Năm Phút Đức Tin
Home Lịch Sử Hội Thánh Ban Chấp Hành Sinh Hoạt Hội Thánh Bài Giảng Lớp Học Kinh-thánh Sứ Điệp Phúc Âm
 

 

I Cô-rinh-to 15:58 - Vậy, hỡi anh em yêu dấu của tôi, hăy vững vàng, chớ rung động, hăy làm công việc Chúa cách dư dật luôn, v́ biết rằng công khó của anh em trong Chúa chẳng phải là vô ích đâu.

Câu chuyện bắt đầu khi người ta xây dựng xong nhà thờ mới, và mọi người đứng ra xa xa để ngắm nh́n, chiêm ngưỡng.  Họ hết lời ca ngợi về vẻ đẹp của ngôi nhà thờ.  Từ trên mái nhà thờ, một chiếc đinh nhỏ nghe mọi người ca ngợi đủ thứ về kiến trúc ngôi nhà thờ, trừ ra nó.  Không một ai biết được rằng chiếc đinh nhỏ đang ở đó.  Thế là nó giận dữ và đầy ḷng ghen tị.

“Nếu như thật sự ta không có ư nghĩa như vậy, th́ dù ta có bỏ đi đâu cũng chẳng có ai nhớ đến ta!”  V́ thế, chiếc đinh nhỏ tuột ra khỏi chỗ ḿnh, trượt xuống mái nhà và rơi xuống bùn.

Đêm đó, trời mưa không dứt.  Chẳng mấy chốc, tấm ván lợp, v́ không có chiếc đinh giữ lại nên bay tốc lên, và mái nhà thờ bắt đầu bị dột.  Nước chảy dọc xuống tường và làm hoen ố những bức tranh treo trên tường.  Vữa bắt đầu tróc ra, thảm trong nhà thờ bị ướt và bẩn.  Cuốn Kinh Thánh trên bục giảng bị nước làm cho hư hỏng.

Khi dùng ḿnh để giữ tấm ván lợp, chiếc đinh nhỏ  vô danh, nhưng nó thật sự ích lợi.  Nhưng khi chôn ḿnh trong bùn lầy, nó vẫn vô danh, nhưng giờ nó không  c̣n có ích nữa và chẳng sớm th́ muộn, nó sẽ bị teng rét trong bùn lầy!

Câu hỏi suy gẫm:  Mục tiêu của bạn trong sự hầu việc Chúa là ǵ:  Danh Chúa được cả sáng hay chính bạn được tôn vinh?

Qua câu chuyện chiếc đinh nhỏ chúng ta học được điều ǵ?  Nếu chúng ta hầu việc Chúa để danh Chúa được sáng th́ đừng nên coi ḿnh quan trọng quá, và cũng đừng hạ thấp ḿnh như chiếc đinh nhỏ kia.  Khi ḿnh hầu việc Chúa, th́ đừng nên trông mong vào sự ngợi khen của người khác cho dù công việc của ḿnh là lớn hay nhỏ.  Điều quan trọng là ḿnh cảm nhận được cái ân tứ mà Chúa ban cho ḿnh để ḿnh làm công việc nhà Ngài.  Khi ḿnh hầu việc Chúa, có khi ḿnh không được khen mà c̣n bị bắt bớ, th́ chúng ta cũng đừng nên mặc cảm v́ điều đó, v́ khi xưa, chính Chúa cũng bị dân sự của Ngài  chê bai, đóng đinh và hành hạ.  Bây giờ, chúng ta là con cái Chúa, chúng ta hầu việc Chúa th́ sẽ không tránh được sự bắt bớ và bị áp lực rất nhiều. 

Mỗi một chúng ta có thể giống như chiếc đinh nhỏ kia, nhiều lúc cảm thấy ḿnh vô danh, không ai biết đến.  Nhưng cũng như chiếc đinh, nếu ḿnh rời bỏ công việc ḿnh đang làm, công việc  Chúa sẽ bị ảnh hưởng.  Và chính đời sống ḿnh cũng sẽ lui đi và trở nên vô ích trước mặt Ngài.

Trong I Cô-rinh-tô 15:58 có ghi:  Vậy, hỡi anh em yêu dấu của tôi, hăy vững vàng, chớ rung động, hăy làm công việc Chúa cách dư dật luôn, v́ biết rằng công khó của anh em trong Chúa chẳng phải là vô ích đâu.

            Chúng ta cứ một ḷng v́ Chúa, và Chúa biết được tấm ḷng của mỗi một con cái của Ngài, Chúa sẽ có phần thưởng riêng cho mỗi chúng ta.  Xin Chúa giúp chúng ta sẵn sàng vâng theo ư Chúa để làm ích lợi cho nhà Chúa và bản thân ḿnh.

Như vậy, miễn là đủ ăn đủ mặc th́ phải thỏa ḷng (I Tim 6:8)

Cô y tá nọ hướng dẫn một chàng thanh niên với vẻ mặt hốt hoảng âu sầu tới bên giường bệnh của một cụ già. 

Cô nói: "Ông ơi, Con trai ông đă tới đây nầy!"    Cô phải nhắc lại nhiều lần ông già bệnh nhân mới mở mắt ra nh́n.  Ông bị ảnh hưởng thuốc mê và cơn đau nên chỉ nh́n thấy lờ mờ người thanh niên đứng bên b́nh dưỡng khí ở đầu giường.  Ông giơ tay quờ quạng nắm lấy bàn tay người thanh niên, xiết chặt, không rời tay ra như cần một sự an ủi. Cô y tá lăng xăng mang một chiếc ghế lại gần giường bệnh cho người thanh niên ngồi. Rồi suốt đêm đó, người thanh niên ngồi giữ bàn tay ông già và nói những lời an ủi đầy hứa hẹn.  Người bệnh th́ chẳng nói được câu ǵ, chỉ biết nắm chặt lấy bàn tay người thanh niên.

Sáng ngày, người bệnh nhân thở hắt ra và chết.  Người thanh niên bùi ngùi đặt bàn tay bất động nọ xuống bên giường, và đi báo tin cho cô y tá.  Trong khi cô y tá làm thủ tục giấy tờ, người thanh niên tần ngần đứng bên cạnh. Khi cô làm xong thủ tục, cô ngỏ lời chia buồn với chàng thanh niên, th́ chàng nầy hỏi cô rằng: "Ông ấy là ai vậy? Tên là ǵ?"

Cô y tá ngạc nhiên: "Tôi tưởng ông ấy là cha anh?"

Chàng thanh niên trả lời: "Không, ông cụ không phải là cha tôi, tôi chưa hề gặp ông ta bao giờ.  Tôi vào thăm người bạn có lẽ cùng họ nên cô dẫn tôi nhầm tới đây."

Cô y tá kêu lên:  "Ồ, thế sao anh không cho tôi biết khi tôi dẫn anh tới đây!"

Chàng thanh niên nọ chậm răi:  "Khi tôi được biết ông cụ bệnh nặng khó qua khỏi, mà ông cụ lại đang mong mỗi sự có mặt người con trai chưa tới được. Ông ấy đă yếu quá cũng không nhận ra được ai cả, tôi cảm thấy ông cụ rất cần tôi, nên tôi ở lại cũng có sao đâu!"

Kính thưa quí vị,

Trong đời sống hằng ngày, chung quanh chúng ta có biết bao nhiêu người hiện đang ở trong những hoàn cảnh hết sức đau thương, khốn khổ, và đang rất cần những sự an ủi, khích lệ của chúng ta, đặc biệt về phương diện tâm linh! Hằng ngày, hằng giờ, hiện đang có hàng triệu triệu người đang đi dần vào sự chết mất đời đời với sự cô đơn, vô vọng.  Họ đang bị tội lỗi ác khiên đoạ đày và đang rất cần được nghe Tin Lành cứu rỗi, rất cần t́nh yêu kỳ diệu của Đức Chúa Trời...

Là những người đă được nhận lănh t́nh yêu thương tuyệt vời và sự cứu chuộc lạ lùng của Đức Chúa Trời, chúng ta phải làm ǵ đây khi biết bao nhiêu người xung quanh đang rất cần chúng ta???
 

Cô con gái cứ hay than thở với Cha sao bất hạnh nầy cứ vừa đi qua th́ bất hạnh khác đă vội ập đến với ḿnh, và cô không biết phải sống như thế nào. Có những lúc quá mệt mơi v́ vật lộn với cuộc sống, cô đă có ư muốn chối bỏ cuộc đời đầy trắc trở nầy.  Cha cô vốn là một đầu bếp. Một lần, nghe con gái than thở, ông dẫn cô xuống bếp. Ông bắc ba nồi nước lên ḷ và để lửa thật to. Khi ba nồi nước sôi, ông lần lượt cho vào từng nồi riêng:
     - nồi thứ nhất: cà rốt thái nhỏ
     - nồi thứ nh́: quả trứng
     - nồi thứ ba: cà phê xay
rồi đem lại để chúng tiếp tục sôi, không nói một lời nào.

Người con gái sốt ruột không biết cha cô đang định làm ǵ.  Ḷng cô đầy phiền muộn mà ông th́ cứ thản nhiên nấu. Nữa giờ sau người cha tắt bếp, lần lượt múc cà rốt, trứng và cà phê ra; mỗi thứ để trong từng tô nhỏ khác nhau.  Ông bảo con gái nếm thử món cà rốt.  "Mềm lắm cha ạ", cô gái đáp.

Sau đó ông lại bảo cô bóc trứng và nhấp thử cà phê.  "Điều này có nghĩa là ǵ vậy cha?" cô gái hỏi.
"Ba món nầy điều gặp một hoàn cảnh như nhau, đó là nước sôi 100 độ. Tuy nhiên mỗi thứ lại phản ứng thật khác nhau:  Cà rốt khi chưa nấu th́ cứng và trông rắn chắc nhưng sau khi bị hầm trong nước sôi th́ chúng mềm nhũn ra.  Quả trứng lúc chưa luộc th́ rất dễ vỡ, và chỉ có một lớp vỏ mỏng bên ngoài bảo vệ chất lỏng bên trong. Sau khi được luộc qua nước sôi, th́ chất lỏng bên trong biến thành một chất đặc và quả trứng trở nên chắc và khó vỡ hơn.  Riêng cà phê th́ thật kỳ lạ. Trong nước sôi, nó ḥa tan và làm thay đổi mùi vị của nước, tạo thành một chất nước thơm ngon đậm đà."

Cắt nghĩa xong người cha quay sang hỏi cô gái: "C̣n con? Con sẽ phản ứng như loại nào khi gặp phải nghịch cảnh?"
"Con sẽ như cà rốt, bề ngoài tưởng như rất cứng cáp nhưng chỉ với một chút đau đớn, bất hạnh đă trở nên yếu đuối chẳng c̣n chút nghị lực?"
"Con sẽ là quả trứng, khởi đầu với trái tim mỏng manh và tinh thần dể lung lay chao đảo. Nhưng sau một lần tan vỡ, ly hôn hay mất việc th́ sẽ chín chắn và cứng cáp hơn?"
"Hay con sẽ giống như cà phê? Loại hạt nầy không thể có hương vị thơm ngon nhất nếu không được nấu sôi ở 100 độ. Lúc nước nóng nhất th́ cà phê mới ngon."

"Cuộc đời nầy cũng vậy con ạ. Khi sự việc tưởng như tồi tệ nhất th́ chính lúc ấy lại giúp con mạnh mẽ hơn cả. Con sẽ đối mặt với những thử thách của cuộc đời như thế nào?  Cà rốt, trứng hay hạt cà phê?"

Kính thưa quư vị,

Trong cuộc đời mỗi cơ đốc nhân cũng vậy, lắm khi chúng ta phải chịu thử thách, hoạn nạn, cám dỗ, đớn đau...nhưng xin Chúa cho chúng ta đừng nản ḷng, trái lại trong những lúc đó chúng ta càng được vững vàng hơn trong Chúa v́ lời Chúa đă nhắc nhở chúng ta rằng:  "Hỡi anh em, hăy coi sự thử thách trăm bề thoạt đến cho anh em như là điều vui mừng trọn vẹn v́ biết rằng sự thử thách đức tin anh em sanh ra sự nhịn nhục, nhưng sự nhịn nhục phải làm trọn việc nó, hầu cho chính ḿnh anh em cũng trọn lành toàn vẹn, không thiếu thốn chút nào."
Gia cơ 1: 2-4

"Phước cho người bị thử thách; v́ lúc đă chịu nỗi sự thử thách rồi, th́ sẽ lănh măo triều thiên của sự sống mà Đức Chúa Trời đă hứa cho kẻ kính mến Ngài."
Gia cơ 1:12
 

 

 


Một người phụ nữ vừa bước ra khỏi nhà th́ nh́n thấy có 3 cụ già râu tóc bạc phơ đang ngồi trên phiến đá ở trước sân nhà.  Bà không quen biết họ, nhưng với con người tốt bụng, bà lên tiếng nói: "Tôi không quen biết các cụ nhưng chắc là các cụ đang đói bụng lắm, vậy xin mời các cụ vào nhà tôi mời một chút ǵ cho ấm bụng nhé?"

    - "Ông chủ có ở nhà không thưa bà?".  Một cụ cất tiếng ái ngại hỏi.

    - "Dạ thưa không, nhà tôi đi làm chưa về."  Người phụ nữ trả lời.

    - "Thế th́ chúng tôi không thể vào nhà của bà bây giờ được, bà ạ."

Đến chiều khi người chồng đi làm về, người phụ nữ kể lại chuyện cho chồng nghe.  Nghe xong người chồng bảo vợ:  "Vậy th́ bây giờ em hăy ra mời ba cụ ông vào, nói với mấy cụ rằng anh đă về và muốn mời họ vào."  Người vợ làm theo ư của chồng, bà bước ra sân mời cả ba cụ cùng vào.

    - "Rất tiếc thưa bà, cả ba chúng tôi không thể vào nhà bà cùng một lúc được."  Họ đồng thanh đáp.

    - "V́ sao lại thế thưa các cụ?"  Người phụ nữ ngạc nhiên hỏi.

Một cụ già bèn đứng dậy từ tốn giải thích:

    - "Cụ ông này tên là Giàu Sang, c̣n kia là cụ ông Thành Đạt, và c̣n lăo già đây là T́nh Thương. Bây giờ bà hăy vào nhà hỏi ông nhà xem sẽ mời ai trong ba lăo chúng tôi vào nhà trước nhé."  Người phụ nữ đi vào nhà và kể lại sự việc cho chồng.

    - "Ồ vậy th́ tuyệt quá!" Người chồng vui mừng nói.
 
    - "Vậy th́ tại sao chúng ta không mời cụ ông Giàu Sang vào trước.  Cụ là điềm phước rồi đây, sẽ cho chúng ta nhiều tiền bạc của cải sung túc."  Nhưng người vợ lại không đồng ư.  "Nếu vậy th́ tại sao chúng ta lại không mời cụ Thành Đạt vào trước chứ? Chúng ta sẽ có quyền cao chức trọng và được mọi người kính nể."  Hai vợ chồng cứ tranh căi một lúc mà vẫn chưa đi đến quyết định.

Cô con gái năy giờ đứng nghe yên lặng ở góc pḥng bỗng lên tiếng nhỏ nhẹ:  "Ba mẹ ạ, tại sao chúng ta không thể thử mời ông già T́nh Thương vào nhà trước đi. Nhà ḿnh khi ấy sẽ tràn ngập t́nh thương yêu ấm áp, và ông già sẽ cho gia đ́nh chúng ta thật nhiều hạnh phúc."

    - "Có lẽ con gái ḿnh nói đúng." Người chồng suy nghĩ rồi bảo vợ, "Vậy th́ em hăy mau ra ngoài mời cụ T́nh Thương vào trước đi vậy."

Người phụ nữ ra ngoài và cất tiếng mời, "Gia đ́nh chúng tôi xin hân hạnh mời cụ T́nh Thương làm vị khách mời đầu tiên vào với gia đ́nh của chúng tôi."  Cụ già T́nh Thương từ tốn đứng dậy và chậm chạp bước vào nhà. Nhưng hai cụ già kia cũng từ từ đứng dậy và bước theo cụ già T́nh Thương...
Rất đỗi ngạc nhiên, người phụ nữ bước lại gần hai cụ Giàu Sang và Thành Đạt hỏi:

    - "Tại sao hai cụ cũng cùng vào theo? Các cụ đă chẳng nói là cả ba cụ không thể vào nhà cùng một lúc sao!"  Khi ấy cả hai cụ cùng trả lời:  "Nếu bà mời cụ Giàu Sang hay Thành Đạt tôi đây, th́ chỉ một trong hai chúng tôi vào nhà được thôi, nhưng v́ bà mời cụ ông T́nh Thương, nên cả hai chúng tôi cũng sẽ vào theo.  Bởi v́ ở đâu có T́nh Thương th́ ở đó sẽ có Giàu Sang và Thành Đạt đó bà ạ!"

Kính thưa quư vị,

Quư vị nghĩ thế nào về chuyện trên, quư vị mong muốn gia đ́nh ḿnh trước hết sẽ được giàu sang, thành đat hay t́nh thương?...  Là con cái Chúa có lẽ quư vị c̣n nhớ đoạn Kinh Thánh rất tuyệt vời nói về t́nh yeu thương trong I Cô-rinh-tô 13 phải không quư vị?

Ước mong tất cả chúng ta hăy mau mau mời Chúa của t́nh yêu ngự vào mỗi gia đ́nh, mỗi tấm ḷng của chúng ta.....chắc chắn chúng ta sẽ c̣n có thêm những điều vô cùng tốt đẹp khác nữa.
 

 

 

 

 


 Tại một thị trấn xa xôi trong một vương quốc bé nhỏ tại Châu Âu, có một ngôi giáo đường cổ kính đầy vẻ trang nghiêm và được rất nhiều người cho rằng rất linh thiêng _ v́ từ bao đời nay có lời truyền khẩu rằng: vào mùa Giáng Sinh nếu có một ai đó dâng lên Chúa một của lễ đặc biệt th́ chuông thánh sẽ tự dưng ngân vang những giai điệu tuyệt vời trong không gian...

Và cũng chính v́ lư do đó, hàng thế kỷ trôi qua, cứ mỗi mùa Giáng Sinh trở về th́ hầu như khắp mọi nơi trên đất nước bé nhỏ ấy, từ những thứ dân nghèo khó đến các bậc vua chúa quyền uy đều t́m về đây để dâng lên Chúa những món quà đặc biệt với ước mong một lần nào đó chuông thánh sẽ vang lên. Trong số các giáo hữu trung thành ấy có gia đ́nh của Alex...

Mùa Giáng Sinh năm đó khác với mọi năm, anh em Alex không c̣n được cùng đi với cha mẹ đến nhà thờ để dự lễ Giáng Sinh nữa, v́ cha mẹ các em đă qua đời gần một năm nay. Cuộc sống của các em vô cùng khó khăn, vất vả, nhưng họ vẫn quyết tâm sẽ đến dự lễ Giáng Sinh nơi ngôi nhà thờ thân yêu với món quà dành dụm suốt năm qua là một đồng tiền nhỏ trị giá khoảng 5 dollars ngày nay.

Sau khi hoàn tất công việc tại nhà một người chủ vào khoảng trưa ngày lễ, anh em Alex vội vàng mặc vào người mấy bộ đồ ấm cũ kỹ, rồi chạy thật nhanh cho kịp thật nhanh v́ đường th́ xa, trời rất lạnh, họ không có th́ giờ đi sớm và cũng không có một phương tiện di chuyển nào khác hơn là đi bộ. Đi được khoảng nữa đoạn đường th́ băo tuyết chợt nỗi lên, những bông hoa tuyết trắng xóa bao phủ hai anh em trên quăng đường vắng vẻ nhưng họ vẫn nắm tay nhau và cố chạy thật nhanh và rồi bất chợt hai anh em thấy một cụ già vừa qụy xuống tuyết, trông cụ thật thảm thương. Sau khi đỡ cụ lên và trong giọng nói thều thào, anh em Alex được biết cụ ở rất xa đang t́m kiếm đứa con trai lưu lạc đă lâu nghe nói ở trong vùng này...

Trong hoàn cảnh đó không biết làm sao hơn, Alex nói với em rằng: "Em ơi, hăy cầm đồng tiền này và chạy thật nhanh tới nhà thờ cho kịp dự lễ đi em, anh sẽ ở lại đây để giúp cụ già rồi anh sẽ đến sau..."

Người em chần chờ không muốn đi, nhưng bị anh thúc giục quá đành chạy đi, được một đỗi, người em chợt quay ngược lại và xa xa thấy anh ḿnh đang d́u cụ già tiến bước... Lúc đó tuyết đă thôi rơi và ông cụ khỏe hơn nhiều, vậy là hai anh em Alex mỗi người một bên d́u cụ từng bước, từng bước trên con đường vắng vẻ trong đêm Giáng Sinh.

Khi họ đến nơi th́ buổi lễ kỷ niệm Chúa Giáng Sinh đă chấm dứt từ lâu, nhà thờ thật vắng lặng không c̣n một bóng người nhưng ánh sáng vẫn chan ḥa khắp ngôi giáo đường.

Trong ḷng hai anh em mang một nỗi buồn man mác v́ năm nay họ không được dự lễ Giáng Sinh, không c̣n cha mẹ bên cạnh... nhưng dù sao cũng c̣n được an ủi v́ đă giúp đỡ cụ già lúc gặp khó nguy... Và ba ông cháu âm thầm tiến bước đến bên chân thập tự quỳ xuống và dâng lên lời cầu xin, và cũng trong lúc ấy cụ già đă trở nên con của Ngài...

 

 

 

Một thanh niên trẻ xuất thân trong một gia đ́nh giàu có, sắp sửa tốt nghiệp trung học.  Theo tục ở khu vực phong lưu này, các bậc cha mẹ sẽ cho người con mới tốt nghiệp một chiếc xe.  Bill và cha cậu đă mất mấy tháng trời đi ngắm xe, và một tuần trước lễ tốt nghiệp, họ t́m ra một chiếc xe ưng ư. Bill chắc mẫm chiếc xe sẽ thuộc về cậu trong đêm trọng đại đó.

Hăy tưởng tượng sự thất vọng của cậu khi đêm trước ngày tốt nghiệp!  Cha Bill đưa cho cậu một cuốn Kinh Thánh được gói giấy cẩn thận. Bill giận dữ tới nỗi cậu quăng cuốn Kinh Thánh xuống đất và sầm sầm đi ra khỏi nhà. Cậu và cha cậu không bao giờ gặp nhau nữa. Chỉ tới khi nhận được tin cha cậu mất, Bill mới quay trở về nhà.

Một đêm, khi đang ngồi xem xét lại tài sản của cha mà cậu được thừa hưởng, Bill bắt gặp cuốn Kinh Thánh mà cha đă cho cậu trước ngày tốt nghiệp. Cậu phủi bụi và mở ra th́ thấy kẹp trong đó là một tờ chi phiếu, ghi ngày cậu tốt nghiệp trung học và số tiền mua chiếc xe mà hai cha con đă chọn....

Ḷng đầy bồi hồi xúc dộng, nước mắt chan ḥa trên gương mặt, cậu cúi xuống nh́n lại trang Kinh Thánh đang mở ra trước mắt cùng câu Kinh Thánh mà cha cậu đă cẩn thận gạch dưới:  "Quyển sách luật pháp này chớ xa miệng ngươi, hăy suy gẫm ngày và đêm, hầu cho cẩn thận làm theo mọi điều đă chép ở trong; v́ như vậy ngươi mới được may mắn trong con đường ḿnh, và mới được phước".
( Giôsuê 1:8)

Và cũng từ đêm hôm ấy, cuộc đời của Bill đă mở sau một trang mới...

Thưa quư vị,

Lắm khi trong cuộc đời chúng ta cũng giống như cậu thanh niên trẻ ấy.  Cha yêu thương đă ban tặng cho mỗi con cái yêu dấu của Ngài một kho tàng vô giá mà chúng ta lại hững hờ bỏ đi, không nh́n, không ngó, không mở ra, không nhận lănh bao nhiêu điều quư báu được chứa đựng bên trong... Để rồi chúng ta phải sống một cuộc đời khốn khổ, thiếu thốn về nhiều phương diện, nhất là về mặt tâm linh...



Ước mong rằng từ hôm nay chúng ta sẽ không xa rời kho tàng quư báu ấy nữa, nhưng cũng như Đa-vít, chúng ta có thể nói rằng: 

"Lời Chúa là ngọn đèn cho chân tôi. Ánh sáng cho đường lối tôi"  (Thi Thiên 119:105)

"Tôi đă giấu lời Chúa trong ḷng tôi,  Để tôi không phạm tội cùng Chúa".  (Thi Thiên 119:1
 

 

Ngày kia, nhà tỷ phú nọ mang cậu con trai duy nhất về nơi thôn dă với ư định để cho con t́m hiểu và so sánh với cuộc sống nghèo nàn của người dân quê.  Hai cha con sống hai ngày tại một làng xóm xa xôi, nơi mà người ta cho là có đời sống khó khăn.  Sau khi trở về nhà, người cha hỏi người con:  "Con thấy cuộc đi chơi ra sao?"

    -  Cuộc đi thích thú lắm, người con trả lời.

    -  Con có thấy cuộc sống của người dân quê không?

    -  Dạ có.

    -  Con nhận thấy ǵ trong cuộc sống của họ?

    -  Con nhận thấy chúng ta chỉ có một con chó, mà họ có tới bốn con.  Chúng ta chỉ có một hồ bơi nhỏ ở giữa vườn, c̣n họ th́ có cả một nhánh sông chảy mút mùa.  Chúng ta phải nhập cảng những chiếc đèn để treo trong vườn, mà họ th́ không cần đến v́ họ có đầy sao chiếu sáng lúc ban đêm.  Tại chổ ngồi chơi trước nhà, chúng ta chỉ có thể nh́n tới bức tường ở cổng trước mà thôi, c̣n họ có thể ngồi nh́n suốt tới tận chân trời.  Chúng ta chỉ có một khoảng đất để sống quanh quẩn ở đó, c̣n họ có cả một khoảng đồng ruộng thẳng cánh c̣ bay.  Chúng ta phải có người ở để giúp việc chúng ta, c̣n họ th́ không cần, họ tự lo lẫn cho nhau.  Chúng ta phải bỏ tiền đi mua đồ ăn, c̣n họ trồng lấy và tự túc về thực phẩm.  Nhà chúng ta phải có tường bao quanh để bảo vệ chúng ta, c̣n họ không cần v́ họ có những bạn tốt để đùm bọc lẫn nhau.

Trước những lư luận của người con trai, người cha đă không nói nên lời.

Người con nói tiếp: "Con cám ơn cha đă mang con đi du hành để cho con thấy được chúng ta đang có một cuộc sống nghèo nàn như thế nào?"
 

Ở đời, chúng ta thường quên đi những ǵ chúng ta đă có và đang có, mà chỉ nghĩ tới những ǵ không có và chưa có.  Những vật không đáng giá của người này chính là những vật mong ước của người kia.  Đời là như vậy!

Hạnh phúc sẽ đến, nếu chúng ta biết ghi nhận những ơn phước tràn trề chúng ta đang có, thay v́ chỉ nghĩ đến mộng ước muốn có thêm.  Hăy tận hưởng những ǵ chúng ta đang có, nhất là những người thân yêu Chúa đă cho đang có chung quanh chúng ta.  Hăy luôn cảm tạ những ơn phước Chúa đă ban cho chúng ta, chớ quên các ân huệ của Ngài, giữ trọn ḷng tin kính Chúa v́  "Sự tin kính và thỏa ḷng, ấy là một mối lợi lớn" (Timôthê 6:6)
 

 

    

Ông luật sư kia mới mở văn pḥng luật tại một trung tâm thương mại khá khang trang và nhộn nhịp người mua sắm. Vào ngày khai trương, trong lúc đang lau bụi bặm trên bàn giấy và xếp mấy quyển sách luật vào kệ sách, ông luật sư bỗng nghe có tiếng chân người ngoài cửa bước vào. Ông giả vờ như không thấy, ngồi xuống ghế và nhắc vội ống nghe điện thoại lên nói thật to:

"Hello, đây là văn pḥng luật sư X…  Dạ vâng, từ ngày tốt nghiệp Tiến Sĩ luật khoa đến giờ tôi đă thắng nhiều vụ kiện lớn. Tôi đươc rất nhiều thân chủ tin tưởng. Đặc biệt, các công ty danh tiếng đều nhờ cậy đến tôi. Tôi luôn dành 10% khoản thu nhập rất cao của tôi để trợ giúp cho các công việc từ thiện."

Có tiếng gơ cửa, ông luật sư quay lại, thấy một người thanh niên đang đứng chờ từ năy giờ, ông mới lịch sự nói vào ống nghe điện thoại:

     -  Dạ xin lỗi bà, bây giờ tôi phải tiếp một thân chủ vứa mới đến.  Lát nữa tôi sẽ gọi lại để hầu chuyện bà.

Quay về phía người thanh niên, ông hỏi:  "Anh cần ǵ?"

Người thanh niên nói:  "Thưa luật sư, có phải hôm nay là ngày đầu tiên văn pḥng của ông bắt đầu làm việc không?"

Ông luật sư mừng rỡ như bắt được vàng:  "Đúng, đúng...  thế anh cần tôi giúp vụ kiện nào?"

Người thanh niên trả lời:  "Dạ thưa không.  Tôi là chuyên viên của hảng địện thoại được gởi đến để gắn đường dây điện thọai cho văn pḥng ông."

Trong sách Tin Lành Giăng 15:5, Chúa Giê-su có phán rằng:  "Ta là gốc nho, các ngươi là nhánh.  Ai cứ ở trong ta và ta trong họ th́ sinh ra lắm trái, v́ ngoài ta, các ngươi chẵng làm chi được”.  Vâng, đối với Cơ Đốc Nhân chúng ta, Chúa Giê-su chính là cây nho, và chúng ta là những nhánh nho. Cây và nhánh có chung một ḍng nhựa, nên có cùng một sự sống. Càng gắn bó với cây, nhánh càng sinh nhiều hoa trái.  Nếu nhánh chỉ giả vờ gắn liền với cây th́ không thể nào sinh hoa trái được. Ví như đường dây đ́ện thoại của ông luật sư; không có sự nối liền đường dây với tổng đài th́ không thể có liên lạc đối thọai; mà không có liên lạc đối thoại th́ làm ǵ có thân chủ để nhận tiền thù lao.

Điều đặc biệt của cây nho là muốn sinh nhiều trái hơn, những nhánh của nó phải chịu đau đớn v́ cắt tỉa, v́ có cắt tỉa và vun xới, nhánh mới đâm hoa kết quả.  Khi Chúa Giê-su chịu bị đóng đinh trên cây thập tự, và sườn bị ngọn giáo đâm thấu,  Ngài như một thân nho trơ trụi, rồi từ đó Hội Thánh của Ngài được sinh ra, đơm bông kết trái dồi dào.

Cũng như những nhánh nho, mỗi Cơ Đốc Nhân cũng phải được cắt tỉa, vun xới bằng chính sự hy sinh và đau khổ bởi những thử thách trong đời sống th́ mới đơm bông, kết trái.  Điều quan trọng là chúng ta hăy ở trong Chúa v́ ngoài Ngài ra, chúng ta chẵng làm chi được. Ở trong Chúa  và kết nối với Ngài qua đường dây cầu nguyện để chúng ta tiếp nhận được sức sống và khả năng kết trái từ nơi Ngài.  Chúa Giê-su đă dạy:  "Ví bằng các ngươi cứ ở trong ta, và những lời ta ở trong các ngươi, hăy cầu xin mọi điều ḿnh muốn, th́ sẽ được điều đó” (Mathiơ 15:7).

Nếu Chúa Cứu Thế Giê-su là Gốc Nho đích thực và Người Trồng Nho là chính Đức Chúa Trời, th́ chúng ta, những Cơ Đốc Nhân, hăy là những nhánh nho căng nhựa sống, để dâng hiến cho đời những chùm nho tươi tốt, ngon ngọt.

Nguyện xin Chúa cắt tỉa chúng ta khỏi những gian dối và giả h́nh, để cây đời chúng ta trổ sinh nhiều hoa thơm, trái tốt.  Cũng xin Chúa giúp chúng ta can đảm, dám sống theo những đ̣i hỏi cắt tỉa của Ngài.  Amen.
 

 

 

Một họa sĩ suốt đời mơ ước một bức tranh "Đẹp nhất trần gian".   Ông đến hỏi vị giáo sư để biết điều ǵ đẹp nhất, vị giáo sư trả lời: "Tôi nghĩ điều đẹp nhất trần gian là NIỀM TIN, v́ niềm tin nâng cao giá trị con người."

Người hoạ sĩ cũng đặt câu hỏi tương tự với một cô gái và được trả lời "T̀NH YÊU" là điều đẹp nhất trần gian, bởi t́nh yêu làm cho cay đắng trở nên ngọt ngào, mang đến nụ cười cho kẻ than khóc, làm cho điều bé nhỏ trở nên cao quư.  Cuộc sống sẽ nhàm chán biết bao nếu không có t́nh yêu."

Cuối cùng, người họa sĩ gặp một người lính mới trở về từ mặt trận.  Khi được câu hỏi như trên, người lính trả lời:  "H̉A B̀NH là điều đẹp nhất trần gian, v́ ở đâu có ḥa b́nh, ở đó có cái đẹp."

Khi trở về nhà, người họa sĩ nhận ra: NIỀM TIN trong ánh mắt các con, T̀NH YÊU trong cái hôn của người vợ. Chính những điều đó khiến tâm hồn ông ngập tràn hạnh phúc và b́nh an.

Bây giờ th́ ông đă hiểu thế nào là điều đẹp nhất trần gian.

Sau khi tác phẩm của ḿnh hoàn thành, người họa sĩ đặt tên cho bức tranh của ḿnh là: "GIA Đ̀NH".

Thật vậy, gia đ́nh là nơi đầy ấp tiếng cười của trẻ thơ, tiếng hát của người mẹ, và sức mạnh của người cha. Nơi đó, có hơi ấm của những con tim biết yêu thương, có ánh sáng của đôi mắt tràn đầy hạnh phúc, có sự ân cần và ḷng chung thủy. Gia đ́nh là ngôi nhà đầu tiên cho tuổi thơ học những điều hay lẽ phải, niềm tin và ư nghĩa cuộc sống.

- Đó là nơi chúng ta t́m về để được an ủi, nâng đỡ.

- Đó là nơi những món ăn đơn sơ cũng trở thành mỹ vị.

- Đó là nơi tiền bạc không quư bằng t́nh yêu.

- Đó là nơi ngay cả nước sôi cũng reo lên niềm vui và hạnh phúc...

Thưa quư vị,

Làm sao chúng ta có thể giữ măi được bức tranh đẹp nhất này khi mà chúng ta như vẫn thấy chung quanh ḿnh có biết bao nhiêu tai ương đang ŕnh rập để phá hoại hạnh phúc gia đ́nh mỗi chúng ta, biết bao gia đ́nh đă tan vỡ, chia ĺa...

Là con cái Chúa, chúng ta đă được Chúa dạy cho một bí quyết.  Bí quyết đó được ghi trong Kinh Thánh, sách Thi Thiên 128:1-3 "Phước cho người nào kính sợ Đức Giê-hô-va, đi trong đường lối Ngài!  V́ ngươi sẽ hưỡng công việc của tay ḿnh, sẽ được phước, may mắn.  Vợ ngươi ở trong nhà ngươi sẽ như cây nho thạnh mậu.  Con cái ngươi ở chung quanh bàn ngươi khác nào những chồi ô-li-ve"

 

 

 

Một ngày nọ, vua Salomon bỗng muốn làm bẽ mặt Benaiah, một cận thần thân tín của ḿnh. Vua bèn nói với ông:  "Benaiah này, ta muốn ông mang về cho ta một chiếc ṿng để đeo trong ngày lễ và ta cho ông 6 tháng để t́m chiếc ṿng đó."

Benaiah trả lời:  "Nếu có một thứ ǵ đó tồn tại trên đời này, thưa đức vua, tôi sẽ t́m thấy nó và mang về cho Ngài, nhưng chắc là chiếc ṿng ấy phải có ǵ đặc biệt?"

Nhà vua đáp:  "Nó có những sức mạnh kỳ diệu. Nếu kẻ nào đang vui nh́n vào nó sẽ thấy buồn, và nếu ai đang buồn nh́n vào nó sẽ thấy vui."

Vua Salomon biết rằng sẽ không đời nào có một chiếc ṿng như thế tồn tại trên thế gian này, nhưng ông muốn cho người cận thần của ḿnh nếm một chút bẽ bàng. Mùa xuân trôi qua, mùa hạ đến nhưng Benaiah vẫn chưa có một ư tưởng nào để t́m ra một chiếc ṿng như thế.

Vào đêm trước ngày lễ, ông quyết định lang thang đến một trong những nơi nghèo nhất của Jerusalem. Ông đi ngang qua một người bán hàng rong đang bày những món hàng trên một tấm bạt tồi tàn.  Benaiah dừng chân lại, hỏi:  "Có bao giờ ông nghe nói về một chiếc ṿng kỳ diệu làm cho người hạnh phúc đeo nó quên đi niềm vui sướng và người đau khổ đeo nó quên đi nỗi buồn không?"

Người bán hàng lấy từ tấm bạt lên một chiếc ṿng giản dị có khắc một ḍng chữ.  Khi Benaiah đọc ḍng chữ trên chiếc ṿng đó, khuôn mặt ông rạng ngời một nụ cười.

Đêm đó toàn thành phố hân hoan, tưng bừng đón mùa lễ hội.

"Nào, ông bạn của ta - vua Salomon hỏi - ông đă t́m thấy điều ta yêu cầu chưa?"

Tất cả cận thần có mặt đều cười lớn và cả chính vua Salomon cũng cười. Trước sự ngạc nhiên của mọi người, Benaiah đưa chiếc ṿng ra và nói:

"Nó đây, thưa đức vua."

Khi vua Salomon đọc ḍng chữ, nụ cười biến mất trên khuôn mặt vua. Trên chiếc ṿng đó có khắc ḍng chữ:  "ĐIỀU ĐÓ RỒI CŨNG QUA ĐI".  Vào chính giây phút ấy, vua Salomon nhận ra rằng hết thảy những sự khôn ngoan, vương giả, và quyền uy của ông đều là phù du, bởi v́ một ngày nào đó ông cũng chỉ là cát bụi...

Salomon đă nói: "Ta đă xem thấy mọi việc làm ra dưới mặt trời, ḱa, thảy đều hư không, theo luồng gió thổi." (Truyền đạo 1:14).  Nhưng có một điều chắc chắn sẽ không bao giờ qua đi...

Quư vị có biết đó là điều ǵ không?

"Ai làm theo ư muốn của Đức Chúa Trời th́ c̣n lại đời đời..."

Vậy, chúng ta  "chớ yêu thế gian, cũng đừng yêu các vật ở thế gian nữa... v́ thế gian với sự tham dục nó đều qua đi, song ai làm theo ư muốn của Đức Chúa Trời th́ c̣n lại đời đời..." (1 Giăng 2: 15-17)

 

 


Một câu chuyện ngụ ngôn kể rằng ngày nọ có một con ruồi, một con lừa, và một con rùa già gặp gở nhau và chia xẽ cho nhau về kinh nghiệm sống của ḿnh.

Trước hết, con ruồi than thân trách phận cho đời sống ngắn ngủi của ḿnh như sau: “Nếu mà tôi có được nhiều thời gian, có lẽ mọi sự sẽ dễ dàng hơn.  Các bạn cứ nghĩ xem, chỉ trong ṿng 24 tiếng đồng hồ, tôi phải được sinh ra, phải lớn lên, phải học hỏi kinh nghiệm, phải hưởng thụ cuộc sống, phải đau khổ, phải già, rồi cuối cùng phải chết.  Tất cả chỉ diển ra trong một ngày một đêm mà thôi”. 

Con lừa quanh năm suốt tháng phải quần quật với những công việc nặng  nhọc th́ lại phàn nàn: "Giả như tôi chỉ có 24 tiếng đồng hồ để sống như chú ruồi th́ có lẽ tôi sẽ hạnh phúc hơn, bởi v́ thú vui nào tôi cũng nếm thử được một chút và cực nhọc nào tôi cũng chỉ chịu đựng trong một khoảnh khắc thôi."

Đến lượt con rùa già, nó uể oải phát biểu rằng:  "Tôi đă sống đựợc gần 300 tuổi nhưng tôi vẫn thấy không đủ th́ giờ để kể hết nhưng kinh nghiệm tôi đă trải qua.  Khi được 200 tuổi, tôi đă ao ước được chết cho rồi.  Nhưng tôi vẫn phải kéo lê đời sống cho đến hôm nay.  Tôi thấy tội nghiệp cho chú ruồi, nhưng tôi lại hơi ghen tị với ông bạn lừa”.

Qua sự chia xẽ này, dường như không có ai thỏa măn đời sống của ḿnh.  Kẻ này th́ than phiền sống quá ít, kẻ kia th́ ngán ngẩm v́ sống quá lâu. Thế rồi lừa, rùa và ruồi rủ nhau đến vấn kế con nhện, v́ nhện được xem là con vật thông thái.  Sau khi lắng nghe hết mọi lời kể lể, con nhện mới dơng dạt ban cho mỗi vị khách một lời khuyên.  Với con rùa già, nhện nói như sau:  " Hởi cụ rùa, đừng phàn nàn nữa. Thử hỏi có ai trên đời này được giàu kinh nghiệm bằng cụ chưa"?

Quay sang con ruồi, nhện ta ra càu nhàu: “Này chú ruồi, chú cũng đừng than thân trách phận nữa. Thử hỏi có ai hưởng được nhiều tṛ vui bằng chú không?”

Riêng với con lừa, th́ lời cảnh cáo của con nhện có vẽ nặng nề hơn:  "C̣n ông bạn lừa, tôi không có lời khuyên nào cho ông bạn, v́ ông bạn là kẻ bất măn suốt đời.  Ông bạn vừa muốn sống lâu như cụ rùa lại vừa muốn sống ngắn ngủi như chú ruồi.  Trời nào có thể làm vừa ḷng ông bạn được!

Câu chuyện ngụ ngôn trên đây minh họa phần nào sự bất măn thường xuyên trong tâm hồn con người đối với mọi t́nh huống của đời sống: nghèo hèn hay sang trọng, dốt nát hay thông minh, thành công hay thất bại, bệnh hoạn hay mạnh khỏe. Tâm lư chung của con người là không bao giờ cảm thấy hoàn toàn bằng ḷng với chính ḿnh, với tha nhân và với đời sống.  Bởi vậy, tục ngữ Việt Nam có câu:

Đứng núi này, trông núi nọ”

Và người Mỹ cũng thường nói:

The grass always seems greener across the river”, hoặc

           “The apples on the other side of the wall are the sweetest

Có lẽ sự bất măn và không bằng ḷng chính ḿnh là biểu hiện một thiếu sót lớn lao trong tâm hồn con người: đó là thiếu sót T́nh Yêu. Khi có t́nh yêu, người ta sẽ không c̣n bất măn. Khi có t́nh yêu, dường như người ta không c̣n màng đến thời gian nữa.  Một tác giả nào đó đă viết:  "Thời gian quá chậm đối với những kẽ chờ đợi và sợ hăi. Thời gian lại quá dài đối với những kẽ than phiền.  Nhưng đối với những người đang yêu, th́ thời gian không c̣n nữa”.

Có chấp nhận chính ḿnh, có yêu thương chính ḿnh, chúng ta sẽ không c̣n than thân trách phận nữa. Có yêu thương tha nhân, chúng ta sẽ thấy được tha nhân là nguồn hạnh phúc của ḿnh. Có yêu đời, chúng ta mới thấy đời dễ thương hơn.

Sự thỏa ḷng chính là điều mà mỗi Cơ Đốc Nhân nên theo đuổi.  Con người hữu hạn, đời người đau khổ, niềm vui và hạnh phúc thật của chúng ta đến từ chỗ chúng ta biết nương dựa nơi Chúa, biết sử dụng đúng những năm tháng Đức Chúa Trời ban cho và cuối cùng là sống bằng ḷng với những ǵ  chúng ta nhận được qua t́nh yêu của Ngài.

Trong sự thỏa ḷng, chúng ta:“Hăy vui mừng măi măi, cầu nguyện không thôi, phàm việc ǵ cũng phải tạ ơn Chúa” (I Tê-sa-lô-ni-ca
5:16-18a).

 

 

Đức Chúa Trời đă tạo con người có hai bàn tay làm nhiều việc rất kỳ diệu.  Một trong những việc làm cụ thể, hai bàn tay c̣n dùng để chắp vào nhau khi cầu nguyện.

 

 

Năm ngón tay khi cầu nguyện nhắc nhở chúng ta điều ǵ?
 
 

 

 



 

Ngón tay cái:

*  Cầu nguyện cho người thân gần gủi với ḿnh nhất:  cha mẹ, anh chị em, vợ chồng, con cái.

*  Hài nhi ngậm ngón cái:  thương cha, thương  mẹ, thương ông, thương bà.
 

 

      

                    
Ngón tay trỏ:

Cầu nguyện cho người hay chỉ trỏ ḿnh như: 

-  thầy cô giáo,  
-  bạn bè chỉ khuyết điểm của ḿnh.



 

 



 



Ngón tay giữa:

Cầu nguyện cho người lănh đạo quốc gia, Hội-thánh.

             
                  Ngón áp út:

  

*  Ngón yếu nhất trong bàn tay,

*  Cầu nguyện cho người làm ḿnh xuống tinh thần nhất, người khó tính, người bắt bớ ḿnh,
người "extra grace needed".


           
  Ngón út:

*   Ngón nhỏ nhất trong bàn tay.
 *  Cầu nguyện cho ḿnh
 *  Nhắc ḿnh sự khiêm nhường

Cái Tôi

Coi Lại Ngón Cái

*  Không khiêm nhường sẽ kiêu ngạo

*  Không hạ ḿnh sẽ    lên mặt

EGO  =   EDGE
                G
OD
                O
UT

*  Có thể chạm 4 ngón kia

*  Đặc biệt của con người

*  Quan hệ nhất

*  Cần thâm giao với người thân ḿnh

 

Khi bắt tay, nếu không ngó thẳng vào mặt người đối diện là một thiếu sót trong vấn đề giao tế.

Ngày xưa, theo phong tục, hai người khi gặp nhau th́ thường đưa cả hai tay lên để chứng minh là ḿnh không có vũ khí trong tay.

                              
 


 

Tay Bắt Mặt Mừng

Dần dần, người ta chỉ đưa ra một tay để bắt tay nhau tỏ t́nh thân mật. 
 


*  Khi bắt tay, nên nhớ câu "Tay Bắt Mặt Mừng", nét mặt vui vẽ, cười nhẹ với nhau.
*  Mặt đối mặt, , hai ánh mắt nh́n nhau chứng tỏ có sự quan tâm,
*  Hai bàn tay đan lại với nhau, xiết lại (không chặt lắm nhưng cũng không quá lơng lẽo).
      

 


 

Mahatma Gandhi là một trong những nhà lănh đạo được kính trọng nhất trong lịch sử hiện đại. Ông là cha đẻ của chủ trương tranh đấu bất bạo động và là người đă giải phóng Ấn Độ khỏi ách thống trị của Đế Quốc Anh, đem lại sự độc lập cho quốc gia này vào  ngày 15 tháng 8 năm 1947.

Tuy xuất thân từ một gia đ́nh theo Ấn Độ Giáo (Hinduism), ông Gandhi rất ngưởng mộ Chúa Giê-su và vô cùng cảm kích về Bài Giảng Trên Núi của Ngài được ghi lạị  trong sách Phúc Âm Mathiơ (5:1-12). Chính tám phước lành trong bài giảng này đă gợi hứng cho chủ trương tranh đấu bất bạo động của ông. Thêm vào đó, ông Gandhi cũng đă xác tín rằng Cơ Đốc Giáo là giải pháp cho mối ung nhọt phân chia giai cấp đang đục khoét xă hội Ấn Độ trong nhiều thế kỷ qua.  Trong số các tôn giáo, ngoài Ấn Độ Giáo ra, không có một tôn giáo nào đă làm cho ông cảm kích và chịu ảnh hưởng bằng Cơ Đốc Giáo. Tuy nhiên, ông Gandhi đă cự tuyệt việc từ bỏ tôn giáo truyền thống của ḿnh là Ấn Độ Giáo để làm tín đồ Cơ Đốc.  Tiến Sĩ Eli Stanley Jones, một Giáo Sĩ của Hội Thánh Giám Lư (Methodist) hầu việc Chúa tại Ấn Độ vào những thập niên đầu của thế kỷ 20, có lần đă hỏi ông Gandhi rằng: “ Ông Gandhi ơi!  Mặc dù ông thường trích dẫn những lời giảng dạy của Chúa Cứu Thế, nhưng v́ sao ông lại thẳng thắng cự tuyệt việc trở thành Tín Đồ của Ngài?”  Ông Gandhi trả lời như sau:” Ồ không! Tôi không hề cự tuyệt Chúa Cứu Thế của quí vị. Tôi rất yêu mến Chúa Cứu Thế của quí vị.  Có điều là nhiều Tín Đồ trong ṿng quí vị không giống Chúa Cứu Thế một chút nào”.

Có lẽ sự cự tuyệt theo Cơ Đốc Giáo của ông Mahatman Gandhi bắt nguồn từ một sự việc xăy ra khi ông c̣n trẻ và đang hành nghề luật sư tại South Africa (Nam Phi).  Trong thời gian này, niềm tin Cơ Đốc đă thu hút ông khiến ông say mê nghiên cứu Kinh Thánh và những lời dạy dỗ của Chúa Giê-su. Ông thực ḷng muốn t́m hiểu để trở thành một Cơ Đốc Nhân nên quyết định đến tham dự buổi thờ phượng Chúa tại một nhà thờ lớn trong vùng.  Khi mới bưóc chân lên vài bậc thềm của nhà thờ, một người đàn ông da trắng, là Trưởng Lảo của Hội Thánh vội chận ông trước ngưởng cửa và hỏi với một giọng hằn học:  “Ê! Thằng da màu kia! Mày đi đâu mà xông vào đây?”  Ông Gandhi đáp lại:  “Tôi muốn vào nhà thờ dự buổi nhóm thờ phượng Chúa.”  Vị Trưởng Lăo của Hội Thánh càu nhàu với ông: “Trong Hội Thánh này không có chổ nào cho người da màu cả; ra khỏi đây lập tức hay là ta cho người quăng mày xuống thềm”.  Kể từ đó, Mahatman Gandhi đă từ bỏ ư định trở thành Cơ Đốc Nhân và không bao giờ bước chân đến một nhà thờ nào nữa. Sau này, ông đă tuyên bố một cách chua chát rằng:  “Nếu Cơ Đốc Nhân thực sự sống đúng theo lời dạy dỗ của Chúa Cứu Thế như đưọc t́m thấy trong Kinh Thánh, th́ ngày hôm nay tất cả dân Ấn Độ đă là những Cơ Đốc Nhân”. (If Christians would really live according to the teaching of Christ, as found in the Bible, all of India would be Christians today”.

Câu chuyện của ông Mahatman Gandhi cho chúng ta một bài học quí giá về thái độ của Tín Đồ Cơ Đốc đối với tha nhân. Dù vô t́nh hay cố ư, ai trong chúng ta cũng có thể là một chướng ngại vật cản trở nhiều người muốn t́m đến với Hội Thánh. Trong mỗi cách sống, mỗi lời nói, và mỗi cử chỉ của chúng ta, nếu đi ngược lại tinh thần của Tin Lành, đều có thể là một cách xua đuổi người khác ra khỏi nhà thờ.

Không ai là một ḥn đảo đơn độc.  Chân lư này chẵng những đúng cho mối tương quan giữa người với người mà c̣n giá trị hơn nữa trong tương quan của niềm tin.  Không có một hành động nào của một Cơ Đốc Nhân mà không ảnh hưởng đến người khác. Trong mầu nhiệm của sự hiệp một, chúng ta biết rằng mọi chi thể của Chúa Cứu Thế Giê-su đều liên kết khăng khít với nhau đến mức sức mạnh của người này là nơi nương tựa cho người khác, và sự yếu đuối của người này có thể làm tổn thương đến người khác.

Không ai là một ḥn đảo đơn độc.  Chân lư này cũng đúng cho tương quan của các Con Cái Chúa đối với người ngoài Hội Thánh.  Mỗi chúng ta đều phải là người trung gian của Chúa Giê-su, nhờ đó người ngoại t́m đến với Hội Thánh. Để trở thành những người trung gian xứng đáng của Chúa, chúng ta hăy áp dụng những lời khuyên dạy sau đây của Sứ Đồ Phao-lô:

 "Nhưng bây giờ anh em nên trừ bỏ hết mọi sự đó, tức là sự thạnh nộ, buồn giận và hung ác.  Đừng nói hành ai, chớ có một lời tục tỉu nào ra từ miệng anh em.  Chớ nói dối nhau, v́ đă lột bỏ người củ cùng công việc nó, mà mặc lấy người mới là người đang đổi ra mới theo h́nh tượng Đấng dựng nên người ấy, đặng đạt đến sự hiểu biết đầy trọn” (Côlôse 3: 9-10)

Và:  “…hăy có ḷng thương xót. Hăy mặt lấy sự nhơn từ, khiêm nhượng, mềm mại, nhịn nhục, nếu một người trong anh em có sự ǵ phàn nàn với kẻ khác, th́ hăy nhường nhịn nhau và tha thứ cho nhau: như Chúa đă tha thứ anh em thể nào thí anh em cũng tha thứ thể ấy.  Nhưng trên hết mọi sự đó, phải mặc lấy ḷng yêu thương, v́ là dây liên lạc của sự trọn lành” (Côlôse 3:12b-14). 

Ông Oliver Goldsmith, một nhà văn và cũng là một y sĩ người Ái Nhĩ Lan, đă có lần phát biểu rằng:  “Bạn có thể truyền đạt một bài giảng luận thật hay qua chính đời sống của bạn hơn là qua môi miệng của bạn”.  Thật vậy, những tờ truyền đạo đơn có thể giới thiệu Tin Lành Cứu Rỗi của Chúa đến nhiều người, và những bài giảng luận đầy ơn của quí vị Mục Sư có thể cảm động một số người để họ mở ḷng ra tin nhận Ngài.  Nhưng nếp sống và cách cư xử đúng theo tinh thần Tin Lành của mỗi Cơ Đốc Nhân mới là những yếu tố quan trọng để thu hút nhiều người đến với Chúa và lưu giữ họ ở lại với gia đ́nh Hội Thánh lâu dài.

 

 

 

  •   Cha Luôn Ở Bên Con (đọc)
       Ông Đỗ Tấn Minh, Tallahassee, FL
     

Vào ngày 07-12-1988, một trận động đất có độ rung 6.9 trên địa chấn đồ Richter, đă phá hủy một vùng rộng 80 km đường kính của phần tây bắc lănh thổ Armenia, một nước cộng ḥa nhỏ thuộc Liên Sô, nằm về phía đông của Thổ Nhỉ Kỳ.  Theo ước đoán, trận động đất này đă làm cho 25,000 người bị thiệt mạng và nhiều trăm ngàn người lâm vào cảnh màn trời chiếu đất.

Tại một thị trấn nhỏ, ngay sau khi cơn động đất vừa dứt, một người cha hối hả chạy đến trường học của con trai ḿnh và bàng hoàng khi nh́n thấy cảnh đổ nát trước mắt ông.  Ngôi trường bây giờ hoàn toàn bị san bằng thành b́nh địa và không có một dấu hiệu nào của sự sống c̣n sót lại.  Tuy nhiên, v́ quá thương con, ông đă không nghĩ tới việc rời bỏ nơi này.  Ông nhớ đă nhiều lần nói với con ḿnh rằng:  “Trong bất cứ t́nh huống nào, Ba cũng sẽ luôn luôn ở bên cạnh con khi con cần đến ba”. Trong khi nhiều phụ huynh học sinh chỉ đứng kêu gào, than khóc về sự bị chôn vùi của con em ḿnh, th́ ông bắt tay ngay vào việc đào bới đống gạch đá đổ nát ngay trên chỗ mà ông tin là lớp học của cậu con trước đó. Một vài người gần bên thấy vậy khuyên can ông:  “Anh ơi! Anh nên về nhà đi, không có hy vọng ǵ những em học sinh này c̣n sống sót đâu!”.  Người cha quá yêu thương con này trả lời rằng:  "Tôi đă hứa với con trai tôi là tôi sẽ ở bên cạnh nó bất cứ lúc nào nó cần đến tôi.  Tôi phải tiếp tục đào bới để t́m nó mới được”.  Dù không có một người nào chịu giúp một tay, ông vẫn can đảm tiếp tục việc đào bới một ḿnh.  Điều quan trọng mà ông cần phải biết trong lúc này là đứa con trai yêu dấu của ḿnh c̣n sống hay đă chết trong đống gạch đá đổ nát.

Tận dụng cả sức lực và sự dẻo dai có được, người cha thành tín, đầy t́nh yêu thương này đă đào bới không ngừng nghĩ trong suốt 8 giờ …rồi 12 giờ…24 giờ…36 giờ.  Rồi vào giờ thứ 38, khi ông đang h́ hục khuân đi một măng gạch đá lớn, ông nghe có tiếng nói của trẻ em. Ông mừng rở la lớn lên: “Armand! Con đó phải không?”.  Có tiếng của một cậu bé trả lời:  "Ba ơi! Con đây, con là Armand đây”.  Rồi cậu bé tiếp tục: "Con đă bảo mấy đứa bạn là đừng có lo. Con nói với tụi nó rằng nếu ba c̣n sống, ba sẽ đến cứu con, và khi ba cứu con, tụi nó cũng được cứu.  Ba đă từng hứa rằng ba luôn luôn ở bên con!  Ba đă làm đúng như vậy!”

Một chặp sau đó, người cha đă đưa được con trai ḿnh Armand và 13 em học sinh khác, trai và gái, đang sợ hải, đói khát, ra khỏi đống gạch đá đổ nát.  Người cha vui mừng cỏng con về nhà cho mẹ cậu săn sóc.  Khi được dân chúng trong thị trấn ca ngợi về thành tích này, cha của Armand giải thích rằng: "Tôi đă hứa với con trai tôi là, dù bất cứ t́nh huống nào, tôi cũng sẽ ở cùng nó”.

Đức Chúa Trời là Cha Thiên Thượng của chúng ta  cũng đă và đang ở cùng chúng ta để làm công việc giải cứu.  Ngài dồn hết nỗ lực để cứu con người chúng ta ra khỏi t́nh trạng khủng khiếp là sự chết mất của linh hồn bởi hậu quả của tôị lỗi.  Nếu chúng ta không có mối liên hệ cá nhân với Đức Chúa Trời qua con một của Ngài, Chúa Cứu Thế Giê-su, chúng ta không có hy vọng hưởng đời sống vĩnh cữu trong Thiên Quốc với Ngài,  "V́ mọi người đều đă phạm tội, thiếu mất sự vinh hiển của Đức Chúa Trời” (Roma 3:23), "V́ tiền công của tội lỗi là sự chết”.  Tuy nhiên, Kinh Thánh có chép rằng: "Đức Chúa Trời yêu thương thế gian đến nổi đă ban Con Một của Ngài; hầu cho hể ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời” (Giăng 3:16).

Với t́nh yêu vô biên, Chúa Cứu Thế Giê-su đang dang tay cứu vớt những ai tin cậy vào Ngài, xưng nhận và ăn năn tội lỗi ḿnh để được Ngài tha thứ và nhận vào gia đ́nh Thánh của Ngài cho đến đời đời. 
 

 

 

Trước tháng Tư, năm 1975, ông Nam là một công chức.  Sau biến cố ấy ông trở thành công nhân của một Hợp Tác Xă gia công may nệm cũ... và cuộc sống mỗi ngày một khó khăn hơn.

Năm 1976, ông cùng một người bạn rời giáo hội Công Giáo t́m đến thờ phượng Chúa và sinh hoạt tại một nhà thờ Tin Lành ở Quận Ba.  Ông và gia đ́nh rất yêu mến Chúa.

Hơn một năm sau, sau một cơn bịnh nặng vợ ông đă qua đời để lại cho ông 9 đứa con thơ dại, lớn nhất 16 tuổi và đứa bé nhất chỉ mới hơn 5 tháng.

Cuộc sống vất vả, khó khăn nay lại càng cơ cực, khốn khó hơn khi người vợ không c̣n... Gia đ́nh, bạn bè chỉ có thể giúp ông được rất ít, v́ lúc bấy giờ ai ai cũng hầu như đói khổ.  Nỗi đau tinh thần quá lớn, vật chất vô cùng khó khăn, nhiều đêm ông đă thức trắng nh́n đàn con thơ dại thiếu bàn tay chăm sóc của người mẹ, lại thêm những lời chỉ trích của bà con, bạn bè... ḷng ông quặn thắt.

Rồi một hôm trong khi cầu nguyện ông như nghe tiếng Chúa phán với chính ḿnh: "Chớ lo phiền chi hết, nhưng trong mọi sự hăy dùng lời cầu nguyện, nài xin, và sự tạ ơn mà tŕnh các sự cầu xin của ḿnh cho Đức Chúa Trời." (Philíp 4:6);  "Hăy trao mọi gánh nặng cho Ngài, v́ Ngài hay săn sóc anh em".

Rồi từ lúc đó, Chúa đă giúp ông trong mọi sự.  Người chủ nhiệm Hợp Tác Xă nơi ông làm việc bằng ḷng cho ông đem về nhà những ǵ ông có thể làm được để vừa làm việc kiếm tiền vừa có thể chăm sóc các con.

Căn nhà nhỏ bé của ông trở thành một tổ hợp bé nhỏ với các công nhân đủ mọi lứa tuổi vào ban ngày, ban đêm vật liệu dồn lại và các tấm nệm cũ được trải ra làm nơi ngủ nghĩ cho mười cha con ông Nam.