Đức Tin  
Home Lịch Sử & Bản Đồ Ban Chấp Hành CT Thờ Phượng Giảng Luận Cơ Đốc Giáo Dục Sinh Hoạt
 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


Không có đức-tin, th́ chẳng hề có thế nào ở cho đẹp ư Ngài; 
v́ kẻ đến gần Đức Chúa Trời phải tin rằng có Đức Chúa Trời,
và Ngài là Đấng hay thưởng cho kẻ t́m-kiếm Ngài.
(Hê-bơ-rơ 11:6)

Các Thông Tin Cũ
2011   và   
2006-2010
Để đọc được các thông tin nầy, quư vị cần cài đặt Adobe Reader  
 

* Không Quá Muộn Để Nên Thánh
   (04/05/12)
* X́ Hơi (02/08/12)
* Bửa Cơm Của Khổng Tử (02/07/12)

 

Không Quá Muộn Để Nên Thánh 
Author:  Veritas
Chuyển ngữ:  Khuyết Danh
Nguồn sưu tầm:  Internet
 

Người Nhật Bản có kể một câu chuyện như sau:

Zenkai là một thanh-niên con của một hiệp-sĩ Samourai.  Anh được tuyển vào phục dịch cho một viên chức cao cấp trong triều đ́nh.  Không mấy chốc, Zenkai đem ḷng say mê người vợ của chủ ḿnh.  Anh lập mưu giết người chủ và đem người đàn bà trốn sang một vùng đất lạ.

                                                                 (đọc tiếp)
 


 


Image:  Mark Keathley

X́ Hơi 
Tác giả:  Khuyết Danh
Nguồn:  Sưu tầm Internet

Do tài xế không để ư, chiếc xe chở hàng bị kẹt dưới gầm cầu.  Xe chạy tới không được, mà lui cũng không xong.  Rất nhiều người đứng chung quanh nh́n, bàn tán, trong khi phía sau c̣n nhiều xe khác phải dừng lại v́ kẹt.

Kỷ sư, cảnh sát, và nhiều chủ hăng xe đều đến.  Người th́ bàn rằng hăy đào đường cho thấp xuống, người khác lại tính cắt bớt mui xe....  Nhưng cách nào cũng không ổn, đang khi t́nh trạng kẹt xe càng lúc càng căng thẳng, xe nối đuôi nhau như rồng rắn vậy.

                                                                   (đọc tiếp)

  •  Bửa Cơm Của Khổng Tử 
     Tác giả và Dịch giả:  Khuyết Danh
     Nguồn sư tầm:  Internet
     

Một lần, Khổng Tử dẫn học tṛ đi du thuyết từ Lỗ sang Tề.  Trong đám học tṛ đi với Khổng Tử có Nhan Hồi và Tử Lộ là hai học tṛ yêu của Khổng Tử.

                                                                          (đọc tiếp)
 

 

 

Năm Phút Cho Đức Tin 2011 

 
* Một Cử Chỉ Nhỏ Bé (12/14/11)
* Phải Mau Tha Thứ (10/14/11)
* Tách Chocolate Nóng (07/28/11)
* Rơi Xuống Giếng (06/20/11)

 
* Cà-rốt, Trứng, và Cà-phê (05/25/11)
* Câu Chuyện về Peter Richley (05/08/11)
Lời Nguyện (04/22/11)
Thay Đổi
(02/28/11)
* Cây Kiếm Gỗ (02/14/11)



Một Cử Chỉ Nhỏ Bé
Author:  Unknown
Chuyển ngữ:  Têrêsa Ngọc Nga
Nguồn Sưu Tầm:  Internet

Câu gốc suy gẫm:

Mark 9:41  -  C̣n ai nhân danh mà cho các ngươi một chén nước, v́ các ngươi thuộc về Đấng Christ, quả thật, ta nói cùng các ngươi, người ấy sẽ không mất phần thưởng của ḿnh đâu.

II Tê-sa 3:13  -  Hỡi anh em, phần anh em chớ nên chán mệt làm sự lành.

  Tiến Sĩ Howard Kelly (nhân vật trong câu chuyện) là một nhà vật lư lỗi-lạc, đă sáng lập ra
Khoa Ung-thư tại trường Đại-học John Hopkins năm 1895.
 

Một hôm, một chàng trai nghèo lâu nay vẫn bán các thứ vặt-vănh từ nhà nầy sang nhà kia để trang trải học phí, nhận ra rằng anh chỉ c̣n 1 đồng 10 xu, thế mà anh lại đang đói.  Anh liền quyết-định xin nhà kế tiếp bố thí cho một bửa ăn.  Tuy nhiên, anh mất hết sự dạn-dĩ khi một thiếu phụ xinh đẹp ra mở cửa.  Thay v́ xin bửa ăn, anh lại xin một ly nước.

V́ thấy anh đang đói, bà liền mang cho anh một ly sữa lớn.  Anh uống từ từ và hỏi:  "Tôi phải trả bao nhiêu?"

Bà ấy trả lời:  "Anh không phải trả ǵ cả.  Mẹ tôi đă dạy là không bao giờ được nhận tiền v́ một cử chỉ tốt lành".

                                                              (xin bấm vào dây để đọc tiếp)



Phải Mau Tha Thứ
Chuyển ngữ:  Khuyết danh
Một trích đoạn từ quyển sách:  "Đời Sống Không Có Xung Đột"
[ An excerpt from the book:  "Life Without Strife" - Author:  Joyce Meyer ]
 

 

Bạn càng mau tha-thứ th́ càng có ít cơ hội để sự xung đột phát-triển.  Khi một người rộng lượng tha thứ, anh ta cũng nhanh chóng tha thứ.  Sự tha thứ đóng cánh cửa của Sa-tan và từ chối cho nó một chổ đứng để có thể phát triển thành một đồn lũy.

"Nếu một người trong anh em có sự ǵ phàn nàn với kẻ khác, th́ hăy nhường-nhịn nhau và tha thứ nhau; như Chúa đă tha thứ cho anh em thể nào, th́ anh em cũng phải tha thứ thể ấy - Cô-lô-se 3:13"

Lời Chúa đă cho ta rất nhiều sự dạy dỗ về mối nguy hiểm của việc không tha thứ, cay đằng, và uất ức.  Sự tha thứ có thể ngăn chận hoặc chấm dứt xung đột.
                                              
                                                  (xin bấm vào đây để đọc tiếp)
 



Tách Sô-cô-la Nóng 
Author:  Unknown
Chuyển ngữ:  Khuyết danh
Nguồn sưu tầm và h́nh ảnh:  Internet
 

Một nhóm sinh viên tốt nghiệp, có công việc tốt, thảo luận về cuộc sống trong một buổi họp mặt của lớp.  Họ quyết định đến thăm người thấy cũ, một giáo sư lớn tuổi đă nghỉ hưu, người mà họ luôn tin tưởng.

Tại nhà vị giáo sư, cuộc tṛ chuyện dần dần trở thành những lời than văn về các vấn đề căng thẳng thần kinh (stress) trong công việc, trong cuộc sống, và những mối quan hệ.  
                                                           
                                                                       (xin bấm vào đây để đọc tiếp)
                                        

Câu gốc suy gẫm:

*  Ma-thi-ơ 6:31-32  -  Ấy vậy, các ngươi chớ lo lắng mà nói rằng:  Chúng ta sẽ ăn ǵ? uống ǵ? mặc ǵ?  V́ mọi điều đó các dân ngoại vẫn thường t́m, và Cha các ngươi ở trên trời vốn biết các ngươi cần dùng những điều đó rồi.

*  I Ti-mô-thê 6:8  -  Như vậy, miễn là đủ ăn đủ mặc th́ phải thỏa ḷng.


Rơi Xuống Giếng 

Author:  Unknown
Chuyển ngữ:  L.T.D.
Nguồn:  Sưu tầm từ Internet
 

Ngày kia, con lừa của một nông dân bị rơi xuống giếng.  Con vật kêu la thảm-thiết hàng giờ và người nông dân không biết phải làm ǵ.  Cuối cùng, v́ con lừa cũng đă già yếu và dù sao cái giếng cũng phải phá đi, nên ông thấy việc cứu con vật cũng không đem lại ích lợi ǵ nhiều.  Ông mời tất cả hàng xóm đến và nhờ mỗi người giúp một tay.  Họ cầm xẻng lên và bắt đầu lấp miệng giếng.


Mới đầu, chú lừa ư-thức được điều ǵ đang xảy ra và kêu la dữ-dội.  Sau đó, trước sự ngạc-nhiên của mọi người, con vật im bặt.  Sau khi đổ thêm vài xẻng đất, người nông dân nh́n xuống đáy giếng và sửng-sốt về điều đang chứng-kiến.  Cứ sau mỗi xẻng đất đổ lên người nó, chú lừa làm một cử-chỉ đáng kinh-ngạc:  Nó lắc người cho đất rơi xuống, rồi trèo lên đó. 

Trong khi những người hàng xóm tiếp tục đổ đất lên con vật, nó cứ lắc mạnh người và trèo lên.  Chẳng bao lâu, mọi người kinh-ngạc khi thấy chú lừa trèo ra khỏi giếng và cất bước chạy.

Đời sẽ đổ lên bạn mọi thứ rác bẩn để cố nhận ch́m bạn.  Bí quyết để thoát khỏi hố là rũ sách rác để cố ngoi lên.  Mỗi khó-khăn gặp phải là một viên đá giúp ta tiến lên.  Nếu cố gắng không ngừng, ta có thể thoát ra khỏi những giếng sâu nhất.  Đừng bao giờ bỏ cuộc bạn nhé !!

Hăy rủ ḿnh và lao lên!!  Trong những lúc đen tối nhất của cuộc đời, hăy luôn tâm-niệm - xin chớ quên - năm nguyên-tắc đơn-giản sau đây:  

  *  Hăy giải-thoát con tim khỏi hận-thù (Ê-phê-sô 4:32)
*  Hăy giải-thoát đầu óc khỏi lo-âu
(Ê-phê-sô 4:31)
*  Hăy sống đơn-giản
(Cô-lô-se 3:14)
*  Cho nhiều hơn
(Công-vụ 20:35b)
*  Mong đợi ít hơn
(I Ti-mô-thê 6:8)
Suy gẫm

*  Hỡi anh em, hăy coi sự thử-thách trăm bề thoạt đến cho anh em như là điều vui-mừng trọn vẹn (Gia-cơ 1:2)

*  Những sự cám-dỗ đến cho anh em chẳng có sự nào quá sức loài người.  Đức Chúa Trời là thành-tín, Ngài chẳng hề cho anh em bị cám-dỗ quá sức ḿnh đâu; nhưng trong sự cám-dỗ, Ngài cũng mở đàng cho ra khỏi, để anh em có thể chịu được (I Cô-rinh-tô 10:13)


Cà-rốt, Trứng, và Cà-phê

Author:  Unknown
Chuyển ngữ:  Khuyết Danh
Sưu tầm:  Phương Diệp
 

Có câu chuyện kể về một cô con gái hay than-thở với cha của ḿnh rằng cuộc sống sao khó-khăn, bất hạnh nầy vừa đi qua th́ bất hạnh khác đă vội ập đến với ḿnh, và cô không biết phải sống thế nào.  Có những lúc quá mệt mơi v́ vật lộn với cuộc sống, cô đă muốn chối bỏ cuộc đời đầy trắc-trở nầy.

Cha cô vốn là một nhà đầu bếp.  Một lần, nghe con gái than-thở, ông dẫn cô xuống bếp.  Ông bắt ba nồi nước lên ḷ và để lửa thật to.  Khi ba nồi nước đều sôi, ông lần lượt cho cà-rốt, trứng, và vài hạt cà-phê vào từng nồi riêng ra, và dun lại để chúng tiếp tục sôi, không nói một lời.

Người con gái sốt ruột, không biết cha cô đang định làm ǵ.  Ḷng cô đầy phiền-muộn mà ông lại thản-nhiên nấu.  Nửa giờ sau, người cha tắt bếp, lần lượt múc cà-rốt, trứng, và cà-phê vào từng tô khác nhau.   

Ông bảo cô gái dùng thử cà-rốt.  "Mềm lắm cha ạ," cô gái đáp.  Sau đó, ông lại bảo cô bóc trứng và nhấp thử cà-phê.  Cô gái cau mày v́ cà-phê đậm và đắng.

"Điều nầy nghĩa là ǵ vậy cha?", cô gái hỏi.

"Ba loại nầy đều gặp phải một nghịch cảnh như nhau, đó là được đun sôi ở 100 dộ.  Tuy nhiên, mỗi thứ lại phản ứng khác nhau", người cha đáp.

Ông tiếp:  "Cà-rốt khi chưa nấu chín th́ cứng, và trong rắn chắc.  Nhưng sau khi luộc sôi, chúng trở nên rất mềm.  C̣n trứng, lúc chưa luộc th́ rất dễ vỡ v́ chỉ có một lớp vỏ mỏng bên ngoài bảo-vệ chất lỏng bên trong.   Sau khi qua nước sôi, chất lỏng bên trong trở nên đặc và chắc hơn.  Hạt cà-phê th́ thật kỳ-lạ.  Sau khi đun sôi, nước của chúng trở nên rất đậm-đà."

Người cha quay sang hỏi cô con gái:  "C̣n con, con sẽ phản-ứng như loại nào khi gặp phải nghịch-cảnh?  Con sẽ như cà-rốt, bề ngoài trông rất cứng-cáp, nhưng chỉ với một chút đau-đớn, bất hạnh, đă trở nên yếu-đuối, chẳng c̣n chút nghị-lực.  Hay con sẽ là quả trứng, khởi đầu với trái tim mỏng-manh và tinh-thần dễ đổi thay.  Nhưng sau một lần tan-vở, ly-hôn, hay mất việc, con sẽ chín-chắn và cứng-cáp hơn.  Hay con sẽ giống hạt cà-phê? Loại hạt nầy sẽ không có hương-vị thơm ngon nếu không được đun sôi ở 100 độ.  Khi nước nóng nhất th́ cà-phê mới ngon."

"Cuộc đời cũng vậy con ạ!  Khi sự việc tưởng như tồi-tệ nhất th́ chính lúc ấy lại giúp con mạnh-mẽ hơn cả.  Con sẽ đối mặt với những thử-thách của cuộc đời như thế nào?  Cà-rốt, trứng, hay hạt cà-phê?
 

Suy gẫm:  Nầy, ta luyện ngươi, nhưng không phải như luyện bạc; ta đă thử ngươi trong ḷ hoạn-nạn (Ê-sai 48:10)
 


Câu
Chuyện Về Peter Richley

Author:  Louis L'Amour
Chuyển ngữ:  Khuyết Danh
Sưu tầm:  Lê Thị Thanh Trang
 

Năm 1820 Peter Richley là một người may-mắn nhất.  Câu chuyện anh được cứu sống bốn lần là một câu chuyện có thể cho là lạ-lùng nhất trong lịch-sử loài người.

Chiếc tàu chở anh đi du-lịch bị ch́m, và anh được chiếc tàu thứ hai cứu sống.  Chiếc tàu nầy cũng bị ch́m và anh được chiếc tàu thứ ba cứu.  Rồi anh được chiếc tàu thứ tư cứu khi chiếc tàu thứ ba nầy bị ch́m.  Sau đó, chiếc tàu thứ tư cũng bị ch́m và thật khó tin là anh lại được chiếc tàu thứ năm cứu.

Nhiều người cười khi nghe câu chuyện nầy và không có cảm giác nghiêm trọng của sự lạ-lùng đó.  Nhưng với anh Peter Richley, anh tin-tưởng vào Đức Chúa Trời qua bốn lần ch́m tàu và anh đều được cứu.  Anh tin rằng Chúa chưa muốn anh chết và Chúa có mục-đích khi anh được Ngài cho sống qua bốn tai-nạn chết người.

Anh được vớt lên chiếc tàu thứ năm có tên là The City of Leeds, tên của một thành phố bên Anh quốc, trên đường đi từ Anh quốc qua Úc châu cùng với hành-tŕnh của những chiếc tàu ch́m.  Thủy thủ trên tàu mang quần áo khô cho anh.  Bác sĩ của tàu khám anh và thấy mọi việc tết đẹp.  Ông chỉ yêu-cầu anh một điều.  Ông nói:  "Trên tàu có một bà hành khách đến Úc châu.  Bà t́m một đứa con trai đi biệt tăm từ nhiều năm nay.  Bà đau nặng, sắp từ trần, và bà mong muốn gặp mặt con bà.  Bà biết mọi người trên tàu, nhưng anh là người mới lên tàu nên bà chưa biết mặt anh.  Do đó, tôi muốn anh đến thăm bà như một đứa con của bà để bà toại-nguyện trước khi qua đời."

Peter bằng ḷng.  Anh nghĩ ḿnh được cứu sống bốn lần nên anh không thể từ-chối bất cứ điều ǵ mà anh có thể làm được để giúp người khác.  Anh đi theo vị bác sĩ và lần bước vào pḥng của bà thân chủ.  Trong pḥng, một người đàn bà tóc bạc nằm bẹp trên giường.  Bà đang đau nặng và nửa hôn mê.  Bà không ngớt cầu-nguyện th́-thầm: "Chúa ôi! Xin cho con gặp đứa con của con trước khi con chết.  Con muốn thấy nó!" 

Bác sĩ nhẹ đẩy Peter đến gần giường.  Bỗng nhiên Peter hốt-hoảng và nức-nở.  Anh biết chính v́ người đàn bà đang nằm trên giường kia là lư do mà anh không thể chết qua bốn lần ch́m tàu.  Người đàn bà đang nằm trên giường đó chính là Sarah Richley - người đă cầu nguyện với Chúa suốt 10 năm nay để xin được gặp con bà là Peter Richley.

Bác sĩ ngạc nhiên khi thấy cậu Peter quỳ xuống bên bà và ôm chầm lấy người bệnh.  Ông nghe Peter nói:  "Con đây mẹ!  Con trở về gặp mẹ!  Chúa mang con đến đây với mẹ.  Chúa đă đáp lời cầu-xin của mẹ!"

Vài ngày sau, cơn sốt của bà dứt hẳn.  Bà tỉnh lại và thấy Chúa trả lời lời cầu xin của bà một cách thật lạ-lùng!  Tài đức, giàu có của người mẹ không thể cứu được con ḿnh.  Bởi ḷng kính-sợ Chúa mà bà Sarah Richley đă cứu con ḿnh.

Câu chuyện nầy được ông Louis L'Amour ghi lại, và ông kết luận: "Đây là sự thật lạ-lùng hơn chuyện giả tưởng."  Chúng ta có thể vào webisite Google và đánh lên tên Peter Richley để đọc lại câu chuyện lạ-lùng nầy.

Khi đọc xong câu chuyện, bạn có thể kết-luận: "Không ai có thể coi thường quyền-năng cầu-nguyện của một người mẹ."

 

 



Lời Nguyện

Author:  Mahatma Gandhi
Chuyển ngữ:  Khuyết danh
Nguồn sưu tầm:  Internet

Lạy Chúa, ...

Xin giúp con dám nói lên sự thật trước kẻ mạnh;
và đừng nói dối để được kẻ yếu tán-thưởng.
 

Nếu Chúa cho con tiền bạc,
xin đừng lấy đi hạnh-phúc của con.
 
Nếu Chúa cho con sức mạnh,
xin đừng lấy đi khả-năng lư-luận của con.
 
Nếu Chúa cho con thành-công, xin đừng lấy đi đức khiêm-nhu
nơi con; và nếu Chúa cho con đức khiêm-nhu, xin đừng
lấy đi ḷng tự-trọng của con.
 
Xin giúp con nhận biệt được khía-cạnh khác của mọi sự việc,
và xin đừng để con kết tội những kẻ đối-nghịch với con
là phản bội, v́ họ không chia sẻ quan-điểm với con.
 
Xin dạy con yêu-thương kẻ khác như yêu-thương chính bản thân ḿnh, và dạy con phán-đoán chính bản thân ḿnh như phán-đoán kẻ khác.
 
Xin đừng để con say men chiến-thắng khi đạt được thành-công,
và cũng đừng để con thất-vọng khi thất-bại; nhưng hăy dạy
cho con nhớ rằng "thất bại là thử-thách dẫn đến thành-công."
 
Xin hăy dạy cho con biết rằng ḷng khoan-dung là mức độ
cao nhất của sức mạnh; và ư-muốn trả thù là
biểu-hiện đầu tiên của sự yếu-đuối.
 
Nếu Chúa không ban cho con của-cải,
xin hăy ban cho con ḷng trông-cậy.
 
Nếu Chúa không ban cho con thành-công,
xin hăy ban cho con ư-chí mạnh-mẽ để thắng vượt thất-bại.
 
Nếu Chúa không ban cho con sức-khỏe,
xin hăy cho con ân-sủng Đức-Tin
 
Nếu con có làm ai tổn-thương, xin ban cho con sức-mạnh
để xin lỗi họ; và nếu có ai làm con tổn-thương, xin cho
con ḷng độ-lượng và sức-mạnh để tha lỗi cho họ.
 
Lạy Chúa, ...

Nếu con có quên Ngài, th́ lạy Ngài, xin đừng quên con! A-men!

Mahatman Gandhi
 


*  Rô-ma 8:32  -  Ngài đă không tiếc chính Con ḿnh, nhưng v́ chúng ta hết thảy mà phó Con ấy cho, th́ Ngài há chẳng cũng sẽ ban mọi sự luôn với Con ấy cho chúng ta sao?

*  Ê-sai 49:15  -  Đàn bà há dễ quên con ḿnh cho bú, không thương đến con trai ruột ḿnh sao?  Dầu đàn bà quên con ḿnh, ta cũng chẳng quên ngươi.

 

 

  •  Thay Đổi 
     Đoan Trang (02/28/11)

Các nhà nghiên-cứu y-học cho thấy dù đă được phẫu-thuật lắp tim nhân tạo, nhưng bệnh nhân c̣n phải thay đổi cách sống mới tồn-tại được, và khoảng 90% bệnh nhân đă không thay đổi lối sống.  Điển h́nh là sau 2 năm phẫu thuật, bệnh nhân vẫn không thay đổi cách sống.  Có vẽ như họ thà chết, chớ không chịu thay đổi.

Giống như bác sĩ giảng sứ-điệp thay đổi thuộc thể để ngăn-ngừa cái chết, Giăng Báp-tít đă xuất-hiện để rao giảng sứ-điệp thay đổi thuộc linh.  "Các ngươi phải ăn-năn, v́ nước thiên-đàng đă đến gần - Ma-thi-ơ 3:2".  Ông dọn đường cho sự thực-hiện quyền cai-trị tối hậu của Đức Chúa Trời Đấng Mê-si-a, là Chúa Giê-xu.

Ăn-năn có nghĩa là thay đổi tâm-trí và thái-độ đối với Đức Chúa Trời, cuối cùng sẽ khiến con người thay đổi hành-động và quyết-định.  Những người ăn-năn và tiếp nhận phương-tiện tha tội do Đấng Christ cung ứng qua sự chết của Ngài trên thập tự giá, sẽ thoát khỏi sự chết thuộc linh (Giăng 3:16).  Ăn-năn bao gồm buồn rầu cung-kính xưng tội, và từ bỏ tội-lỗi.  Giăng Báp-tít kêu gọi mọi người từ bỏ cách sống riêng để sống tôn vinh Đức Chúa Trời.


Ngày nay, Chúa vẫn đang kêu gọi chúng ta ăn-năn và tin Tin-Lành của Đấng Christ Jesus.

Ma-thi-ơ 3:2 và câu 8:  Các ngươi phải ăn-năn, v́ nước thiên-đàng đă đến gần...  Vậy, các ngươi hăy kết-quả xứng-đáng với sự ăn-năn.
 

  •  Cây Kiếm Gỗ 
      Tác giả:  Khuyết Danh
      Sưu tầm:  Saigon Echo Internet

Chuyện xưa kể rằng:  Có một vị vua ngày đêm  lo-lắng về sự an-nguy cho vương quốc ḿnh, về kho báu của ḿnh, và đặc-biệt về ngai vàng của ḿnh.  Ông không t́m thấy b́nh-an trong cuộc sống; các vị quan trở nên mối nghi-ngờ, và tương-lai trở nên nỗi ám-ảnh sợ-hăi cho ông.

Từ chốn cung-điện nh́n xuống đám dân nghèo, ông cảm thấy như thèm muốn được như họ, v́ ông thấy họ toát lên nỗi đơn-sơ, chất-phát và không lo-lắng cho tương lai.  Quá ṭ ṃ lối sống của dân nghèo, vị vua quyết-định hoá trang thành người ăn mày để t́m hiểu nguyên-nhân nào đă làm cho những dân nghèo được b́nh-an và không lo-lắng.

Ngày kia, vị vua giả dạng người ăn mày gơ cửa một người nghèo để xin ăn.  Người nghèo mới người ăn mày vào và cùng chia sẻ một ổ bánh ḿ với thái- độ hạnh-phúc và yêu đời.

Vị vua giả dạng hỏi: "Điều ǵ đă làm ông hạnh-phúc như vậy?"  Người nghèo đáp, "Tôi có một ngày rất tốt.  Tôi sửa giày và kiếm đủ tiền để mua ổ bánh cho buổi tối nay."  Vị vua giả dạng hỏi tiếp, "Chuyện ǵ sẽ xảy ra, nếu ngày mai ông không kiếm đủ tiền mua bánh ḿ?"  "Tôi có niềm tin vào mỗi ngày.  Ngày từng ngày, mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp," người nghèo đáp.

Sau khi ra về, vị vua muốn thử niềm tin của người thợ giày.  Ông ra lệnh cấm những người sửa giày dép hành nghề.  Khi biết ḿnh bị cấm hành nghề sửa giày dép, người thợ giày nhủ thầm: "Ngày từng ngày, mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp."  Ngay lập tức, ông thấy một vài phụ nữ đang gánh nước ra chợ bán rau, ông xin được gánh nước thuê cho họ.  Và hôm đó, ông kiếm đủ tiền để mua bánh ḿ cho buổi tối.  Tối đến, vị vua dưới dạng người ăn mày đến thăm người nghèo.  Người nghèo vẫn thái-độ ung-dung, hạnh-phúc với ổ bánh ḿ của ḿnh.  Hôm sau, vua ra lệnh cấm không cho phép hành nghề gánh nước thuê.  Và cứ như thế, người nghèo đă thay đổi nhiều nghề khác nhau, nhưng nơi ông vẫn luôn có sự b́nh-an và tin-tưởng vào triết-lư sống từng ngày của ḿnh.  C̣n vị vua vẫn không thể nào hiểu nổi sự b́nh-an và niềm-tin của người nghèo kia.  Mỗi lần bị cấm hành nghề, người nghèo vẫn thản-nhiên tin rằng:  "Ngày từng ngày, mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp."

V́ quá ṭ ṃ trước triết-lư sống của người nghèo nầy, vị vua ra lệnh và dàn xếp để người nghèo làm lính cho cung điện.  Thật đáng thương, người nghèo không được phát lương hằng ngày, nhưng chỉ được phát lương hằng tháng.  Dầu vậy, ông đă bán lưỡi gươm và có đủ tiền để mua bánh ḿ cho một tháng.  Tối đến, ông vẫn có bánh ḿ và vẫn hạnh-phúc. 

Vị vua giả dạng đến thăm ông và hỏi: "Hôm nay ông làm nghề ǵ mà kiếm tiền mua bánh ḿ?"  "Tôi được làm lính cho vua," người nghèo đáp. Ông cũng đơn-sơ kể rằng:  "Làm lính nhận lương mỗi tháng, nên tôi đă bán lưỡi gươm thật và đủ tiền để mua bánh ḿ cho một tháng.  Sau khi có lương, tôi sẽ chuộc lại lưỡi gươm và như thế tôi sẽ có cuộc sống tốt hơn.  Hiện nay tôi đang dùng lưỡi gươm bằng gỗ."  Nhà vua giả dạng hỏi tiếp: "Nhưng nếu ông phải rút gươm ra vào ngày mai th́ sao?"  Người nghèo vẫn thản-nhiên, "Ngày từng ngày, mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp."



Quả thật, hôm sau người ta bắt được một tên trộm và bị kết án xử chém.  Vua yêu-cầu người nghèo trong trang phục lính thực-hiện việc nầy.  V́ nhà vua biết rằng, với lưỡi kiếm gỗ, người nghèo sẽ không thể thực-hiện được việc nầy, và như thế để xem thử niềm-tin vào triết-lư sống từng ngày của ông có thể giúp ông hay không.

Tên tử tội qú mọp xuống chân anh lính và thống-thiết van xin được tha mạng v́ c̣n vợ và con nhỏ.  Anh nhà nghèo trong trang-phục lính nh́n đám đông xung-quanh và hô lớn tiếng: "Lạy Đấng Tối Cao, nếu người sắp bị hành-quyết nầy là người có tội, th́ xin cho con được phép thi-hành lệnh của vua.  Nếu người nầy vô tội, xin hăy biến lưỡi gươm nầy thành gươm gỗ."  Ngay tức khắc, anh rút lưỡi gươm ra và lưỡi gươm anh cầm trên tay là lưỡi gươm gỗ.  Đám đông đồng thanhh la lên: "Đây là phép lạ," và người kết án được tha.  Vị vua truyền tha tên ăn trộm và đồng thời tiến đến người nghèo thú nhận rằng:  "Trẫm chính là người ăn mày mỗi tối tại nhà ngươi.  Từ nay trở đi, trẫm muốn ngươi là bạn và là quân sư cho trẫm."

Suy gẫm lời Chúa:  

Gia-cơ 4:13-15  -  Hỡi anh em, có kẻ nói rằng:  Hôm nay hoặc ngày mai, ta sẽ đi đến thành kia, ở đó một năm, buôn-bán và phát-tài.  Song ngày mai sẽ ra thế nào, anh em chẳng biết!  V́, sự sống của anh em là chi?  Chẳng qua như hơi nước, hiện ra một lát rồi lại tan ngay.  Anh em phải nói trái lại:  Ví bằng Chúa muốn, và ta c̣n sống, th́ ta sẽ làm việc nọ việc kia.

Ma-thi-ơ 6:34  -  Vậy, chớ lo-lắng chi về ngày mai; v́ ngày mai sẽ lo về việc ngày mai.  Sự khó-nhọc ngày nào đủ cho ngày ấy.

 


Wednesday, April 04, 2012