người Đàn Bà
Có Ḷng Nhân Ái
(nghe)
Phương Diệp, Lễ Mẹ May 14, 2006
Cũng như các cô giáo khác, họ đều nói giống nhau là
các cô giáo rất thương các học sinh, tất cả các em
đều được thương giống như nhau. Riêng cô Jean
Thompson ngay từ buổi đầu nhận phụ trách lớp Năm, cô
đă nhận ra không có cảm t́nh với Teddy Stoddard ngồi
hàng ghế thứ ba, với bộ đồ lôi thôi lếch thếch.
|
|
Cô Thompson đă có dịp
quan sát Teddy trong năm vừa qua và để ư là Teddy
không thân thiện với các học sinh khác, c̣n quần áo
của Teddy th́ quá là bẩn thỉu, dơ dáy, đặc biệt là
Teddy cần phải tắm rửa sạch sẽ. Tóm lại Teddy rất
là khó chịu, khó có cảm t́nh được.
Sau vài tháng trong lớp
học, cô Thompson khám phá ra trong ḷng cô thấy
khoan khoái khi cô khoanh tṛn dấu X lớn, sau đó cho
điểm F (fail) thật lớn trên đầu trang giấy của Teddy
khi Teddy nộp bài học.
Teddy là một đứa trẻ ít
nói, buồn rầu, ủ rủ nên không đứa bạn nào đến làm
quen và tṛ chuyện cùng Teddy. Cô Thompson nhận lớp
học này, lại sắp đến kỳ thi, trách nhiệm của cô là
phải xem lại toàn bộ các sổ học bạ của học sinh, dỉ
nhiên sổ của Teddy được xếp vào cuối cùng. Nhưng
khi cô bắt đầu đọc đến hồ sơ của Teddy, đă cho cô
một bất ngờ.
Vị giáo viên lớp Một
của Teddy đă viết: “Teddy là một học sinh sáng láng,
thông minh, lanh lợi, lúc nào cũng sẳn sàng để cười;
học hành chăm chỉ, siêng năng, và là một học sinh
gương mẫu…Em là niềm vui cho mọi người chung quanh.”
Người thầy lớp Hai đă
viết: “Teddy là một học sinh xuất sắc và tất cả bạn
học đều yêu thích em – nhưng cá nhân em đang gặp rắc
rối v́ mẹ của em bị bệnh nặng, đă đến thời kỳ cuối
cùng.”
Sang đến lớp Ba, cô
giáo lớp này đă viết: “Teddy vẫn tiếp tục đi
học một cách khó khăn v́ cái chết của mẹ em đă ảnh
hưởng rất nhiều đến em. Teddy đă cố gắng với tất cả
nghị lực của em, nhưng cha em dường như không quan
tâm đến sự học của con nhiều, e rằng cuộc sống trong
gia đ́nh em sẽ gây trở ngại cho em nếu không có
người giúp đở cho Teddy.”
Thầy lớp Bốn viết rằng:
“Teddy đă bỏ cuộc và không tỏ thiện chí đến lớp học
như khi xưa. Em không làm bạn với ai và thỉnh
thoảng ngủ gục trong lớp học. Em thường đi trể và
có thể sẽ tạo nên phiền phức.”
Sau khi đọc xong, cô
Thompson đă hiểu vấn đề là ở chỗ nào. Nhưng
ngày lể Giáng Sinh đă cận kề, cô phải tổ chức lể cho
các học sinh, và chỉ c̣n một hôm nữa là ngày nghỉ
lể, cô th́nh ĺnh nghĩ ra, là cô phải đặc biệt săn
sóc cho Teddy trước khi tuần lể nghỉ hè bắt đầu.
Tất cả học sinh mang quà đến tặng cho cô giáo, mọi
người ôm những gói quà thật đẹp với giấy hoa và các
cái nơ đỏ xanh rực rỡ, chỉ riêng gói quà của Teddy
được gói vụng về, nhăn nhó bằng giấy dày, màu nâu,
loại giấy của các bao thực phẩm ở chợ.
Khi cô Thompson cẩn
thận mở gói quà của Teddy ra trong các gói quà của
học sinh, các em ấy bắt đầu cười khi cô lôi ra một
chiếc ṿng hột xoàn bằng kim cương giả, có một vài
hột đă rơi rớt đi mất rồi, và cùng với chiếc ṿng ấy
là một chai dầu thơm chỉ c̣n lại một phần tư. Cô
nhận biết ra, Teddy không có ǵ để làm quà cho cô,
có lẽ đây là những ǵ em t́m thấy được trong các kỹ
vật của mẹ em để lại. Cô không cho các em cười
Teddy và đă khen chiếc ṿng ấy đẹp lắm, cô c̣n đeo
chiếc ṿng ấy lên tay, xoa nước hoa lên khuỷu tay
của cô.
Cuối giờ, trong khi các
em học sinh nô đùa, chạy giỡn trong lớp học, Teddy
ngồi ngay phía sau lưng cô, nói vừa đủ cho cô nghe:
“Cô Thompson à, ngày hôm nay cô có một mùi thơm
giống y hệt như mẹ của con ngày trước vậy.”
Ngay sau khi các em ra
về, Teddy là người cuối cùng rời lớp. Cô
Thompson đă không c̣n gắng gượng dằn cơn cảm xúc của
cô được nữa, cô đă qú xuống tại chiếc bàn của cô và
khóc suốt một tiếng đồng hồ. Từ đó về sau, cô
Thompson đă đặc biệt chăm sóc cho đứa bé có tên là
Teddy.
Khi cô dạy kèm cho
Teddy, trí óc của em dường như sống lại. Cô càng
khuyến khích em, tăng thêm can đảm cho em, sự thông
minh, xuất sắc của em đă bắt đầu trở lại như ngày
xưa. Đến cuối năm, Teddy đă trở thành một
trong các học sinh hàng đầu của lớp và rồi th́, em
cũng trở thành người mà các thầy giáo cũng như các
học sinh khác, ai ai cũng muốn kết thân, cười đùa
vui vẻ.
Một năm sau, cô
Thompson t́m thấy một mẫu giấy nhỏ dưới cánh cửa nhà
cô, do Teddy gởi, nói với cô rằng, tuy không c̣n là
học sinh nhỏ của cô thuở c̣n lớp Năm, nhưng trong
tất cả thầy cô giáo của Teddy trong trường tiểu học,
lúc nào cô Thompson cũng là cô giáo yêu thích nhất
của Teddy.
Sáu năm trôi qua, cô
nhận được một lá thư khác. Tedy nói là đă học
xong Trung học, được xếp hạng thứ ba trong khi tốt
nghiệp, và cô Thompson luôn luôn vẫn là cô giáo yêu
thích nhất của Teddy.
Bốn năm sau đó, cô nhận
được một lá thư nữa. Teddy nói là trong suốt
thời gian học tuy có cực khổ, vất vả, nhưng nhớ đến
công ơn dạy dỗ của cô trong lúc thiếu thời, Teddy
không ngừng phút giây chểnh măng, cố tâm học hành
với hi vọng thành đạt với hạng danh dự. Và Teddy
cũng không quên nhắc lại, cô Thompson vẫn là cô giáo
mà Teddy yêu thích nhất.
Rồi th́ bốn năm khác,
một lá thư nữa lại đến. Thư này, Teddy giải thích
rằng sau khi tôt nghiệp đại học, Teddy muốn tiếp tục
tiến xa hơn nữa. Bức thư vẫn nhắc lại cô Thompson
là cô giáo yêu quí nhất của Teddy. Nhưng chữ
kư của Teddy trong lần này có vẻ dài hơn một chút.
Cuối thư đă kư: Theodore F. Stoddard, M.D.
Câu chuyện đến đây chưa
chấm dứt. Mùa xuân sau đến, một lá thư nữa được
gữi đến nhà cô Thompson. Lần nầy, Theodore
giải thích là đă gặp một cô gái và muốn kết hôn.
Cha của Theodore đă qua đời cách đây hai năm,
Theodore tha thiết muốn hỏi cô Thompson có đồng ư
ngồi chiếc ghế đặt ở hàng danh dự, hàng đầu, luôn
luôn dành cho mẹ của chú rể.
Chúng ta có thể đoán
được cô Thompson đă chan hoà nước mắt v́ cảm động và
đă nhận lời, để đến ngày trọng đại đó, bà mẹ của chú
rể và cũng là cô giáo yêu thích nhất đời của
Theodore sẽ đi dự lể với chiếc ṿng đeo tay có đính
những hạt kim cương giả, với vài hột đă bị rơi rớt
từ lúc nào. |
|
Chuyện Cây Táo
(nghe)
Chị Lê Thị Thanh
Trang
Ngày xưa, có một cây
táo to. Một cậu bé rất thích đến chơi với cây
táo mỗi ngày. Nó leo lên ngọn cây hái táo ăn,
ngủ trưa trong bóng râm. Nó yêu cây táo và cây
cũng rất yêu nó. Thời gian trôi qua, cậu bé đă
lớn và không c̣n đến chơi với cây táo mỗi ngày.
|
 |
|
Một ngày nọ, cậu bé trở
lại cây táo với vẽ mặt buồn rầu. Cây táo reo
to:
- Hăy đến chơi với ta!
- Cháu không c̣n là trẻ con, cháu chẳng thích
chơi quanh gốc cây nữa. Cháu chỉ thích đồ chơi
thôi và cháu đang cần tiền để mua chúng.
- Rất tiếc là ta không có tiền, nhưng cậu có
thể hái tất cả táo của ta và đem bán. Rồi cậu
sẽ có tiền.
Cậu
bé rất mừng. Nó vặt tất cả táo trên tay và
sung sướng bỏ đi. Cây táo lại buồn bả v́ cậu
bé chẳng quay lại nữa. Một hôm, cậu bé - giờ
đă là một chàng trai - trở lại và cây táo vui lắm:
- Hăy đến chơi với ta.
- Cháu không có thời gian để chơi. Cháu
c̣n phải làm việc nuôi sống gia đ́nh. Gia đ́nh
cháu đang cần một mái nhà để trú ngụ. Bác có
giúp ǵ được cháu không?
- Ta xin lỗi, ta không có nhà. Nhưng cậu
có thể chặt cành của ta để dựng nhà.
Và
chàng trai chặt hết cành cây. Cây táo mừng lắm,
nhưng chàng trai vẫn chẳng quay lại. Cây táo
lại cảm thấy cô đơn và buồn bă. Một ngày hè
nóng bức, chàng trai - bây giờ đă là người có tuổi -
quay lại và cây táo vô cùng sung sướng.
- Hăy đến chơi với ta.
- Cháu đang buồn v́ cảm thấy ḿnh già đi.
Cháu muốn đi chèo thuyền thư giản một ḿnh.
Bác có thể cho cháu một cái thuyền không?
- Hăy dùng thân cây của ta đóng thuyền.
Rồi cậu chèo ra xa thật xa và sẽ thấy thanh thản.
Chàng trai chặt thân cây làm thuyền. Cậu chèo
thuyền đi. Nhiều năm sau, chàng trai quay lại.
- Xin lỗi, con trai của ta. Nhưng ta
chẳng c̣n ǵ cho cậu nữa. Ta không c̣n táo.
- Cháu có c̣n răng nữa đâu mà ăn!
- Ta cũng chẳng c̣n cành cho cậu leo trèo.
- Cháu đă quá già rồi.
- Ta thật sự chẳng giúp ǵ cho cậu được nữa.
Cái duy nhất c̣n lại là bộ rễ đang chết dần ṃn của
ta - cây táo nói trong nước mắt.
- Cháu chẳng cần ǵ nhiều, chỉ cần một chổ
ngồi nghỉ. Cháu đă quá mệt mơi sau những năm
đă qua.
- Ôi, thế th́ cái gốc cây già cội nầy là một
nơi rất tốt cho cậu ngồi dựa vào và nghỉ ngơi.
Hăy đến đây với ta!
Chàng trai ngồi xuống và cây táo mừng rơi nước mắt.
|
|

Lê Thi Thanh Trang
Jacksonville, FL. |
Đây là câu chuyện của tất cả chúng ta. Cây
táo là cha mẹ chúng ta. Quư vị có thể nghĩ cậu
bé đă rất bạc bẽo với cây táo, nhưng đó cũng là
cách mà chúng ta đang đối xử với cha mẹ ḿnh.
Hầu hết khi c̣n nhỏ, ai trong chúng ta cũng đều
thích quanh quẩn bên cha mẹ, nhưng khi lớn lên,
những bận rộn của đời đă làm cho chúng ta xa
cách cha mẹ ḿnh. Đôi khi ḿnh đến với cha
mẹ một cách vội vă, hoặc chỉ quay trở về khi cần
họ giúp đở điều ǵ, rồi chúng ta lại ra đi cách
vội vàng. |
|
Nhưng, cho dù chúng ta c̣n nhỏ hay đă khôn lớn,
hoặc đă già, cha mẹ lúc nào cũng mong muốn chúng
ta đến bên cạnh để được an ủi vỗ về. Bao
nhiêu lâu rồi, chúng ta có bỏ qua những cơ hội
đến gần với cha mẹ không? Ước ǵ chúng ta
không bỏ qua những cơ hội đó, bởi v́ chúng ta
đâu có biết cha mẹ sẽ không c̣n ở với chúng ta
nữa, rồi chúng ta đâu có c̣n được cha mẹ trông
chờ như vậy nữa đâu!
Và, khi nói đến t́nh yêu của cha mẹ th́ không
một ai trong chúng ta lại không nghĩ đến t́nh
yêu lớn lao hơn nữa của một người cha thiên
thượng, đó là Chúa của chúng ta, Đấng đă hy sinh
tất cả v́ chúng ta. Chúa đă ban cho chúng
ta tất cả và lúc nào cũng mong chờ chúng ta đến
với Chúa, ở bên Chúa; nhưng đă bao nhiêu lần
Chúa đă đợi chờ ḿnh.....
Nhớ lại những năm tháng ban đầu mới tiếp nhận
tin Chúa, ḿnh đă đến bên Chúa với tâm t́nh của
một đứa trẻ con, tỉ tê tṛ chuyện với Chúa, dâng
tŕnh tất cả mọi sự cho Ngài. Nhưng rồi
những bận rôn của đời nầy làm cho chúng ta nhiều
khi để Chúa qua một bên. Chúng ta đến với
Chúa một cách vội vă, đôi khi chỉ để cầu xin
Chúa giải quyết những nan đề nào đó, hoặc cầu
xin Chúa ban ơn điều ǵ đó, rồi chúng ta lại đi,
lại sống cho ḿnh. Đă bao nhiêu lần, Chúa
đứng trước cửa ḷng của chúng ta. Chúa gơ
cửa nhưng rồi chúng ta không mở...
Xin Chúa giúp chúng ta đừng để chúng ta bỏ qua
cơ hội nào nửa, nhưng hăy mở ḷng ra đến với
Chúa. Chúa vẫn ngày đêm chờ đợi chúng ta,
vẫn yêu thương, vẫn trung tín trong lời hứa là
sẽ bồng ẩm chăm sóc chúng ta từ thuở c̣n thơ cho
đến lúc chúng ta già cả, đầu râu tóc bạc, Chúa
vẫn yêu thương và bồng ẩm.
Ước ǵ tất cả chúng ta sẽ đến với Chúa, chính
tại nơi đó, chắc chắn ông bà anh chị em sẽ nhận
được những niềm vui và những hạnh phước kỳ diệu
mà chúng ta không thể t́m thấy được ở trần gian
nầy. |
|
Con Sâu Hóa
Bướm (nghe)
Ông Đỗ Tấn Minh,
Tallahassee
|
|
Trong quyển truyện bằng tranh bán chạy nhất trong
nhiều năm, được viết vào năm 1972 có tựa đề "Hope
For The Flowers" (tạm dịch là "Mong Đợi Mùa Hoa"),
bà Trina Paulus kể về một chàng sâu róm (hay sâu rọm)
tên là Stripe (từ đây xin đặt tên Việt Nam cho chàng
ta là Sâu Sọc) được chào đời trong một gia đ́nh rất
là "hạnh phúc" trên một cành cây. |
 |
|
Một ngày kia, Sâu Sọc thấy rằng ḿnh đă lớn thành
thanh niên rồi nên quyết định rời nhà "đi giang hồ
vặt" một chuyến cho biết đó đây và cũng để học
hỏi những "sàng khôn" của đời. Lúc đă ḅ xuống
khỏi nơi trú ngụ, Sâu Sọc lấy làm ngạc nhiên khi gặp
hằng hà sa số những con sâu đang hối hả đi về phía
trước. Nó cố chạy theo hỏi xem là lũ sâu nầy
đang đi đâu, nhưng chàng sâu, nàng sâu nào cũng im
lặng lầm lũi tiến bước, chỉ ra dấu ngoắc tay một
cách nghiêm trọng như ngầm bảo "hăy theo chúng tôi
rồi sẽ biết mà!". V́ ṭ ṃ, Sâu Sọc cũng nhập
bọn đi với đàn sâu. Đi một lúc lâu th́ cả bọn
đến một cây cột mà đầu ngọn cao chót vót như đụng
tới trời. Quan sát kỹ hơn, Sâu Sọc thấy trên
cột toàn là sâu đang lúc nhúc chen nhau ḅ lên.
Nó hỏi trên đó có ǵ vậy, th́ không con sâu nào trả
lời. Thấy quá nhiều sâu hăm hở tranh nhau ḅ
lên như vậy, nên Sâu Sọc nghĩ chắc trên đó có ǵ thú
vị lắm. Thế là nó cũng chen lấn vào đám sâu mà
cố sức leo lên, đạp đầu, đạp vai nhiều con sâu khác
để sớm đến đích. Tuy nhiên, vừa mới đến lưng
chừng cây cột th́ Sâu Sọc đă "mơi gối chồn chân" và
nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Nó tự nhủ thầm rằng
có lẽ trên ấy chẳng có ǵ đâu và quay đầu ḅ ngược
xuống đất.
Nhưng sau khi xuống đến mặt đất rồi, Sâu Sọc lại
nghi ngờ chính nó. Hay là ḿnh quá lập dị,
chẳng giống ai? Nh́n lại cây cột, nó thấy "thiên
hạ" vẫn ráo riết tranh nhau ḅ lên, ḅ lên...
Nó lại thắc mắc, "ắt là phải có cái ǵ trên ấy chứ!".
Thế là Sâu Sọc nhà ta lại ra sức trèo lên cột một
lần nữa. Đặc biệt là lần nầy nó hung hăn hơn
trước và tỏ ra rất "anh chị". Nó la hét và đấm
đá không nương tay vào những con sâu cản đường.
Cuối cùng, Sâu Sọc đă đạt được mục đích. Nó
leo lên được đầu cột cao chót vót; nhưng cũng chính
là lúc nó thất vọng năo nề! Ồ, chẳng có ǵ cả.
Cây cột "danh vọng" của đời nầy được tạo nên bằng
chính những con sâu róm. Ngó qua rừng cây bên
cạnh, Sâu Sọc thấy những đàn bướm đủ màu đang vỗ
cánh bay lượn thảnh thơi. Nó "định thần" nh́n
kỹ hơn và khám phá được một điều lạ là trên cành cây
có thật nhiều cái tổ kén đang treo lũng lẵng.
Có một vài con sâu đang nằm thu ḿnh trong đó như
đang bị chôn trong những "ngôi mộ tối". |
|

|
Ở
một tổ kén khác, nó thấy rơ một con bướm vừa tung
cánh bay ra. Sâu Sọc vô cùng vui mừng trước
khám phá của ḿnh. À! Th́ ra cái tổ kén
là nơi con sâu chịu bị vùi dập để lột xác. Nó
ư thức được rằng mặc dù hiện tại nó là một con sâu
rọm, nhưng nó có thể mọc cánh thành bướm bay lên
được; với điều kiện là nó phải chui vào tổ kén,
phải xuống tận "mồ sâu" để rồi lột xác. Tiến
tŕnh hóa thân nầy thật quá cam go; nhưng ngoài con
đường nầy, đâu c̣n con đường nào khác nữa!
|
|
Là
Cơ Đốc Nhân, chúng ta cũng giống như những hạt giống
hay những con sâu. Trước khi biến thể thành lá
xanh, hoa thắm, hay lột xác thành đàn bướm bay lượn
tung tăng, chúng ta phải chấp nhận những thử thách
của sự bị dập vùi, thúi rữa, hay chun vào tổ kén để
chôn đi đời sống củ xấu xa. Hạt giống nếu
không được chôn xuống đất và thối mục, sẽ chẳng mọc
lên, đơm hoa kết trái, nhưng sẽ vẫn trơ trọi một
ḿnh như lời Chúa Giê-su đă phán:
"Quả thật, quả thật, ta nói
cùng các ngươi, nếu hột giống lúa ḿ kia, chẳng chết
sau khi gieo xuống đất, th́ cứ ở một ḿnh; nhưng nếu
chết đi, th́ kết quả được nhiều. Ai yêu sự
sống ḿnh th́ sẽ mất đi, ai ghét sự sống ḿnh trong
đời nầy th́ sẽ giữ lại cho đến sự sống đời đời (Giăng
12:24-25)."
Hạt
giống không phục sinh trở lại hạt giống, nhưng sẽ là
hoa lá mới. Con sâu róm không rụng lông sống
lại với kiếp sâu, nhưng sẽ thành con bướm đẹp bay
lượn đó đây. Đó chính là cảm nghiệm phục sinh
cho chúng ta lúc nầy. Chúa Giê-su đă chiến
thắng sự chết, đă sống lại cách vinh hiển, và bước
ra khỏi đáy mộ tối tăm, bỏ lại tấm vải liệm như cái
tổ kén trống không sau khi con bướm cựa ḿnh thoát
ra ngoài cất cánh bay cao. Sự phục sinh của
Ngài bảo đảm rằng thể xác chúng ta cũng sẽ được sống
lại trong ngày cuối cùng. Sự chết bị tiêu diệt
và quyền lực của nó bị bẻ găy, nỗi sợ hăi về sự chết
không c̣n nữa và chúng ta có thể nói như vua Đa-vít:
"Dầu khi tôi đi trong trũng bóng chết, tôi sẽ chẳng
sợ tai họa nào; v́ Chúa ở cùng tôi (Thi-Thiên
23:4). |
|
Vào Phút Thập Tử Nhất Sinh
(nghe)
Bà Nguyễn Bá Diệp
Bài chia sẻ hôm nay do
tôi học được từ Mục Sư Yonggi Cho.
Mục Sư Cho là Mục Sư Quản Nhiệm của HT Yoido Full
Gospel lớn nhất nước Đại Hàn, Ông đồng thời cũng là
Sáng lập viên, Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị Ban Chấp
Hành nhà thờ Growth International Ministry.
Mục sư Cho là người đă kể lại câu chuyện này cho
chúng ta nghe.
|
 |
|
Ông tả về một người đàn
bà trẻ, đẹp, đă từng nỗi tiếng khắp nước Đại Hàn
trong nhiều năm trước đây. Bà đă từng là một
người trong chính quyền thời bấy giờ, trong chức vụ
dân biểu quốc hội, bà đă làm chứng cho Mục Sư Cho
nghe lư do và nhờ đâu bà biết và tin Chúa trong cuộc
đời nhiều uy quyền và giờ phút cận kề cái chết của
bà.
Giống như các nước nhỏ
phân chia hai miền Nam và Bắc, một bên thân Cộng và
một bên chống Cộng; khi Bắc Hàn tấn công vào miền
Nam Triều Tiên ở thủ đô Seoul, nơi bà đang cư ngụ.
Tất cả mọi chuyện xăy ra quá nhanh chóng đến nỗi mọi
người không kịp chuẩn bị để chạy trốn đi nơi khác (như
trường hợp miền Nam Việt Nam năm 1975).
Bà vội vă chạy về nhà,
lục lọi trong tủ quần áo kiếm một bộ đồ tương đối củ
kỷ, xấu xí nhất để giả dạng là một người đàn bà
nghèo hèn, rách rưới. Trong khi đang trốn chạy về
hướng xuôi Nam, th́ bà bị một người lính Bắc Hàn bắt
giữ. Bà nói với họ, bà chỉ là một bà lăo nhà quê
cùng khổ, nghèo nàn, nhưng họ không tin và giải bà
về Bộ Chỉ Huy của họ để điều tra. Bà càng chối bỏ bà
không phải là người quan trọng trong xă hội lúc bấy
giờ, th́ họ càng cật vấn bà ráo riết, cho đến một
lúc, một người trong nhóm hạch hỏi bà, đă nắm lấy
tay của bà và nói là bà đă nói dôí. Họ nói
rằng: Đây không phải là đôi tay của người nghèo,
người lao động, v́ bàn tay làm việc vất vả cực nhọc
của người lao động không mềm và mịn như tay của bà.
Sau đó, bà đă bị dẫn đi ra ngoài với lời kết án lạnh
lùng, đột ngột và quả quyết: bà sẽ bị tử h́nh, bị
bắn vào chiều tối ngày mai.
Hành lang nơi họ giam
giữ bà thật là quá ẩm ướt và lạnh lẽo. Bà có thể
nghe được tiếng động ầm ỉ, rung chuyển của những
chiếc xe chạy bên trên đầu bà, v́ họ đang nhốt bà
trong một xà lim dưới hầm. Tất cả những ǵ bà hiện
có trên người chỉ là mớ quần áo củ kỷ, rách rưới mà
bà tạm dùng để giả làm người dân thường. Cuối cùng,
quá mệt mơi, và không chống nỗi cái lạnh, bà ngă
lưng trên nền ximăng nơi giam giữ bà, nơi mà con
người từng là danh giá, sang trọng, quyền quí không
bao giờ nghĩ đến có ngày sẽ đặt ḿnh trên sàn ẩm ướt
đó. Trong đầu bà quá khứ dần dần hiện ra, từng hoàn
cảnh, từng việc làm, tất cả mọi thứ như 1 cuốn phim
quay chậm, bà cảm thấy buồn khổ và hối hận, ăn năn
vô cùng.
Suốt một cuộc sống đầy
vinh quang của bà, giờ phút cuối của cuộc đời phải
kết liễu bằng cách này sao? Bà đă có tất cả, hầu
hết mọi người trong nước đều biết đến bà, nhưng đêm
nay là đêm cuối cùng của bà. Rồi việc ǵ sẽ xăy đến
cho bà vào ngày mai? Bà tự hỏi ḿnh như vậy cho đến
khi ngủ thiếp đi v́ quá mệt mơi.
Sáng sớm hôm sau, một
chàng thanh niên khoảng 20 tuổi đến nắm lấy cánh tay
của bà và lôi bà trở lên từng trên và đi ra ngoài
đường. Ánh nắng chói chang của mặt trời đă làm bà
mờ mắt đi, tuy bị mờ v́ nắng, nhưng mắt bà vẫn c̣n
kịp nh́n thấy khẩu súng đang đeo lủng lẳng bên vai
phải của người thanh niên.
Bà đi qua vài khu đường
phố, và bà nhận ra những ngôi nhà xiêu vẹo, nhỏ nhoi
nằm cạnh nhau, nương tựa, chống đở với nhau để đừng
ngả sập, dường như đang chào đón bà sáng hôm đó.
Mắt bà đă đầy lệ, và bà bắt đầu hồi tưởng lại những
sự việc đă trải qua trong cuộc đời của bà. Bà nhớ
lại những ngày tranh đấu dành công lư cho dân chúng,
bà nhớ những cuộc vận động chính trị giữa Mỹ và Nhật,
bà đă dần leo lên nấc thang danh vọng và quyền lực
trong xă hội mới của bà.
Trí nhớ của bà đi trở
về ngôi nhà thờ nhỏ bé, nơi đó bà đă ngồi nghe không
một chút thích thú nào trong buổi rao giảng lời Chúa,
nhưng bà thật sự lại thích hát những lời ca ngợi,
tôn vinh Chúa. Bà thường hát nho nhỏ những lời hát
đó trong khi ngồi một ḿnh hay có điều ǵ bất an
trong đầu. Bà nhớ đến bài hát bà thường hay hát
“Chúa là Bạn Thân Tôi”, (bài hát tiếng Viêt “Hoa
Huệ Trong Trủng”). Bà hát nho nhỏ trong miệng bài
này, BẠN THÂN TÔI, ẤY JESUS CHRIST, LO LẮNG CHO TÔI
TRỌN ĐỜI, NGÀI THẬT KHÔNG XA TÔI, KHÔNG BỎ TÔI ĐI
MỘT M̀NH, HỒI BI AI JESUS AN ỦI, LÚC BỐI RỐI CHO
B̀NH AN….nước mắt rơi như suối đổ xuống đầy gương
mặt bà, đủ để bà nhận ra được rằng BÀ ĐĂ CHƯA BAO
GIỜ NHẬN CHÚA JESUS LÀ ĐẤNG CỨU CHUỘC của bà. Nhận
thức ấy trong giờ phút đó càng khiến cho bà đau ḷng
và thất vọng cùng cực.
Bà chợt nghĩ trong giờ
phút cực kỳ đau khổ này, liệu Chúa có tha thứ tội và
cứu vớt bà được không? Với tất cả nghị lực, bà tập
trung tinh thần và cầu nguyện: Chúa Jesus ơi, con
sắp chết trong vài phút nữa thôi. Con là người
đàn bà có tội, con không đáng được Chúa thương xót,
nhưng xin Ngài tha thứ tội lỗi của người đàn bà già
nua này và cứu vớt linh hồn con như Ngài đă cứu vớt
hai người trộm cắp trên cây thập tự.
Th́nh ĺnh, bà cảm thấy
một niềm vui sướng vô biên trong trái tim bà.
Nhịp tim bà đập nhanh hơn, bà chắc chắn chàng thanh
niên trẻ đi bên cạnh đang ṭ ṃ nh́n bà. Hai
người đang tiến về phía đồi, nơi người trai trẻ này
được lệnh đem bà đi hành quyết. Bà biết người trẻ
này đă nghe bà đang reo vui, gương mặt đă tỏ rơ, nụ
cười trên môi bà, tiếng nói của bà đang báo cho mọi
người biết là bà đă được tha thứ, bà đă được tự do,
và bà đang sẳn sàng để chết.
Bà biết chắc rằng hiện
bà đă có Chúa ngự trị trong ḷng bà, bà đă được Ngài
thương xót và tha thứ, nên bà cất tiếng hát vang lên.
Chàng thanh niên la lớn tiếng với bà: “Bà già kia,
câm miệng lại, không được hát.”
"Tại sao tôi phải nghe
lời cậu? Có phải tôi đang đi chết không? Tôi là một
cơ đốc nhân, tôi vừa được Chúa cứu linh hồn tôi ngay
trong khi tôi đang đi lên đồi để chuẩn bị cái chết.
Tôi chỉ c̣n vài phút sống trên cỏi đời này, tại sao
tôi không dùng những giây phút c̣n lại để ca ngợi,
tôn vinh Đức Chúa Trời và Đức Chúa Jesus của tôi chứ?
Và bà tiếp tục vừa đi vừa hát lớn tiếng lên, mặc kệ
những càu nhàu của người trẻ tuổi.
Đi đến một sườn đồi bên
kia ven bờ thành phố, người thanh niên dừng lại và
bắt đầu dùng cuốc xẻng để đào một cái huyệt cho bà.
Trong khi cậu ấy đào huyệt, bà vẫn tiếp tục hát,
thỉnh thoảng cậu ta ngẩng lên nh́n bà, xong tiếp tục
đào. Khi đă đào xong, cậu lấy ra một miếng vải để
bịt mắt bà lại và hỏi bà có muốn nói lời cuối cùng
nào không, trước khi cậu ta bắn và chôn xác bà xuống
huyệt. Mặc dầu mắt bị bịt chặt lại, nhưng bà có cảm
giác nh́n thấy rơ trái tim của chàng thanh niên đang
kết án tử h́nh bà.
Bà nói: Có, tôi lấy làm
tiếc cho cậu, tôi chỉ có một ít điều để nói thôi.
Bản thân tôi đă có một đời sống vinh quang, tiền bạc,
uy quyền trên mặt đất này, nhưng sáng hôm nay khi
tôi tỉnh giấc với một tâm trạng lo lắng, sợ hăi tột
độ, v́ chốc lát nữa thôi, tôi sẽ bị dẫn đi xử bắn và
chết không một người thân của tôi hay biết. Nhưng
trên đường đi đến nơi này, chắc hẳn cậu nhận thấy
điều ǵ đó đă xăy đến cho tôi, bởi v́ hiện giờ đây,
tôi đă có được sự b́nh an và vui vẻ. Trước đây, tôi
chỉ là một tín đồ trên danh nghĩa, tôi chưa thật sự
có Chúa trong ḷng tôi, nhưng nay tôi đă được Chúa
cứu, Chúa đă nhận lời cứu rỗi linh hồn và tha thứ
tội lỗi của tôi. Tôi chỉ ao ước một điều duy nhất
là, cậu làm sao có thể hiểu biết được về Đức Chúa
Jesus Christ, là Đấng Quyền Năng, Đấng Lạ Lùng và là
Đấng Cứu Chuộc tội lỗi của chúng ta.
Bà c̣n muốn nói nhiều
hơn nữa về Chúa của bà, nhưng ngay lúc bấy giờ, bà
có cảm giác như một người nào đă nói với bà, hăy cầu
nguyện cho người trai trẻ đang canh giữ bà. Bà
hỏi cậu trẻ: Tôi có thể dùng những giây phút cuối
cùng của cuộc đời tôi để cầu nguyện cho linh hồn cậu
không? Và bà bước xuống cái huyệt mà cậu trẻ ấy đă
đào sẳn để một chốc nữa đây là mộ chôn xác bà. Bà
qú gối xuống và bắt đầu cầu nguyện.
Sau chỉ một vài phút
cầu nguyện, bà nghe tiếng người thanh niên khóc. Bà
vẫn tiếp tục cầu nguyện, sau khi dứt lời, bà nói với
cậu thanh niên ấy: Tôi đă xong, bây giờ cậu có thể
bắn chết tôi. (V́ bà đang qú sẳn trong huyệt, chỉ
cần bắn một phát, bà ngả nằm xuống trong huyệt và
cậu ta lắp đất lại chôn). Nhưng chờ một lúc sau, mắt
bà vẫn c̣n bị bịt kín, bà không thấy tiếng động nào
khác, không một điều ǵ hay hành động nào xăy ra.
Chuyện ǵ vậy? Có điều ǵ xăy ra mà mắt bà không
trông thấy được? Bà lập lại: Tôi đă cầu nguyện xong,
cậu có thể bắn tôi.
"Tôi không thể làm được.”
Bà nghe người trẻ nói bên trên hoà lẫn với tiếng
khóc nức nở đấy thống khổ. Cậu ấy bước xuống huyệt,
mở khăn bịt mắt bà ra và nh́n vào mắt bà. Cậu nói:
“Mẹ tôi cũng thường cầu nguyện cho tôi y hệt như bà
vậy. Tôi có thể thấy mẹ tôi đang cầu nguyện cho tôi
hiện giờ. Khi tôi lên c̣ súng để chuẩn bị bắn bà,
tôi đă thấy h́nh ảnh của mẹ tôi ngay trước mắt tôi,
và tôi không thể nào bắn chết mẹ tôi được.
Bà
nói với thanh niên này: Cậu phải vâng lời thượng cấp
của cậu, cậu phải thi hành bản án của tôi, nếu không
cậu sẽ bị họ giết. V́ quả thật, ngay lúc đó, bà
thật sự lo lắng cho sinh mạng của chàng trai trẻ này
hơn là mạng sống của bà.
"Tôi không thể giết bà được, xin bà làm ơn chạy
nhanh đi, bà chạy càng nhanh, càng xa càng tốt, tôi
sẽ bắn lên không trung cho họ nghe tiếng súng là đủ
rồi.”
Cậu ấy cởi trói cho bà và bà bắt đầu chạy thật nhanh,
rời khỏi ngọn đồi một cách b́nh an.
Khi thoát được ngục tù, nước Đại hàn trở về hai bên
Nam Bắc rơ rệt, bà đă dành hết cuộc đời c̣n lại của
bà cho Chúa, bà là người mở đầu chương tŕnh cầu
nguyện buổi sáng trong chính quyền lúc bấy giờ và đă
đưa dẫn rất nhiều người quyền lực, sức mạnh, cầm đầu
nội các, chính quyền, biết và đến với Chúa.
Lời tâm nguyện cũng là cuối cùng của bà khi về với
Chúa và hằng nhắc nhở Mục Sư Cho:
LUÔN LUÔN GIẢNG VỂ NƯỚC
CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI VÀ GIẢNG VỀ SỨ ĐIỆP CỦA ĐỨC CHÚA
JESUS.
Câu chuyện trên đây đă
cảm động tôi rất nhiều, học xong, tôi rất muốn được
chia sẻ với quí vị, và xin quí vị nhớ hai chữ thôi:
ĐỨC TIN và CẦU NGUYỆN.
-
Nhờ đức tin,
người đàn bà này đă được Chúa cứu trong khi cận kề
cái chết.
-
Bởi đức tin,
trong khi cầu nguyện, lời Chúa qua môi miệng bà đă
khiến người tội lỗi biết đến Ngài và đă không phạm
thêm tội.
FLORIDA 04-09-2006 |
|
|
 |
Hoa Sen
(nghe)
Ông Đỗ Tấn Minh, Tallahassee
Sinh
ra và trưởng thành tại cố hương Việt Nam, ít ai
trong chúng ta quên được những câu ca dao diển tả
hoa sen được bà, mẹ hay cô, thầy dạy cho từ thuở
mới bước chân vào trường tiểu học sau đây:
|
| |
Trong đầm ǵ đẹp bằng sen,
Lá xanh, bông trắng, lại chen nhị vàng.
Nhị vàng, bông trắng lá xanh,
Gần bùn mà chẵng hôi tanh mùi bùn.
Hoặc là:
Bùn dẫu đen mà sen chẵng lấm. |
|
|
Sen là một loài hoa quen thuộc của người Việt Nam và
người Á Châu, thuộc về họ thực vật “Nelumbo”. Không
giống với hoa súng (Water Lilies, thuộc về họ thực
vật “Nymphaea”) mà hoa và lá chỉ nổi trên mặt nước,
hoa sen nằm trên một thân thẳng đứng có gai nhỏ,
vượt cao lên mặt nước khoảng từ 20 đến 40cm.
Nhắc đến sen, người ta sẽ nghĩ ngay đến bùn.
Tuy rằng sen và bùn là hai thái cực nhưng lại rất
gần nhau v́ sen là loài hoa mọc từ ao, hồ, đầm lầy.
Từ đáy ao, hồ, đầm lầy dơ bẩn đó, loài sen đă thu
nhận cát bùn và chuyển hóa thành một đóa hoa đều đặn,
hài ḥa, tinh khiết, và đầy hương thơm cao quí.
Gốc của sen mọc trong bùn đất, nhưng ngọn của nó
luôn vương cao để hứng gió, đón nắng và tỏa hương,
khoe sắc. Tuy sen lớn lên trong bùn lầy, nhưng đă
cho đời những bông hoa mang vẽ đẹp thanh cao và dễ
thương. Ban ngày hoa sen nỡ thắm, chiều lại cánh hoa
từ từ khép kín như không muốn cho bóng tối của đêm
đen xâm chiếm sự tinh khiết của ḿnh.
Từ nhiều ngàn năm nay, người Trung Hoa xem hoa sen
là biểu tượng cho sức sáng tạo và sự thanh khiết đối
với môi trường chung quanh (bùn śnh dơ bẩn trong ao).
Nhiều thi sĩ cũng dùng h́nh ảnh hoa sen làm nguồn
cảm hứng
khuyến khích người ta tiếp tục phấn đấu để khắc phục
khó khăn và bày tỏ những điều tốt đẹp nhất cho nhân
gian mặc dù hoàn cảnh có tệ hại đến đâu. Ngoài đặc
tính không vấy bùn ra, hoa sen c̣n có một đặc tính
khác là cuống hoa rất dai, có thể bị
bẽ
gập làm đôi nhưng rất khó để làm đứt rời thành hai
đoạn. Nhiều thi sĩ đă mượn đặc tính này để miêu tả
sự liên hệ thắm thiết và bất phân ly của những đôi
t́nh nhân hoặc các thành viên trong gia đ́nh; v́ lư
do nào đó phải tạm vắng nhau, nhưng “xa mặt“ mà
không “cách ḷng“. Trong thi ca Việt Nam cũng có rất
nhiều bài thơ và ca dao lấy chủ đề về hoa sen. Với
người Việt ,hoa sen là biểu tượng cho nếp sống b́nh
dị và thanh cao, cho cái uy dũng bất khuất của người
quân tử, biết giữ ḿnh cho tinh sạch giữa chốn bùn
nhơ.
Là những Cơ Đốc Nhân đă được thánh hóa và được làm
cho thanh khiết, đẹp đẽ bằng chính ḍng huyết báu
của Chúa Cứu Thế Giê-su, chúng ta là những đóa hoa
sen mọc giữa “đầm lầy thế gian” và đang bị bao vây
bởi sức mạnh của tội lỗi. Trước khi lên đường chịu
đóng đinh trên thập tự giá, Chúa Giê-su đă dâng lời
cầu nguyện này lên Cha là Đức Chúa Trời cho những
người tin theo Ngài:
“Con chẵng cầu Cha cất họ khỏi thế gian , nhưng xin
Cha ǵn giữ họ cho khỏi điều ác” (Giăng 17: 15).
Chúa hiểu được ḷng chúng ta yếu đuối, dễ
ngă quỵ trước đều ác, cũng như dễ bị bùn lầy của đời
làm hoen ố, nhưng Ngài không xin Đức Chúa Trời đưa
những người tin nhận Ngài ra khỏi thế gian, mà chỉ
xin cho họ được bảo vệ khỏi những điều ác đến từ thế
gian. Với ân đ́ển dịu kỳ của Đức Chúa Trời và với
t́nh yêu của Chúa Giê-su, những đóa hoa sen của Ngài
cần ở lại trong “đầm lầy thế gian” làm chứng nhân
cho Ngài.
Để những hoa sen của Chúa tiếp tục khoe sắc và tỏa
hương, sứ đồ Phao-lô khuyên chúng ta rằng:
“…ấy là anh em chớ ăn ở như người ngoại đạo nữa, họ
theo sự hư không của ư tưởng ḿnh, bởi sự ngu muội ở
trong họ, và v́ ḷng họ cứng cỏi nên trí khôn tối
tăm, xa cách sự sống của Đức Chúa Trời. Họ đă bỏ mất
cả sự cảm biết, đành bỏ ḿnh trong một đời buông
lung, đem ḷng mê đắm không biết chán mà phạm hết
mọi điều ô-uế. (Ê-phê-sô 17b-19).
Tuy nhiên, thân sen của chúng ta quá mềm mỏng rất dễ
bị những cơn gió mạnh của thử thách làm cho tan tác,
hương thơm của chúng ta quá nhẹ nhàng rất dễ bị mùi
hôi hám của bùn śnh tội lỗi lấn át. Nguyện xin Chúa
Thánh Linh hướng dẫn và thêm sức cho chúng ta biết
sống “gần bùn mà chẵng hôi
tanh mùi bùn”, để nhờ đó vẽ đẹp thanh cao
của sen sẽ làm danh Chúa được cả sáng và t́nh yêu
của Chúa được sống động trong “đầm lầy thế gian” đầy
bất nhân và gian dối này. Amen. |
|
|
Nhân một chuyến
đi xa ghé về phi trường, phải chờ đợi đến phiên ḿnh tiến đến
cỗng trả tiền xe, tôi có dịp quan sát một nhân viên đang hành sự
tại cỗng ra vào, nơi các xe phải dừng lại trả tiền.
Dưới cơn nắng
gắt vào buổi trưa, trong bộ đồng phục dầy cộm và các trang phục
có vẽ nặng nề, người nhân viên đó đang lập đi lập lại các động
tác hướng dẫn từng chiếc xe đến rồi đi. Cứ thế, với gương
mặt vui vẽ và cử chỉ nhanh nhẹn, ông ta tiếp tục đưa hai cánh
tay qua lai để ra dấu từng chiếc xe lần lượt tiến ra phía cỗng.
Ông làm việc dưới trời nắng gắt với gương mặt thỏa ḷng; làm tôi
có cảm tưởng hẳn người nhân viên đó phải là một con cái Chúa:
luôn luôn thỏa ḷng trong mọi hoàn cảnh và công việc. Bởi
v́ tôi có cảm tưởng như ông đang vừa làm việc vừa đang thực hành
lời Chúa dạy: Không phải là tôi muốn
nói đến sự cần dùng của tôi; v́ tôi đă tập hễ gặp cảnh ngộ nào,
cũng thỏa ḷng ở vậy (Phi-líp 4:11).
Sự thoả ḷng
cũng được ghi trong Timôthê thứ nhất như sau:
Vả, sự tin kính cùng sự thỏa ḷng, ấy là
một mối lợi lớn (I Timôthê 6:6). Như vậy, miễn là đủ ăn đủ
mặc th́ phải thỏa ḷng (câu 8).
|
|
Tận trong rừng sâu dọc theo lưu vực
sông Amazon thuộc quốc gia Ecuador, Nam Mỹ Châu, có một bộ lạc
tên là Waodani mà măi cho đến thập niên 1950, vẫn c̣n sống trong
t́nh trạng man di của thời đồ đá. Các nhà nhân chủng học thời
bấy giờ đă liệt kê bộ lạc này là một trong những bộ lạc hung dữ
và bạo động nhất mà thế giới từng biết đến. Truyền thống báo thù
đ̣i hỏi một người Waodani chẵng những chỉ giết người tại các bộ
lạc láng giềng và người bên ngoài (người da trắng) mà c̣n giết
cả những người trong bộ lạc ḿnh khi có sự xích mích nữa. Vũ khí
của họ dùng để giết người (và săn thú) là ngọn giáo dài làm bằng
cây rừng. Theo phong tục của họ, những người con trai có bổn
phận phải trả thù cho cha me và gia đ́nh bị giết chết của ḿnh.
V́ vậy, một người nam Waodani khi lớn lên sẽ phải đối đầu với
một trong hai t́nh trạng bạo động: đâm chết người bằng giáo,
hoặc bị người đâm chết bằng giáo. Trung b́nh 6 trong 10 cái chết
của người Waodani trưởng thành là bởi giết nhau. Sự giết chóc
này đưa mức độ tử vong của bộ lạc lên đến con số 60% và tuổi thọ
của một người nam Waodani chỉ đến ngoài 30 mà thôi. Vào thời
điểm này, dân số Waodani chỉ c̣n chừng vài trăm người.
Thấy được viễn ảnh sắp bị diệt
chủng của người Waodani, ông Nate Saint, một giáo-sĩ và cũng là
một phi công cùng với bốn vị giáo-sĩ trẻ tuổi khác là Jim
Elliot, Roger Youderian, Pete Flemming và
Ed McCully đang hầu việc Chúa cho các bộ lạc trong vùng Amazon
đă sắp xếp một kế hoạch tiếp xúc với người Waodani hầu đem sứ
điệp ḥa b́nh và Tin Lành Cứu Rỗi của Chúa Giê Su đến cho họ để
họ trở về với Ngài và từ đó chấm dứt việc tàn sát lẫn nhau.
Ngày 3 tháng Giêng năm 1956, năm giáo sĩ trẻ người Mỹ này đă đáp
phi cơ xuống một bải cát bên bờ sông Curaray để mặt đối mặt với
người trong làng. Bởi hiều lầm v́ bất đồng ngôn ngữ, sáu người
đàn ông Waodani đă dùng giáo nhọn tấn công họ. Mặc dù có mang
theo súng, nhưng các giáo-sĩ đă không chống trả và bị giết chết
bên bờ sông.
Tuy nhiên, câu chuyện này không
dừng lại ở đây. Ngày thảm nạn trên đă vĩnh viển thay đổi đời
sống của cả gia đ́nh các giáo-sĩ cũng như bộ lạc Waodani như là
một một bằng chứng phi thường về sức mạnh của sự tha thứ qua
t́nh yêu thương từ Đức Chúa Trời. Không bao lâu sau vụ thảm sát
này, các góa phụ của các giáo sĩ quá cố đă không ngại hiểm nguy,
tiếp tục bước đi theo con đường dỡ dang của chồng ḿnh; trong số
này có bà Elizabeth Elliot là vợ của giáo sĩ Jim Elliot và bà
Rachel Saint là chị của giáo sĩ Nate Saint. Họ đă vào rừng sâu
sống với người Waodani, săn sóc y tế và rao giảng Tin Lành cho
họ. Hai năm sau đó, sứ điệp về ḥa b́nh và tha thứ trong Chúa
Giê Su đă cảm hóa và thay đổi đựợc đời sống của bộ lạc này. Phần
đông trong họ đă tin nhận Chúa và một số người tham gia vào
cuộc thảm sát đă trở thành những người lănh đạo của Hội Thánh
người Waodani ngày nay. Chúa đă làm phép lạ kỳ diệu trên bộ
lạc Waodani, từ một giống dân hung bạo, họ trở thành hiền ḥa
và không c̣n giết nhau nữa, bởi vậy họ đă tránh được nạn diệt
chủng và dân số của bộ lạc hiện nay đă tăng gần 2000 người.
Có một điều cũng rất đặc biệt trong
câu chuyện này là người con trai của giáo-sĩ Nate Saint là Steve
Saint, lúc c̣n nhỏ thường vào rừng thăm cô (bà Rachel Saint)
trong mỗi lần nghĩ lễ hay nghĩ hè, đă được một người trong Hội
Thánh Waodani tên là Mincaye săn sóc và thương yêu như con. Măi
đến khi lớn lên ông mới biết được người đàn ông Waodani thương
yêu, săn sóc ḿnh là người đă cầm giáo đâm chết cha ḿnh năm xưa.
Theo đúng tryền thống của người Waodani, ông có thể cầm giáo đâm
chết kẻ sát nhân để trả thù cho cha ḿnh. Tuy nhiên, bởi t́nh
yêu thương trong Chúa, ông đă tha thứ ḥan toàn cho Mincaye.
Chẵng những vậy, Steve Saint c̣n thương yêu Mincaye như cha của
ḿnh và các con cũa ông cũng gọi Mincaye là ông nội và được
Mincaye làm phép báp-tem ngay tại khúc sông nơi ông nội ruột của
họ bị thảm sát vào đầu năm 1956.
Với quan niệm về “công lư” của con
người b́nh thường dựa vào tinh thần “ăn miếng, trả miếng” hay
“giết người đền mạng”; t́nh yêu thương và sự tha thứ của thân
nhân các vị giáo sĩ đối với những kẻ sát nhân thật ngoài sức
tưởng tượng và thật khó thực hiện. Tương tự như những người
Waodani trước khi được cảm hóa và thay đổi, chúng ta thường có
khuynh hướng “trả thù” và nếu không làm ǵ được th́ ít ra cũng
căm hận trong ḷng những kẻ làm thiệt hại đến ḿnh đến nổi “sống
để dạ, chết mang theo” hoặc là “hận này mang xuống tuyền đài
không quên”. Thật vậy, tha thứ là một điều rất khó làm. Đối với
phần đông chúng ta, kẻ có lỗi “thật đáng ghét” và không đáng
được tha thứ. Lại nữa, có người c̣n cho rằng tha thứ là một dấu
hiệu của sự yếu hèn và kết quả chỉ đem lại thiệt hại cho chính
ḿnh. Tuy nhiên, Chúa Giê-su đă nêu cho chúng ta tấm gương sáng
ngời về ḷng tha thứ và Ngài muốn chúng ta cũng tha thứ cho
những người đă gieo đau khổ, tổn thương cho chúng ta. Trong lúc
chịu cực h́nh đau đớn trên thập tự giá, một trong những lời cuối
cùng Ngài nói trước khi tắt hơi là:
“Lạy Cha, xin tha cho họ, v́ họ
không biết điều ḿnh làm (Lu-ca 23: 34a).
Đối với những người chung quanh
chúng ta, sứ đồ Phao-lô đă đưa ra nguyên tắc sau:
"Hăy ở với nhau cách nhân từ, đầy
dẫy ḷng thương xót, tha thứ nhau như Đức Chúa Trời đă tha thứ
anh em trong Đấng Christ vậy”
(Ê-phê-sô 4:32). Ông cũng khuyên chúng ta rằng:
"Hởi kẻ rất yêu dấu của tôi ơi, chính ḿnh chớ trả thù ai, nhưng
hăy nhường cho cơn thịnh nộ của Đức Chúa Trời; v́ có lời chép
rằng: Sự trả thù thuộc về ta; ta sẽ báo ứng” (Rô-ma 12:19).
Nếu chúng ta t́m cách trả thù người
hại ta bằng cách gây đau khổ lại cho họ, th́ chúng ta càng tự
làm thiệt hại ta bội phần. Người bị chúng ta trả thù, gây khổ
thường là sẽ trả thù lại, khiến chúng ta c̣n phải chịu khổ nhiều
hơn nữa. Và nếu cứ tiếp tục t́nh trạng người trả thù qua, kẻ trả
thù lại, th́ oán thù sẽ chồng chất, có khi kéo dài từ đời này
sang đời khác. Sự trả thù không thể giải quyết được oán thù; chỉ
có t́nh thương mới tiêu diệt được oán thù mà thôi.
Cách trả thù tốt nhất là chúng ta cố
gắng làm những điều tốt lành nhất cho
người hại ḿnh, để biến họ thành người tốt hay thành bạn ḿnh.
“Biến thù thành bạn” chính là cách triệt tiêu thù hận
khôn ngoan nhất, trong đó không có ai bị hại, mà chúng ta lại
c̣n có thêm bạn. Đó cũng là sự tuân hành lời dạy của Chúa Giêsu:
«Hăy yêu kẻ thù ḿnh, làm ơn cho kẻ
ghét ḿnh» (Lu-ca 6: 27b).
|
|
Một sự trùng
hợp đă xảy ra đúng ba tháng về trước tại thành phố
Jacksonville. Trong các tiệm ăn buffet "all you can
eat", nếu ăn nhiều quá th́ hóa no - mà đă no th́ sẽ mất ngon,
như câu tục ngữ người
Việt Nam ta thường nói: "no mất ngon, giận mất khôn".
Trong sự
nóng giận bột phát quá độ, nếu không có lời Chúa, th́ hậu
quả sẽ không hay. Lời Chúa trong
Gia-cơ 1:19 chép rằng: "...người nào cũng phải
mau nghe mà chậm nói, chậm giận...." Đó là điều nhắc
nhở chính ḿnh tôi hằng ngày.
Châm Ngôn 14:29 - Kẻ nào chậm
nóng giận có thông sáng lớn, nhưng ai hay nóng nảy tôn lên
sự điên cuồng. Thời Tam Quốc Chí, có một danh tướng
tên Chu Du Chu Công Cẩn bị Thừa Tướng Khổng Minh Gia Cát
Lượng chọc tức, uất ức đến nổi sôi máu lên mà chết.
Châm Ngôn 27:3 - Đá
th́ nặng, cát cũng nặng; nhưng cơn tức giận của kẻ ngu dại
c̣n nặng hơn cả hai. Ba tháng về trước, có một người
phụ nữ lái chiếc xe chạy song song với một chiếc xe khác.
Chiếc xe đó, do một người đàn ông lái, có vẽ vội vă, muốn
chạy vượt qua mặt xe của cô, nhưng cô cứ chạy kè kè một bên
mà không nhường cho ông ta vượt qua. Măi cho đến khi
chiếc xe của người đàn ông đó vượt qua được và chạy trước
mặt xe của cô th́ ông ta thắng lại thật gấp. Chiếc xe
của người phụ nữ không kịp dừng lại, nên đă đâm vào sau
chiếc xe của ông, bị lật ngang và chết tại chỗ.
Trong đời
sống của người tin Chúa, nếu có lời Chúa trong ḷng và nếu
có Chúa ở cùng, th́ có thể tiết độ được cơn nóng giận.
Trong bất cứ hoàn cảnh nào, nên nhớ lời Chúa dạy, áp dụng và
làm theo; để rồi chuyện lớn sẽ hóa nhỏ, chuyện nhỏ sẽ hóa
không.
|
Bị Kỳ Thị V́
Khác Biệt
Ông Đỗ
Tấn Minh, Tallahassee, FL.
The Ugly Duckling (Chú
Vịt Con Xấu Xí) là chuyện cổ tích nhi đồng khá nổi
tiếng do nhà văn người Đan Mạch Hans Christian
Anderson viết vào năm 1844.
|
|
 |
|
Chuyện kể về một con vịt mẹ vừa mới ấp nở mấy cái
trứng của ḿnh th́ khám phá ra ngoài sáu vịt con
b́nh thường với bộ lông vàng óng ả c̣n có một chú
vịt con thân ḿnh to lớn, kịch cởm với bộ lông màu
xám đậm, xù x́. V́ diện mạo "chẳng giống ai"
lại thêm cách cư xử không phải vịt của ḿnh, chú vịt
con nầy đă gặp nhiều khó khăn khi hội nhập vào xă
hội loài vịt, mặc dù chú rất thân thiện và tử tế với
anh chi em và cḥm xóm, láng giềng. Chú rất
buồn và thường khóc thầm mỗi đêm v́ chẳng có ai
thương yêu ḿnh... Tuy nhiên, vào một ngày đầu
xuân nọ, có một sự thay đổi kỳ diệu xảy ra.
Chú vịt con có bộ lông xám xịt ngày nào bây giờ đă
lớn và biến dạng thành một chàng bạch thiên nga
(white swan) tuyệt đẹp với bộ lông trắng mượt mà.
Thật ra th́ chàng ta không phải xuất thân từ ḍng
dơi nhà vịt thấp hèn nhưng từ ḍng dơi thiên nga cao
quư.
Với vóc dáng mới, chàng ta được đón tiếp vào đại gia
đ́nh thiên nga xinh đẹp và sang trọng của ḿnh với
một tên giọ đầy vinh dự là "chàng thiên nga đẹp nhất
đàn". Từ nay chàng có một đời sống thật vui vẽ,
hạnh phúc trong t́nh yêu thương và sự kính trọng của
đồng loại.
Là
Cơ Đốc Nhân đang sống giữa một thế gian đầy tội lỗi,
đôi khi chúng ta cũng kinh nghiệm đươc rằng cuộc đời
theo Chúa của ḿnh có phần nào giống như con thiên
nga này khi c̣n là "chú vịt con xấu xí". Trong
sự kính sợ Chúa, chúng ta cố gắng sống theo mẫu mực
của Ngài và tránh không làm những điều người thế
gian thường làm. V́ vậy, cách cư xử và sinh
hoạt của chúng ta có sự "khác biệt" và dường như là
"lập dị" đối với họ. Mặc dù chúng ta
thân thiện và tử tế với mọi người, chúng ta vẫn bị
kỳ thị, ghen ghét, và dèm pha v́ chúng ta không
giống như người thế gian và không thuộc về họ.
Chính Chúa Giê-su cũng đă cảnh giác các môn đồ là:
"Các ngươi sẽ bị mọi người
ghen ghét v́ danh ta (Mác 13:13a). Ngài
cũng phán rằng: Ví bằng
người đời ghét các ngươi, th́ hăy biết rằng họ đă
ghét ta trước các ngươi. Nếu các ngươi thuộc
về thế gian, th́ người đời sẽ yêu kẻ thuộc về ḿnh;
nhưng v́ các ngươi không thuộc về thế gian và ta đă
lựa chọn các ngươi giữa thế gian, bởi cớ đó người
đời ghét các ngươi (Giăng 15:18-19)."
Cũng
giống như con thiên nga kia, một ngày nào đó sự biến
đổi kỳ diệu cho những Cơ Đốc Nhân sẽ đến; và rồi,
chúng ta cũng sẽ rất đẹp đẽ, sáng láng bên Chúa
Giê-su v́ "Ngài sẽ biến hóa
thân thể hèn mạt chúng ta ra giống như thân thể vinh
hiển Ngài, y theo quyền phép Ngài có để phục muôn
vật. (Phi-líp 3:21)".
Nguyện xin Chúa ǵn giữ và thêm sức cho quí ông bà
anh chị em và tôi để chúng ta luôn bền ḷng trong
đức tin mà bước đi theo Ngài cách vững vàng giữa thế
gian nầy. AMEN!
|
|
|

|
|
Cùng Chung Mục Đích
(Nghe)
Ông Phạm Đ́nh Thịnh
Lạng Tương Như và Liêm
Pha đều là công thần của Triệu Vương. Lạng
Tương Như là quan văn, được phong chức Thượng Tướng;
c̣n Liêm Pha là quan vơ, chức vị Tướng Quốc. |
|
Liêm Pha thường tự nghĩ
ḿnh là vơ tướng, từng xông pha ngoài mặt trận, lập
nhiều chiến công hiễn hách; trong khi Lạng Tương Như
chỉ là quan văn nhưng lại được quyền cao chức trọng
hơn ḿnh. Từ đó, Liêm Pha để ḷng ghen ghét,
thề không đội chung trời với Lạng Tương Như.
Lạng Tương Như biết được điều đó nên thường t́m cách
lánh mặt Liêm Pha để tránh xung đột. Ông quan
niệm rằng: Cả hai (ông và Liêm Pha) cùng pḥ
một vị vua, cùng là rường cột của quốc gia, có chung
mục đích bảo vệ giang sơn nước Triệu. Nếu ông
không dẹp "cái tôi" của ḿnh để xung đột cùng Liêm
Pha th́ cả hai có thể một mất một c̣n. Nhà Tấn sẽ
nhân cơ hội nầy mà xâm lấn nước Triệu.
Biết
được tâm t́nh đó, Liêm Pha hối hận và t́m đến giảng
ḥa cùng Lạng Tương Như.
Cùng như thế ấy, là con cái của Chúa, chúng ta đều
có đồng một Đấng để tôn thờ, cùng có một niềm tin,
và cùng một mục đích là hầu việc Chúa.
|
|
Vị Thanh Tra Không Trí
Khôn (nghe)
Ông Phạm Đ́nh Thịnh
Một vị thanh tra
đang hỏi các học sinh về thuyết vô thần và dạy các em không tin
có Thượng Đế. Tay cầm viên phấn, vị thanh tra hỏi:
-
Các em có thấy viên phấn nầy không? - "Dạ thấy", các
em đáp.
- Các em có thấy tấm bảng đen trên tường
không? - "Dạ thấy".
- Các em có thấy người giáo viên đang đứng
kia không? - "Dạ thấy"
Đây là câu hỏi chót, rất quan
trọng, có ảnh hưỡng đến tương lai của các em. Hăy nghe cho
rơ, suy nghĩ thật kỹ, rồi trả lời. "Các
em có thấy Thượng Đế không?" - "Dạ không thấy", các
em đáp.
Vị thanh tra rất hài ḷng về câu
trả lời của học sinh, rồi kết luận: Vũ trụ nầy không có
Đức Chúa Trời.
Bấy giờ, vị giáo viên bèn đứng
lên, xin phép vị thanh tra được lập lại các câu hỏi lúc nảy.
-
Các em có thấy viên phấn nầy không? - "Dạ thấy", các
em đáp.
- Các em có thấy tấm bảng đen trên tường
không? - "Dạ thấy".
- Các em có thấy vị thanh tra đang đứng kia
không? - "Dạ thấy"
Đây là câu hỏi chót, rất quan
trọng, có ảnh hưỡng đến tương lai của các em. Hăy nghe cho
rơ, suy nghĩ thật kỹ, rồi trả lời. "Các
em có thấy trí khôn của vị thanh tra không?" - "Dạ
không thấy", các em đáp.
Người giáo viên kết luận:
Như vậy là vị thanh tra nầy không có trí khôn; v́ không có trí
khôn nên không "thấy" và không tin có Đức Chúa Trời.
Lời Chúa
(nghe)
Hêbơrơ 4:12, Thi-Thiên 119:11, Giô-suê 1:8
Bà Nguyễn Bá Diệp
Con sóc tha mồi
để tích trử thức ăn sẽ cần dùng trong những ngày giá lạnh, lời
một bà mẹ nói chuyện với đứa con ḿnh. Bà tiếp, con người
cũng thế, các bài học trong Kinh Thánh dùng để áp dụng trong đời
sống người Cơ Đốc.
Khi băo tố của
cuộc đời xảy ra, hoặc những lúc hoạn nạn, hay có nan đề trong
cuộc sống, ít nhất, ít nhất tôi cũng có thể biết được bài học
Kinh Thánh nào dùng để áp dụng cho hoàn cảnh của ḿnh
trong lúc đó.
Ba Tượng Bán Thân
(Nghe)
Bác Sĩ Châu Ngọc Hiệp
Hỡi
anh em yêu dấu, anh em biết điều đó, người nào cũng phải mau
nghe mà chậm nói, chậm giận (Gia-cơ
1:19).
|
Thuốc Bổ Tổng
Hợp
(Nghe)
Bác Sỉ Châu Ngọc Hiệp
Một viên thuốc thập
toàn đại bổ, làm tiêu tan những lo âu phiền muộn,
giúp con người vui vẽ trẻ trung, có thể cười trước
nghịch cảnh, b́nh an trước những khó khăn, gồm 9 vị
như sau: yêu thương, vui mừng, b́nh an, nhịn
nhục, nhân từ, hiền lành, trung tín, mềm mại, và
tiết độ.
Buổi
sáng, dùng 3 vị: Yêu thương, Vui mừng, B́nh
an.
Buổi trưa, dùng 3 vị: Nhịn nhục, Hiền lành,
Nhân từ
Buổi chiều, dùng 3 vị: Trung tín, Mềm mại,
Tiết độ.
|
|
|
|
|
 |
|
Thứ Tự Ưu Tiên (nghe)
Bác Sĩ Châu Ngọc Hiệp
Cảm ơn Chúa đă ǵn giữ
Florida tránh được trận băo Katrina
mà sự tàn
phá của nó đă gây cho New Orleans nhiều tổn thất
nặng nề. Nhân đó, chúng ta mới thấy sức lực của con người rất
nhỏ bé so với quyền lực của thiên nhiên.
Trước kia, chúng ta thường đặt thứ tự ưu tiên hàng
đầu trong cuộc sống là vật chất. Sau bao biến
cố xảy ra, từ Twin Towers đến Sóng Thần Tsunami rồi
Katrina, chúng ta cần phải thay đổi thứ tự ưu tiên
của đời sống: Đặt Chúa lên hàng đầu!
|
|
 |
|
Vườn Lê Qua
Bốn Mùa
(Nghe)
Bác Sĩ Châu Ngọc Hiệp
Trải qua 4 mùa, mỗi mùa
vườn lê mang một sắc thái khác nhau, như:
Mùa Đông gió
tuyết thất thường,
Rừng lê ảm đạm thê lương trơ cành.
Cành lê trắng điểm nụ
hoa,
Mùa Xuân cảnh
vật hài hoà dễ thương.
Hè về muôn vật
vui mừng,
Hoa lê nở rộ tưng bừng bướm ong.
Khí trời lành lạnh Thu sang
Hát vang con hái trái vàng chín cây. |
|
Cái
nh́n về vườn lê - ảm đạm, hài ḥa, vui mừng, hay
lạnh lẽo - thay đổi tùy theo thời tiết.
Cũng vậy, mỗi người có cái nh́n bên ngoài khác nhau,
nhưng không ai biết được trong ḷng họ thế nào.
Do đó, đừng vội phán đoán người khi chỉ nh́n thấy
một khía cạnh nào đó của họ.
Vậy,
hởi người kia, người là ai mặc ḷng, hễ đoán xét kẻ
khác th́ không thể chữa ḿnh đươc; v́ trong khi đoán
xét họ, ngươi cũng lên án cho chính ḿnh ngươi nữa,
bởi ngươi đoán xét họ, mà cũng làm các việc như họ
(Rô-ma
2:1).
|
|
|
Cây Bút Ch́
(Nghe)
Bác Sĩ Châu
Ngọc Hiệp
1.
Phải chịu có bàn tay cầm vào
mới có thể xử dụng được. Cuộc đời của
chúng ta, nếu không có bàn tay của Chúa th́ cũng trở
nên vô dụng. Tôi làm được mọi sự nhờ Đấng ban
thêm sức cho tôi
(Phil-líp 4:13).
|
|
 |
|
2.
Phải chịu sự tỉa sửa, chuốt
gọt, th́ mới dùng được. Ai ưa điều sửa
phạt ưa sự tri thức, nhưng ai ghét sự quở trách là
ngây dạy (Châm Ngôn
12:1). V́ sự quở trách khuyên dạy là
con đường sự sống (Châm
Ngôn 6:23b). Khi anh em bị trong ḷ lữa
thử thách, chớ lấy làm lạ như ḿnh gặp 1 việc khác
thường (I Phi-e-rơ
4:12-13). Hầu cho không 1 người nào
trong anh em bị rúng động bởi những sự khốn khó
(I Têsa 3:3 & 4).
Hoạn nạn sanh sự nhịn nhục, sự nhịn nhục sanh sự rèn
tập, sự rèn tập sanh sự trông cậy
(Rôma 5:3&4)
3. Khi sai lầm cần có
cục gôm bôi sửa. C̣n nếu chúng ta xưng
tội ḿnh, th́ Ngài là thành tín công b́nh để tha tội
cho chúng ta, và làm cho chúng ta sạch mọi điều gian
ác (I
Giăng 1:9). Người nào dấu tội lỗi
ḿnh sẽ không được may mắn, nhưng ai xưng nó ra và
ĺa bỏ nó sẽ được thương xót
(CN 28:13).
... anh em có điều ǵ nghịch cùng nhau, hăy về giảng
hoà với anh em trước đă, rồi hăy đến dâng của lễ
(Mathiơ 5:23-24).
4.
Ruột viết ch́ mới quan trọng,
cái vơ bên ngoài thế nào cũng chẳng ích chi.
... Đức Chúa Trời là Đấng ḍ xét ḷng chúng tôi
(I Têsalônica 2:4).
... song Đức Giê-hô-va cân nhắc cái ḷng
(CN 16:2 & 21:2).
Vậy nên chúng ta chẳng ngă ḷng, dù bề
ngoài hư nát, nhưng người bề trong cứ đổi mới càng
ngày càng hơn (II
Côrinhtô 4:16).
|
 |
|
5. Dù
thích hay không thích vẫn phải làm xong
nhiệm vụ đă được giao phó ."...phải ăn ở
một cách xứng đáng với chức phận mà Chúa
đă gọi anh em.
Êphêsô 4:1, Rôma 12:7-8".
Hăy làm trọn công việc của anh em
(I I
Côrinhtô 8:11), hăy làm công việc
Chúa cách dư dật luôn
(I Cor.
15:58). Đức Chúa Trời là
Đấng sẽ trả lại cho mỗi người tùy theo
công việc họ làm
(Rôma
12:6) |
|
|
|

|
|
Thợ Gốm
(Nghe)
Bác Sĩ Châu Ngọc Hiệp....
đất sét ở trong tay thợ gốm thể nào, th́ các ngươi cũng ở trong tay
ta thể ấy (Giê-rê-mi 18:6b). Tất cả những ǵ chúng ta có, đều
nằm trong tay của Chúa... |
|
(Nghe)
Bà Nguyển Bá Diệp* ...
người nào cũng phải mau nghe , chậm nói, và chậm nóng giận (Gia-cơ
1:19)
* ... chớ căm giận cho đến khi
mặt trời lặn (Êphêsô 4:26b)
|
|
 |
|
|
 |
|
Ngày Hiền Mẫu
(Nghe)
Bác Sĩ Châu Ngọc HiệpCông ơn
chín chữ cù lao
Sanh thành dưỡng dục biết bao ân t́nh...
|
|
| |
Con Người Đúng
(Nghe)
Bác Sĩ Châu Ngọc Hiệp
Khi con người đúng th́ thế giới sẽ đúng.
Khi gặp khó khăn th́ đừng ngồi đó mà rên khóc, mà phải t́m cách giải
quyết vấn đề.
|
 |
|
|
Tái Sanh
(Nghe)
Bà Nguyễn Bá Diệp
Chuyện có thật đă xảy ra tại Atlanta, Georgia vào tháng 3
năm 2005. |
|
 |
Một người phụ nữ, từng có nhiều thành tích không mấy tốt
đẹp, đă giả từ con người củ của ḿnh sau một thời gian
tiếp nhận tin Chúa. Là con
tin của một kẻ vừa giết người đang lẫn trốn trong nhà
của bà, qua lời làm chứng về Chúa suốt mấy giờ đồng hồ,
tên sát nhân đă đồng ư cho bà gọi cảnh sát và đă tự ư ra
đầu thú. Trước khi phạm nhân bị giải đi, người phụ nữ
nầy có lời rằng: "Chúa đă đưa đẩy ông đến ngơ nhà
tôi, vậy, khi ông vào nhà tù hăy làm chứng về
Chúa cho các người trong đó.." |
|
|
|
|
 |
|
Vĩ Nhân
(Nghe)
Bác Sĩ Châu Ngọc Hiệp
Trong lịch sử nhân loại,
ai là bậc vĩ nhân đáng được thờ phượng? Chính là Chúa
Jesus Christ - Ngài là Vua trên muôn vua, Chúa trên muôn chúa..
|
|
|