Năm Phút Cho Đức Tin   
Home C.T. Thờ Phượng Lịch Sử & Bản Đồ Sinh Hoạt Giảng Luận Cơ Ðốc Giáo Dục
 

* Trái Tim Của Livingstone (08/08/10)
* Bệnh Tưởng (07//10/10)                                        
* Món Quà Yêu Thương (05/09/10)
* God's Love Story (04/23/10)
* Beethoven Bị Ðiếc (03/14/10)
* Ðược Chúa Cứu Sau Ðó Phải Thế Nào
   (01/24/10)

* Góp Nhặt Tinh Hoa - Năm 2010
  -
Tháng Năm

Web Links:                                   
www.tinlanh.org
www.vndistrict.org
www.worldagape.org 
www.vietchristian.com
www.tinlanhbayarea.org  
www.dainguonsong.com

 



 

2008 << Năm Phút Cho Ðức Tin >> 2009

Khi nghĩ về những người giáo-sĩ dâng cuộc đời mình đi khắp nơi trên thế-giới để rao giảng Tin-lành, tôi thật sự lấy làm khâm-phục các giáo-sĩ đó - người đã từ bỏ những gì tốt đẹp mà thế-gian thường thấy để đi con đường thập tự - con đường thật là khó-khăn, nguy-hiểm, nhưng cũng đầy phước hạnh để đem đạo của Chúa đến cho những người chưa biết danh Ngài. 

Khi còn là thiếu nhi, tôi còn nhớ có đọc trong Thánh-Kinh báo một đoạn ngắn về cuộc đời của một giáo-sĩ tên David Livingstone.   Ông đã dâng mình hầu việc Chúa khi còn là một thanh-niên.  Khoảng 1940, khi lên (27) tuổi, ông được Chúa sai phái đi đến Châu Phi - một vùng đất hoang vu với nhiều sắc dân da màu là giống dân có thể ăn thịt người - đặc biệt là những người da trắng.  Nhưng, ông đã dâng đời sống của mình đi hầu việc Chúa, bất chấp những nguy-hiểm và khó-khăn.  Suốt 33 năm, giáo-sĩ Livingstone đã ở tại Châu Phi, chịu bao nhiêu đói khát, bệnh tật, hiễm-nghèo, và cận kề với cái chết.  Bao nhiêu lần ông bị kiệt sức vì bệnh tật, phải về quê nhà để chửa bệnh; nhưng khi khỏi bệnh thì ông lại trở qua Châu Phi để tiếp tục sứ mạng mà Chúa đã giao phó cho ông.   

Năm 1973, khi ông đang quỳ gối cầu-nguyện thì đã trút hơi thở cuối cùng lúc 60 tuổi.  Khi ông chết, có năm mươi sáu người thổ dân là những người đã cùng theo ông suốt những chẵng đường khó-khăn, vượt nơi nầy qua nơi khác trên dãy đất Châu Phi để giảng đạo, đã quyết-định mổ ngực ông, cắt lấy trái tim và chôn nó dưới một gốc cây ở cạnh một nhà nguyện nhỏ ở tại Châu Phi.  Họ nói rằng:  "Trái tim của Livingstone đã thuộc về Châu Phi, phải thuộc về Châu Phi, vì ông yêu Châu Phi."  Rồi họ khiêng xác ông cùng với tất cả mọi vật dụng của ông, ra đi trong nhiều ngày, chịu mọi thứ nguy-hiểm trên đường, phải chiến-đấu với các bộ-lạc xa lạ trong vùng, vượt qua hơn một ngàn cây số, từ rừng sâu ra bờ biển, nơi có một hải cảng nhỏ, để chuyển xác của ông về Anh quốc.  Ôi! Trái tim của Livingstone.   Rồi đến ngày 18 tháng 4 năm 1974, tức là gần 1 năm sau, thi-thể của ông mới được về đến quê nhà cho thân-nhân làm lễ an-táng, nhưng trái tim của ông thì vẫn còn ở Châu Phi.



Thưa quý vị,

Câu chuyện của Mục Sư Giáo-sĩ David Livingstone đã làm cảm động lòng tôi từ nhỏ cho đến bây giờ.  Cảm tạ Chúa, mỗi năm chúng ta có 1 ngày để nhớ lại những người đầy năng-lực, đầy nhiệt-huyết, đã dâng cuộc đời của mình khi còn rất trẻ, để đi con đường khó-khăn, đem Tin-lành của Chúa đến cho những người đang sống trong tội-lỗi.  Năm sau, 2011, là đúng 100 năm chúng ta kỷ-niệm ngày các giáo-sĩ đến Việt Nam - nơi mà dân tộc chúng ta đã và đang được Chúa thăm viếng và ban phước rất nhiều.

Giờ đây chúng ta đã thuộc về Chúa, chúng ta phải cảm ơn Chúa như thế nào đây?  Nhiều khi mình được sung-sướng bình-an, nên quên đi những người đã liều thân-mạng của họ để rao-truyền lời Chúa.  Ôi, bàn chân của những kẻ rao-truyền Tin-lành thật tốt đẹp biết bao, thật phước hạnh biết bao.  Thi-thiên 126:5-6 cũng nói rằng:  "Kẻ nào gieo giống mà giọt lệ, sẽ gặt hái cách vui-mừng.  Người nào vừa đi vừa khóc đem giống ra rải, ắt sẽ trở về cách vui-mừng, mang bó lúa mình." 

Những người giáo-sĩ hiến-dâng cuộc đời mình để hầu việc Chúa dầu hoạn-nạn khó-khăn, nhưng họ đã làm được những trọng-trách Chúa ban cho, vinh-quang của Chúa sẽ dành cho họ.  Còn chúng ta ngày nay, được Chúa ban phước rất nhiều, nhưng mình đã làm được gì cho Chúa?  Thật sự tôi, và tôi nghĩ rằng quý vị cũng vậy, nhiều khi nghĩ lại mình cũng lấy làm hổ-thẹn bởi vì chúng ta vẫn sống cho mình nhiều quá.  Thành ra mong rằng hôm nay, khi nghĩ đến những người đã dâng cuộc đời mình để hầu việc Chúa, chúng ta hãy cầu-nguyện cho họ thật nhiều.  Xin góp lời cầu-nguyện, sức-lực, tiền-bạc, để giúp cho những người nầy có cơ-hội và điều-kiện dễ dàng hơn, tiếp tục công-việc mà Chúa giao phó; bởi vì Chúa nói rằng:  "Tin-lành giảng ra khắp đất thì sự cuối-cùng sẽ đến", và khi Chúa đến thì chúng ta là những người thuộc về Chúa sẽ được gặp Chúa trong sự vinh-hiễn.  Khi nãy chúng ta đã hát 1 bài hát nội dung rao truyền tình yêu của Chúa cho đến khi Chúa lai hồi; ước mong chúng ta sẽ thực-hiện điều nầy trong những ngày sắp tới.  Xin Chúa ở cùng với hội-thánh luôn trong những ngày mới.  Xin kính chào hội-thánh.

Tại bệnh-viện tâm-thần nọ, có một bệnh-nhân cứ tưởng mình là hạt thóc; vì thế, khi thấy con gà thì anh ta run-sợ cả người, ôm đầu chạy trốn vì sợ gà mổ.

Sau mấy tháng chửa trị, bệnh tình đã thuyên-giảm, nên gia-đình của bệnh-nhân xin cho anh ta xuất viện.  Ðồng thời, anh cũng khẳng-định với bác-sĩ rằng anh ta không còn là hạt thóc nữa.  Ðể kiểm-tra, bác-sĩ dắt anh đi vòng quanh khuôn viên của bệnh viện.  Khi đến khu-vực nhà bếp, thình-lình anh ta trông thấy một con gà.  Khiếp sợ quá, anh ta vội-vàng ôm đầu chạy trốn vừa núp sau lưng vị bác-sĩ vừa kêu cầu cứu.  Bác-sĩ dịu-dàng bảo:  "Ðừng sợ!  Mà nầy, sao anh vẫn còn sợ con gà?  Bây giờ anh đã hết bệnh rồi.  Anh có biết rằng anh là con người chứ không phải là hạt thóc không?"  Bệnh-nhân đáp một cách mạnh-dạn:  "Thưa bác-sĩ, tôi biết chứ!  Tôi là con người mà.  Tôi không phải là hạt thóc, nhưng con gà nó đâu biết như vậy, nó cứ tưởng tôi là hạt thóc mới chết chứ!"

Hội chứng tâm-thần được phân-định dưới nhiều dạng khác nhau, tùy mức độ nặng hay nhẹ.  Nặng thì có thể gây ra án-mạng.  Nhẹ thì cười cười nói nói hoặc hoang-tưởng.  Căn bệnh mỗi loại xảy ra trong đời sống hằng ngày của mỗi bệnh nhân.

Trong môi-trường thuộc linh, chứng bệnh tưởng cũng thường xảy ra.  Trong hội-thánh cũng có những người được Chúa ban cho ân-tứ đặc biệt nào đó thì luôn tưởng mình là tâm điểm của hội-thánh, nghĩ mình phải được tôn-trọng hơn những người khác.  Có người thì tưởng mình bất tài vô-dụng nên tự-ti mặc-cảm, không dám tham gia vào một chương-trình hay công-việc nào của hội-thánh.  Lại có kẻ luôn tưởng ý của bụng mình là ý Chúa, nên không chịu lắng nghe ai góp ý, đường ta, ta cứ đi - việc ta, ta cứ làm.

Nói tóm lại, trong môi-trường thuộc linh, dù bệnh tưởng ở khía-cạnh nào đều không tốt cả.  Hội-thánh sẽ gặp nhiều sự rắc-rối nếu có nhiều tín-hũu mang chứng bệnh tưởng nầy.

Vậy thì, ai tưởng mình đứng, hãy giữ kẻo ngã (I Cô-rinh-tô 10:12).  Trong ánh sáng của thậu tự, chúng ta đều là tội nhân được Chúa cứu-chuộc và ban ân-tứ cho chúng ta đề hầu việc Ngài.  Chúng ta đều là người trồng kẻ tưới trong đồng ruộng của Ðức Chúa Trời.  Chúng ta là những chi-thể của nhau, không làm việc giống nhau, nhưng cùng chung một mục-đích, hiệp nên một thân trong Ðấng Christ, nên đều quan-trọng như nhau và đều được Chúa trọng dụng và ban thưởng.

Góp Nhặt Tinh Hoa - Năm 2010 

Tháng Năm:  
  • Hãy yêu kẻ thù-nghịch và cầu-nguyện cho kẻ bắt-bớ các ngươi (Ma-thi-ơ 5:44).
    Mục Sư Giáo Hạt Tưởng Nguyễn Anh Tài
    Thông Công Số 204 (Tháng 1-3 - 2010)

    "... Nếu không còn kẻ thù thì làm sao có đối-tượng để yêu-thương hay cầu-nguyện cho họ?  Làm sao chúng ta có thể hòa-thuận nếu không có sự khác-biệt để hòa-giải?  Làm sao chúng ta thắng được sự sợ-hãi  nếu không còn ai làm cho mình sợ hãi?  Làm sao chúng ta kinh-nghiệm được sự an-ủi nếu chúng ta chưa bao giờ đau-khổ và đổ nước mắt?

    Cuộc chiến lớn nhất của người Cơ-đốc mà Chúa muốn chúng ta thắng là Ngài muốn chúng ta trở nên người giống như Ngài.  Chúa vẫn còn để cho ma-quỉ, xác-thịt, và tội-ác hành-động, vì có thể làm ích-lợi cho con dân Ngài.  Nó giống như cái đe (anvils) dùng đập phá, tôi-luyện đức-tính của người Cơ-đốc.  Nó như lửa để thử-nghiệm đức-tin để trở nên quý hơn vàng ròng.  Nó là trở-lực chúng ta phải vượt qua.  Nó là sự căng-thẳng để chúng ta phô bày sự bình-an thật trong Ðấng Christ...."


     

  • Ðồng Hành Với Chúa
    Trích trong:  Bảy Kỳ Quan Của Sự Cầu-Nguyện
    Author:  Armin R. Gesswein
    Chuyển ngữ: Văn Phòng Giáo Dục Thần Học Mở Rộng, Giáo Hạt Việt Nam Hoa Kỳ

    "... Cầu-nguyện là đồng hành với Chúa, là trò chuyện tương-giao, đi với Chúa là giao-cảm với Ngài.  Tương-giao là một hình-thức cầu-nguyện khi có Chúa Jesus ở giữa.  Trong sự cầu-nguyện, chúng ta trò chuyện với Ðức Chúa Trời, đồng đi và cùng làm việc với Ngài.  Khi bước đi với Chúa, chúng ta cũng học được cách cùng làm việc với Ngài, vì trên hành-trình đó công-việc Ngài hiển lộ.

    "Ðất Hứa" trong nghĩa đúng nhất là vùng đất của những lời hứa.  Khi cầu-nguyện, chúng ta thừa hưỡng các lời hứa của Ðức Chúa Trời, là Ðấng làm thành những lời hứa đó.  Những lời hứa của Chúa được hình thành từng điều một để đáp lại lời cầu-nguyện chúng ta.  Tại đó, chúng ta học cởi giày ra để tôn thờ Chúa trong đất thánh.  Chỉ sau khi chúng ta biết quỳ gối lâu dài trên các lời hứa của Ðức Chúa Trời, chúng ta mới biết nhờ đó mà sống và sống cho những lời hứa đó.  Lời hứa của Chúa trở thành mái nhà của chúng ta.  Bởi sự cầu nguyện, chúng ta đi vào trú ngụ trong từng lời phán của Ðức Chúa Trời.  Bằng đầu gối, chúng ta tiến bước xa hơn trong thánh-địa.  Phương thức hành động là quì gối rồi dấn bước.

    Quãng đường xa nhất chúng ta có thể đi với Ðức Chúa Trời là quãng đường đi bằng đầu gối và đỉnh cao thuộc linh cao nhất là đỉnh cao được vươn tới bằng sự cầu-nguyện.  Người ta từng bảo rằng:  "Ðiều hội-thánh cần là một người cao đến nổi có thể với tới thiên-đàng khi đang quì."

    Nếu chúng ta bận đến nổi không thể cầu-nguyện được, thì như vậy không những là chúng ta bận mà còn cằn-cỗi nữa.  Và như vậy, mọi điều khác chúng ta làm cũng đều không phải là công-việc của Ðức Chúa Trời.  Một mục-sư từng viết:  "Nếu không dành nhiều thì giờ ở riêng với Chúa, chúng ta sẽ không thể sống cho Chúa nhiều."

    Sứ Ðiệp Ngắn:   Ðời sống Cơ Ðốc Nhân phản ánh đời sống Chúa Cứu Thế, mà đời sống Chúa Cứu Thế phần lớn là cuộc đời cầu-nguyện.

Món Quà Yêu Thương (nghe)
Lê Thị Thanh Trang
Chúa Nhật, ngày 9 tháng 5 năm 2010
 
Nói đến mẹ thì tôi không thể nào không nhớ đến vài câu thơ ngắn ngắn của vài thi sĩ nào đó...

Mẹ! Ôi tiếng gọi yêu thương
Danh từ nầy có - có danh nào hơn!
Mẹ là sữa, mẹ là cơm,
Mẹ là nguồn sống của con muôn đời...... 

            và,

Thế gian chỉ có mối tình
Thiết-tha hơn hết là tình mẹ con.

Tình mẹ sao mà đẹp-đẽ quá, dịu-vợi quá!  Chúng ta cảm-ơn Chúa vì Chúa đã ban cho chúng ta một món quà quá đổi lớn lao.  Nếu cuộc đời chúng ta không có mẹ, thì chúng ta sẽ ra sao?  Giờ đây, trong câu chuyện Năm Phút Cho Ðức Tin, tôi xin gởi đến Hội-thánh một câu chuyện có tựa đề là:  "Món Quà Yêu Thương".

Với lòng tràn ngập niềm vui và hạnh-phúc, một người mẹ trẻ nôn-nao hỏi vị bác-sĩ rằng:  "Bác-sĩ ơi! tôi có thể nhìn em bé một chút được không ạ?"  Khi đứa bé đã nằm gọn trong vòng tay của người mẹ, bà nhẹ-nhàng giở chiếc khăn để ngắm nhìn gương mặt bé xíu của đứa con vừa mới chào đời.  Nhìn vào con, bà bỗng há-hốc miệng ra, kinh-hoàng, bởi vì đứa bé đã thiếu mất đôi vành tai.  Vị bác-sĩ kia cũng vội quay đi chỗ khác, nhìn ra cửa... Thời gian trôi qua, thính giác của em bé không có vấn đề gì, nhưng mà...vì thiếu mất đôi tai, cho nên em bé không được như những người bình-thường khác, em không được là một con người toàn hảo.

Rồi một ngày nọ, sau khi tan học ở trường về, cậu bé vội-vã chạy thật nhanh về nhà, vùi đầu trong lòng mẹ và khóc nức-nở.  Bà mẹ ôm lấy con, lòng buồn rười-rượi.  Bà đã hiểu lý do, và bà biết rằng từ đây trong cuộc đời của con mình sẽ gặp nhiều nổi buồn, hạnh-phúc sẽ mất đi, và nó sẽ chịu nhiều đau-khổ lắm. 



Cậu bé càng lớn lên càng có nhiều khả-năng về âm-nhạc và văn-chương.  Em đã vùi đầu vào những đam-mê đó, và điều nầy cũng giúp em khuây-khỏa phần nào khi sống giữa những người không có thân-thiện lắm với em.  Em nhớ có lần em đã khốn-khổ vô-cùng khi có những bạn-bè ở trường kêu em là "đồ quái vật".  Cha mẹ em thương em lắm, và đã đến với nhiều bác sĩ để tìm xem có cách nào giúp đỡ con mình được không - nhưng vẫn không có cách nào hết.

Một ngày nọ, cha em tìm đến một vị bác-sĩ danh tiếng và hỏi rằng:  "Bác sĩ ơi, chả lẽ không còn cách nào có thể giúp con tôi được sao?"  Vị bác-sĩ đó gợi ý:  "Tôi nghĩ rằng tôi có thể ghép được đôi tai cho cậu bé, nếu như có ai đó chịu hiến tặng."

Từ đó, cả gia-đình lao vào một cuộc tìm-kiếm.  Ai sẽ là người chịu hy-sinh đôi tai cho cậu bé nầy đây?  Hai năm trôi qua, hai năm với sự nổ-lực tìm-kiếm, nhưng hai năm rồi vẫn chưa có một tia hy-vọng nào hết.  Rồi một ngày nọ, người cha nói với đứa con rằng:  "Con ơi, con hãy chuẩn-bị vào bệnh-viện, bởi vì đã có người tặng cho con đôi tai rồi."  Thế là cậu bé vào bệnh-viện và cuộc giải-phẩu đã thành-công tốt đẹp.   Em trở thành một người hoàn toàn đầy đủ đôi vành tai, vui-vẽ và tự-tin bước vào đời.  Và cũng từ đó, khả-năng của em nở rộ, em trở thành một thiên-tài.  Từ phổ-thông cho đến đại học, em đều đạt được những thành-tích rất là vẽ-vang.  


Một thời gian sau, em đỗ đạc ra trường, lập gia-đình, và phục-vụ ở một ngành ngoại-giao, có được cuộc sống đầy hạnh-phúc.  Có lần em đã năn-nỉ cha của mình:  "Cha ơi, có thể nào cha cho con biết được ai là người đã cho con món quà quá lớn lao đó hay không?  Ước gì con có thể trả được phần nào cái ơn của người đó đối với con."  Người cha nhỏ-nhẹ nói với con rằng:  "Cha nghĩ, con không thể nào trả nổi hết cái ơn của người đó đâu, con trai ạ!  Nhưng bây giờ thì con chưa có thể biết được." 

Ngày tháng trôi qua, bí-mật nầy vẫn chưa hế hé mở.  Nhưng rồi có một ngày, sự mong-mỏi của người con trai cũng đã đến.  Ðó là một ngày thật buồn-bả và ảm-đạm khi người con trai cùng cha của mình đứng bên cạnh quan-tài của người mẹ.  Người cha cuối xuống, nhẹ vén mái tóc của người mẹ và lộ ra người mẹ đã mất đôi vành tai..... 

Thưa quý vị, tình mẹ là thế đó.  Mẹ yêu thương con từ khi con mới tượng hình trong lòng mẹ.  Sinh con ra, nuôi-nấng con, hy-sinh cho con mọi điều, những gì mẹ có thể làm được thì mẹ đã làm tất cả....  Mẹ chắt-chiu từng năm tháng, vất-vả ngược xuôi nuôi con khôn lớn nên người.  Giờ thì các con mỗi đứa một phương trời, còn mẹ thì tuổi già vóc hạc, thui-thủi vào ra một mình, ....                    
  phiền-muộn vai mẹ gánh,
liêu-xiêu buổi chiều tà.....

Có những lúc mẹ như vậy đó!  Còn chúng ta là những người con lắm khi đã quên đi tình thương của mẹ - tình thương đã dành trọn cho chúng ta - tình thương đã sưỡi ấm cho chúng ta khi chúng ta còn nằm trong lòng mẹ.  Vì bận rộn với cuộc sống làm ăn, bận rộn với mái gia đình riêng tư, lắm khi chúng ta không để thời gian để nhớ đến mẹ, chăm-sóc mẹ, hỏi han mẹ.   Nhưng mẹ vẫn yên-lặng, không bao giờ cần chúng ta đền đáp gì cả. 

Ðau-khổ vì đứa con thiếu mất đôi bàn tay, người mẹ kia cùng đau với nổi đau của con, và rồi bà đã hy-sinh những gì bà có được để cho con được bình an và hạnh-phúc; nhưng mẹ không cần, không cần con đền đáp.  Ðó là tình yêu của người mẹ.

Quý vị ơi, là con cái của Chúa, khi nói đến tình yêu của mẹ thì chúng ta không thể không nhớ đến tình yêu của Chúa là Ðấng đã yêu thương chúng ta rất nhiều đến đổi đã hy-sinh cả thân mạng của Ngài cho chúng ta.  Ngài cũng chính là Ðấng đã từng phán rằng:  "Ðàn-bà há dể quên con mình cho bú, không thương đến con trai ruột mình sao?  Dầu đàn-bà quên con mình, ta cũng chẳng quên ngươi (Ê-sai 49:15)"  

Mỗi năm chúng ta có một  ngày để nhắc, để nghĩ đến mẹ của mình, là Ngày Hiền Mẫu.  Ước mong trong mỗi chúng ta ngày nào cũng như ngày nào, ngày nào cũng là ngày hiền mẫu, ngày nào tình yêu đối với mẹ vẫn đầy tràn và chan-chứa trong lòng của mỗi chúng ta.  Có như vậy thì chúng ta mới xứng-đáng là con-cái của Chúa, bởi vì điều răn của Chúa có chép rằng:  "Hãy hiếu-kính cha-mẹ ngươi, như Giê-hô-va Ðức Chúa Trời ngươi có phán dặn, hầu cho ngươi được sống lâu và có phước trên đất mà Giê-hô-va Ðức Chúa Trời ngươi đã ban cho (Phục-truyền 5:16)".

Cảm ơn Chúa vì món quà lớn lao mà Chúa đã ban cho chúng ta.  Xin Chúa cho chúng ta yêu thương mẹ mình hết lòng, để rồi chúng ta sẽ được các con chúng ta yêu thương mình hết lòng như vậy.
 

  • God's Love Story 
    Author:  Adelle North
    Source:  Daily Inspiration Living Each Day
  • Tình Yêu Của Chúa
     Tạm dịch:  Kim Lee
      (04/23/2010)
One day, I woke up early in the morning to watch the sunrise.  Ah, the beauty of God's creation is beyond description.  As I watched, I praised God for His beautiful work.  As I sat there, I felt the Lord's presence with me. Một hôm, vừa sáng sớm tôi đã thức dậy để ngắm cảnh mặt trời mọc.  Sự sáng tạo của Thượng Ðế đẹp không tả xiết.  Tôi đã ca ngợi công trình tuyệt mỹ của Ngài trong khi ngắm cảnh.  Lúc ngồi xuống đấy, tôi có cảm tưởng như Chúa đang ở cùng tôi.
He asked me:  "Do you love me?" Ngài hỏi tôi:  "Con yêu ta chăng?"
I answered:  "Of course, God, You are my Lord and Savior!"  Tôi đáp:  "Chúa ôi, tất nhiên là con yêu Chúa vì Ngài là Ðức Chúa Trời con và là Ðấng Cứu Chuộc con."
Then He asked:  "If you were physically handicapped, would you still love me?" Rồi Ngài hỏi:  "Nếu thân-thể con tàn-phế, con còn yêu Ta chăng?
I was perplexed.  I looked down upon my arms, legs, and the rest of my body and wondered how many things I wouldn't be able to do -- the things that I took for granted?  And I answered:  "It would be tough Lord, but I would still love You." Tôi lúng túng nhìn xuống đôi tay, đôi chân, và phần còn lại của thân-thể mình - còn bao nhiêu thứ mà mình không thể hoạt động được - những thứ mà tôi xem như đương nhiên.  Và tôi đáp:  "Chúa ôi, điều nầy tuy khó, nhưng con vẫn yêu Ngài."
Then the Lord said:  "If you were blind, would you still love my creation? -  How could I love something without being able to see it?  Then I thought of all the blind people in the world and how many of them still loved God and his creation.  So I answered:  "It's hard to think of it, but I would still love you." Sau đó Chúa nói:  "Nếu bị mù, con có còn yêu sự sáng tạo của Ta chăng? -  Làm sao tôi có thể yêu cái gì đó mà tôi không thể trông thấy được?  Rồi tôi nghĩ, có bao nhiêu người trong số tất cả những kẻ mù lòa trên thế giới vẫn còn yêu sự sáng tạo của Thượng Ðế.  Cho nên tôi đáp:  "Thật khó cho con khi nghĩ đến điều đó, nhưng con vẫn yêu Ngài."
The Lord then asked me:  "If you were deaf, would you still listen to my word?"  -  How could I listen to anything being deaf?  Then I understood.  Listening to God's Word is not merely using our ears, but our hearts.  I answered:  It would be tough, but I would still listen to Your Word. Rồi Chúa hỏi tôi:  "Nếu bị điếc, con có còn lắng nghe lời ta chăng?"  -  Làm sao tôi có thể nghe được điều gì khi tai mình bị điếc?  Sau đó tôi hiểu ra.  Lắng nghe lời Chúa không hẳn là chỉ nghe bằng lổ tai, nhưng nghe bằng tấm lòng.  Tôi đáp:  Ðiều nầy tuy khó, nhưng con vẫn lắng nghe lời Ngài.

The Lord then asked:  "If you were mute, would you still praise My Name? How could I praise without a voice?  Then it occurred to me:  God want us to sing from our very heart and soul.  It never matters what we sound like.  And praising God is not always with a song, but when we are persecuted, we give God praise with our words of thanks.  So I answered:  "Though I could not physically sing, I would still praise Your Name."


Rồi Chúa lại hỏi:  "Nếu bị câm, con có còn  ngợi khen danh ta chăng?  Không có giọng, làm sao tôi có thể ngợi khen Chúa?  Nhưng một ý nghĩ lóe ra trong tôi:  Chúa muốn chúng ta tôn vinh Ngài bằng tấm lòng, bất kể giọng hát của chúng ta ra sao.  Và ngợi khen Chúa không phải lúc nào cũng chỉ là một bài ca, nhưng ngay cả khi gặp hoạn nạn, hãy ngợi khen Chúa bằng những lời cảm ta.  Cho nên tôi đáp:  Cho dù con không thể cất giọng ca, nhưng con vẫn ngợi khen Ngài."

And the Lord asked:  "Do you really love Me?" Và Chúa lại hỏi:  "Có thực là con yêu ta chăng?"
With courage and a strong conviction, I answered boldly, "Yes Lord! I love You because You are the one and true God!" Với sự can đảm và niềm tin mạnh-mẽ, tôi bạo dạn đáp rằng: "Lạy Chúa, con yêu Chúa vì Chúa là Ðức Chúa Trời có một và thật."
I thought I had answered well, but God asked:  "THEN WHY DO YOU SIN?" Tôi tưởng là câu trả lời mình thích hợp rồi, nhưng Chúa hỏi:  "Thế Thì Tại Sao Con Phạm Tội?"
I answered:  "Because I am only human.  I am not perfect." Tôi đáp:  "Vì con chỉ là con người.  Là con người thì con không trọn vẹn."
"Then why in times of peace do you stray the furthest?  Why only in times of trouble do you pray in earnest?" "Thế thì tại sao trong những lúc bình an con lại trôi dạt xa xôi?  Tại sao con chỉ cầu nguyện sốt sắng khi có nan đề?"
[ No answers  --  only tears } { Không một lời đáp lại  -- mà chỉ có nước mắt }
The Lord continued:  Why only sing at fellowships and retreats?  Why seek Me only in times of worship?  Why ask things so selfishly?  Why ask things so unfaithfully? Chúa tiếp tục:  Sao chỉ tôn vinh ta trong các buổi nhóm và những buổi hiệp nguyện?  Sao chỉ tìm kiếm ta trong giờ thờ phượng?  Sao chỉ nài xin ta những điều thật ích kỷ?  Sao chỉ cầu nguyện những điều không trung thực?
The tears continued to roll down my cheeks. Dòng lệ tiếp tục lăn dài trên đôi má tôi.
Why are you ashamed of Me?  Why are you not spreading the good news?  Why in times of persecution, you cry to others when I offer My shoulder to cry on?  Why make excuses when I give you opportunities to serve in My name? Sao con lại hổ ngươi với Ta?  Sao con không rao truyền phúc âm Tin-lành?  Trong những lúc hoạn-nạn khốn-khó, sao con lại than khóc với kẻ khác trong khi bờ vai ta sẳn sàng cho con tựa vào?  Khi ta cho con cơ hội để hầu việc trong danh ta, sao con lại kiếm cớ khước từ?
I tried to answer, but there was no answer to give. Tôi ráng trả lời, nhưng không thốt được nên lời.
You are blessed with life.  I made you not to throw this gift away.  I have blessed you with talents to serve Me, but you continue to turn away.  I have revealed My Word to you, but you do not gain in knowledge.  I have spoken to you but your ears were closed.  I have shown My blessings to you, but your eyes were turned away.  I have sent you servants, but you sat idly by as they were pushed away.  I have heard your prayers and I have answered them all. Ðời sống con đã được ta ban phước.  Ta không muốn con bỏ phế món quà nầy.  Ta đã ban cho con nhiều ân tứ để hầu việc ta nhưng con tiếp tục từ chối. Con không thu thập được gì qua lời của ta.  Ta đã trò chuyện với con nhưng đôi tai con bịt kín. Ta đã bày tỏ những ơn phước cho con nhưng mắt con nhìn sang nơi khác.  Ta đã gởi các tôi tớ ta đến với con nhưng con lại ngồi lỳ ra đó một cách nhàn rỗi và xô đuổi họ đi.  Ta đã dũ nghe những lời cầu nguyện của con và ta đã nhậm tất cả những lời cầu nguyện đó.   
"DO YOU TRULY LOVE ME?"

I could  not answer.  How could I ?  I was embarrassed beyond belief.  I had no excuse.   What could I say to this?  My heart had cried out and the tears had flowed.  I said, "Please forgive me Lord.  I am unworthy to be Your child."

The Lord answered, "That is My Grace, my child."


Thật sự con có yêu ta chăng?

Tôi không thể trả lời.  Làm sao tôi có thể trả lời đây?  Tôi ngượng ngùng khôn xiết.  Tôi không có gì để bào chửa cả.  Tôi có thể nói được cái gì nữa đây?  Lòng tôi tan chảy, nước mắt tôi tuôn trào.  Tôi thưa:  Lạy Chúa, xin tha thứ cho con.  Con không xứng đáng là con cái của Ngài."

Chúa đáp:  "Hỡi con ta, được làm con ta là một ân-điển."  

I asked:  "Then why do you continue to forgive me?  Why do you love me so?"

Tôi hỏi:  "Vậy sao Chúa không ngừng tha thứ cho con?  Sao Chúa lại yêu con đến thế?"

The Lord answered:  "Because you are my creation.  You are my child.  I will never abandon you.  When you cry, I will have compassion and cry with you.  When you shout with joy, I will laugh with you.  When you are down, I will encourage you.  When you fall, I will raise you up.  When you are tired, I will carry you.  I will be with you till the end of days, and I will love you forever."

Chúa đáp:  "Vì con là vật thọ tạo của ta.  Con là con cái của Ta.  Ta sẽ không bao giờ lìa bỏ con.  Khi con khóc, ta sẽ an ủi và cùng khóc với con.  Khi con mừng vui, ta sẽ cùng cười vui với con.  Khi con thất cơ lỡ vận, ta sẽ khích lệ con.  Khi con té ngã, ta sẽ nâng con đứng dậy.  Khi con mệt mõi, ta sẽ bồng ẩm con.  Ta sẽ ở cùng con cho đến ngày cuối cùng và ta sẽ mãi mãi yêu con.

Never had I cried so hard before.  How could I have been so cold?  How could I have hurt God as I had done?  I asked God, "How much do You love me?"

Tôi chưa từng khóc nức nở như lần nầy.  Trước kia sao tôi lại lạnh lùng đến thế?  Sao tôi có thể làm đau lòng Chúa như tôi đã từng làm?  Tôi hỏi Chúa:  Chúa yêu con nhiều không?

The Lord stretched out His arms, and I saw His nail- pierced hands.  I bowed down at the feet of Christ, my Savior.  And for the first time, I truly prayed.

Chúa dang rộng đôi cánh tay, và tôi đã nhìn thấy dấu đinh trên đôi bàn tay của Ngài.  Tôi phủ phục dưới chân Ðấng Christ, Ðấng Cứu Chuộc tôi.  Và đó là lần đầu tiên tôi đã cầu nguyện cách chân thành.

"Keep your lives free from the love of money, and be satisfied with what you have.  For God has said, "I will never leave you; I will never abandon you."  {Chớ tham tiền; hãy lấy điều mình có làm đủ rồi, vì chính Ðức Chúa Trời có phán rằng:  Ta sẽ chẳng lìa ngươi đâu, chẳng bỏ ngươi đâu - Hê-bơ-rơ 13:5}
 

"Một ngày mùa hè, nhạc sĩ thiên tài Beethoven ở độ tuổi 31 cùng người học trò Fritz Ries tản bộ ngắm cảnh.  Ðưa tay chỉ cảnh núi đồi, suối nước, Beethoven nói:  "Con trai ạ, đó là nguồn cảm hứng cho những sáng tác của ta."  -  Fritz hỏi:  "Bản nhạc của cậu bé chăn bò có phải cũng là nguồn cảm hứng cho thấy không?"  -  Beethoven hỏi lại:  "Ngươi nói gì?" -  Fritz nói lớn hơn:  "Con nói:  Tiếng sao của cậu bé chăn bò, thầy không nghe thấy sao?"

"Tiếng sáo?  Ðâu, tiếng sáo ở đâu?"  -  "Bên trái thầy đó."  -  Beethoven quay sang, quả đúng vậy.  Cách đó chỉ vài mét thôi, ngồi trên mỏm đá, một chú bé đang say sưa thổi sáo.  Beethoven dừng lại, cố nghe tiếng sáo, nhưng bên tai ông chỉ là sự im lặng.

Các bác sĩ cố chữa chạy, nhưng bệnh ông càng ngày càng trầm trọng.  Beethoven thất vọng, xa lánh mọi người và không biểu-diễn nữa.  Ông đi lang thang muốn tìm cái chết.  Nhưng rồi một ngày kia, ông quyết-định:  "Ta sẽ không để cho nhược điểm hạ gục mình như thế.  Tuy ta không thể nghe bằng lỗ tai, nhưng ta vẫn có thể nghe bằng tâm hồn." 

Ông trở lại với công việc, dùng một thanh kim loại, một đầu đặt trong đàn piano, một đầu được cắn bằng 2 hàm răng của ông.  Bởi cách đó, ông có thể nghe được âm thanh của cây đàn, và tiếp tục sáng tác những tác phẩm bất hủ khiến ông trở nên nổi tiếng như ngày nay.  (Trích trong "Chấp Cánh Bay Cao của Dương Quang Thoại" )

Trong đời sống của mỗi chúng ta, nhiều khi chúng ta không tránh khỏi những bất ngờ, tai nạn, hay những khó-khăn, đau-thương, hoạn-nạn xảy đến cho mình.  Những lúc đó mình sẽ như thế nào?  Chúng ta có cảm thấy quá chán-nản tuyệt-vọng muốn tìm đến cái chết hay không? 

Trong những ngày vừa qua, quý vị cũng thấy nhiều tai-nạn khủng-khiếp xảy ra ở nhiều nơi, như:  động đất, thiên tai, bão lụt, v.v, làm cho biết bao nhiêu gia-đình, biết bao nhiêu đời sống lâm vào cảnh khốn-khổ đắng cay.  Nhiều người đã không chịu đựng được nổi, đã đi tìm cái chết.  Là những con dân của Chúa, xin Chúa cho chúng ta biết noi gương Beethoven và những người can-đảm khác, đã vượt lên trên những nghịch cảnh, những khổ đau.  Là những con dân của Chúa, chúng ta còn có một sức mạnh hơn nữa, bởi vì Chúa là sức lực của chúng ta; Chúa là nguồn trông cậy của chúng ta.  Chắc chắn Ngài sẽ biến những nghịch cảnh đó thành những thuận cảnh cho những kẻ yêu-mến Ngài.  Chúa của chúng ta sẽ có kế-hoạch tốt đẹp cho đời sống của những người trông cậy Ngài.  Xin Chúa giúp đỡ và cho chúng ta không chán nản, không thất vọng, không ngã lòng khi những khó-khăn xảy đến cho chúng ta, nhất là trong những thời kỳ sau rốt nầy. 

Ða-vít cũng đã từng gặp những sự khó-khăn và khốn-khổ, và ông đã nói rằng:  "Hỡi linh-hồn ta, cớ sao ngươi sờn-ngã và bồn-chồn trong mình ta?  Hãy trông-cậy nơi Ðức Chúa Trời; ta sẽ còn ngợi-khen Ngài nữa:  Ngài là sự cứu-rỗi của mặt ta, và là Ðức Chúa Trời ta (Thi-thiên 42:11).   Thật vậy, khi chúng ta trông cậy nơi Chúa thì Ngài sẽ cho chúng ta thêm sức mới:  "Nhưng ai trông đợi Ðức Giê-hô-va thì chắc được sức mới, cất cánh bay cao như chim ưng; chạy mà không mệt-nhọc, đi mà không mòn-mõi" (Ê-sai 40:31)

Xin Chúa ở cùng Hội-thánh và ban cho chúng ta sức mới từ nơi Chúa; để dẫu rằng trong những ngày sắp đến dù gặp một sự khó-khăn hay hoạn nạn nào đó, thì chúng ta cũng vững lòng tin nơi Chúa bởi Chúa luôn luôn ở cùng để nâng-đỡ và vùa giúp chúng ta là những kẻ yêu-mến của Ngài.  Chúng ta sẽ vượt qua mọi sự, để những ngày cuối cùng chúng ta sẽ bình an và sẽ nhận được những phước hạnh lớn lao khi chúng ta hết lòng tin cậy nơi Chúa.  Xin cảm ơn Hội-thánh.
 

Có một câu chuyện hư cấu, hoàn toàn không có thật. của Oscar Wilde viết, chỉ với mục đích suy gẫm:  Ngày kia, trên bước đường truyền giáo, Chúa Cứu Thế vào một thành phố nọ, nơi mà trước đây Ngài đã từng làm nhiều phép lạ.  Ở góc phố, Ngài thấy một thanh niên say rượu, đang nằm vất-vưỡng bên lề đường.  Chúa hỏi:  "Sao con phí linh hồn mình trong sự say sưa như vậy?"  Anh ta đáp:  "Chúa quên tôi rồi sao?.  Tôi là người phung đã được Ngài chữa đây!  Từ khi khỏi bệnh, tôi chẳng biết làm gì cả, nên giải sầu bằng rượu thôi!"

Ði xa hơn chút nữa, Ngài thấy một kẻ đang buông mình trong sự trụy lạc, vây lấy anh là những cô gái làng chơi.  Ngài đau-xót hỏi:  "Con ơi! Sao lại hoang phí sức-khỏe và cuộc đời trong sự trác táng??  Người ấy đáp:  "Chúa còn nhớ tôi không?  Người mù đây!  Chúa chữa cho tôi sáng mắt làm chi, bây giờ tôi chỉ thích hưỡng thụ mà thôi!

Cuối cùng, ở một khu phố vắng, Ngài thấy một người già ngồi co-ro bên đường, quấn mình quanh chiếc áo choàng mỏng, ông đang khóc nức-nở.  Ngài dừng lại an-ủi ông.  Người nầy ngước mắt lên nhìn Chúa rồi nói:  "Chúa ôi!  Ngài không nhận ra tôi rồi!  Tôi đã chết và Ngài đã kêu tôi sống lại, nhưng sống lại làm chi khi cuộc đời đầy những khổ-đau và bất hạnh!"  -  Rồi ông già tiếp tục khóc.

(Trích trong "Chấp Cánh Bay Cao của Dương Quang Thoại)

Chúng ta trước đây là những người đã sống ở trong tội-lỗi và bệnh-tật.  Nhưng bởi làn roi của Chúa, chúng ta đã được chửa lành mọi bệnh tật, mọi tội-lỗi xấu xa.  Chúa cho chúng ta trở nên những người khỏe mạnh, nhưng chúng ta không biết đứng lên để rồi bước đi làm những công việc của Chúa để có một cuộc sống vui-thỏa và phước-hạnh hơn. 

Chúng ta như người say rượu kia, chỉ mượn rượu giải sầu.  Rồi chúng ta cũng chẳng khác gì người mù; thuở trước không thấy đường gì hết.  Nhưng Chúa đã mở mắt thuộc linh cho chúng ta để chúng ta được thấy những phước hạnh, những điều lạ-lùng từ nơi Cha của chúng ta.  Nhưng rồi chúng ta chỉ mãi mê trong cuộc sống nầy, chỉ thích hưỡng thụ, thích nhìn ngắm những gì đẹp mắt mình mà quên đi ánh sáng thiên-thượng, đem Tin-lành của Chúa đến cho những người chung quanh. 

Và rồi, cũng có những người trong chúng ta, như người già khốn khổ kia, đã chết về phần tâm linh.  Nhưng bởi ơn thương-xót của Chúa, chúng ta đã được Ngài cho sống lại, để rồi nếu đứng lên, chúng ta sẽ chiến thắng những cám-dỗ mà hưỡng được sự sống đời đời Chúa dành cho những ai yêu-mến Ngài.  Nhưng chúng ta lại không đứng lên, mà lại ngồi đó buồn thảm, cảm thấy khốn-khổ vì những bất-trắc, khó-khăn ở chung quanh, và chúng ta không được phước hạnh gì hết. 

Xin Chúa giúp đở để trong năm mới nầy, qua một câu chuyện đơn sơ đó thôi, chúng ta nhìn lại chính mình. Hãy cảm ơn Chúa vì chúng ta trước đây vốn là những kẻ tội-lỗi, những kẻ đui mù, những kẻ chết mất về phần tâm linh, nhưng bởi tình yêu thương của Chúa đã cho chúng ta sống lại, thì hãy bước đi, hãy có một quyết-định, để rồi dầu chính chúng ta không có tài sức gì, nhưng bởi ơn thương xót của Chúa sẽ ban năng lực cho chúng ta.  Ðể rồi mỗi người một việc họp nhau lại làm những công việc lớn lao cho Chúa.  Tin chắc-chắn rằng ngày của Chúa đã hầu gần qua những tin tức và những sự việc xảy ra trên thế-giới cho chúng ta thấy điều đó. 

Xin Chúa cho chúng ta sẽ có một quyết-định thật mạnh mẽ và thật vững chắc trong năm mới nầy và chắc chắn Chúa sẽ ban phưóc cho tất cả ông bà anh chị em.  Xin cảm-ơn Hội-thánh.


 

   
Saturday, August 14, 2010