Lời Chứng  
Home Lịch Sử & Bản Đồ Ban Chấp Hành CT Thờ Phượng Giảng Luận Cơ Đốc Giáo Dục Sinh Hoạt
 

   

 

 

 

 

Tôi ... làm chứng với anh em rằng ấy là ơn thật của Đức Chúa Trời,
anh em phải đứng vững trong đó.
(I Phi-e-rơ 5:12b)

Các Thông Tin Cũ

2011  và  2005-2010

 

Anh Hồ Hồng Hải
với Cánh Đồng Malaysia
(xem)


 

Cánh Đồng Malaysia 2012  
Anh Hồ Hồng Hải
Chúa Nhật, ngày 5 tháng 2 năm 2012


Kính chào Ông Bà Mục Sư, kính chào quư con cái của Chúa. 

Rất là vui mừng khi gặp lại mọi người trong buổi sáng hôm nay, sau hơn 3 tuần lễ trong chuyến đi truyền giáo tại Malaysia.  Tạ ơn Chúa đă ǵn-giữ cho Hải được b́nh-an, được khoẻ-mạnh trong những ngày tháng ở Malaysia. ...

                                                                                       (nghe tiếp)
 

Cảm Tạ Chúa 
Anh Nguyễn Văn Lợi
Chúa Nhật, ngày 15 tháng Giêng năm 2012


Kính thưa Ông Bà Mục Sư, kính thưa Hội-thánh,

Trước hết, tôi có ít lời làm chứng về ơn phước Chúa đổ xuống gia đ́nh tôi.  Tôi xin cảm ơn Chúa v́ Chúa đă nhậm lời cầu-nguyện của Hội-thánh, của Ông Bà Mục Sư, và của gia-đ́nh tôi mà chữa lành bệnh cho tôi.....

                                                                                          (nghe)

Anh Nguyễn Văn Lợi

 

 

 

 


Lời Chứng 2011
 

* Cuộc Đời Theo Chúa (12/25/11)
   Bà Phạm Phùng Vân
* Cảm Tạ Chúa (11/23/11)
   Ông Nguyễn Đức Dũng
* Dâng Hiến Phần Mười (11/20/11)
   Anh Hồ Hồng Hải
* Cảm Ơn Chúa Chữa Lành (10/09/11)
   Ông Phạm Phùng Vân

 
* Cảm Ơn Chúa Chữa Lành (10/02/11)
   Ông Nguyễn Tấn Bài (10/02/11)
* Trại Gia Đ́nh Nguồn Phước, FL (09/11/11)
* Chúa Ǵn Giữ Tôi (08/18/11)
* HĐGH 36 - Bà Nguyễn Thành Nguyên (07/11/11)
* HĐGH 36 - Phạm Đ́nh Thịnh (07/10/11)
* HĐGH 36 - Nguyễn Thanh Hùng (07/10/11)
* Cảm Tạ Chúa (05/22/11)
* Tôi Có Ra Chi (03/19/11)
* Cánh Đồng Malaysia (01/09/11)
 



 

Bà Phạm Phùng Vân (nghe)

Cuộc Đời Theo Chúa 
Bà Phạm Phùng Vân
Chúa Nhật, ngày 25 tháng 12 năm 2011

Kính thưa Ông Bà Mục Sư, kính thưa Hội-thánh.  Cảm ơn Chúa, hôm nay Hội-thánh cho phép tôi được mươi phút để thuật lại cuộc đời theo Chúa của tôi. Từ lúc tôi tin Chúa cho đến bây giờ, Ngài đă làm những điều kỳ-diệu trên cuộc đời của tôi.

Thưa Hội-thánh, tôi sinh ra trong một gia-đ́nh theo đạo Phật và thờ cúng ông bà.  Lớn lên, tôi lập gia đ́nh và bên nhà chồng cũng theo đạo Phật.  Má chồng tôi lại là người hết sức tin-kính, nên Bà đi lễ bái rất nhiều chùa.  Bà thấy tôi là người mộ đạo nên đi chùa nào cũng thích dẫn tôi theo dù là mẹ chồng nàng dâu....

                                                                                                          (đọc tiếp)

Cảm Tạ Chúa 
Ông Nguyễn Đức Dũng
Thứ Tư, ngày 23 tháng 11 năm 2011

Xin có lời chào thăm toàn thể Hội-thánh cùng quư vị thân hữu.  Xin được cám ơn ông Mục Sư Quản Nhiệm cho tôi được chút th́ gian để dâng lời cảm tạ ơn Chúa, cái ơn rất là lớn đối với cuộc đời tôi, đă hướng-dẫn tôi đi từ cái nơi tối-tăm đến nguồn sáng. 

Lời Chúa trong Châm-ngôn 8:17-19 có chép rằng:  "... Phàm ai t́m kiếm ta sẽ gặp ta.  Sự giàu có, sự tôn-trọng, của-cải bền lâu, và sự công-b́nh, đều ở nơi ta, bông trái ta tốt hơn vàng, đến đỗi hơn vàng ṛng ..."  Tôi xin xác nhận lời Chúa là thành-tín, bởi cho đến giờ nầy, tôi và cả gia-đ́nh tôi luôn được sự che-chở của Chúa ...
                                                                         (nghe tiếp)               

Ông Nguyễn Đức Dũng

Anh Hồ Hồng Hải

Dâng Hiến Phần Mười 
Anh Hồ Hồng Hải
Chúa Nhật, ngày 20 tháng 11 năm 2011
 

Kính thưa Ông Bà Mục Sư và toàn thể con cái của Chúa.  Cảm ơn Chúa, mùa lễ Tạ Ơn đă đến, Hải có cơ hội chia sẻ những ơn phước mà Chúa đă ban cho đời sống của Hải.  Một điều mà Hải thích nhất, đó là khi đi làm hoặc khi đi bất cứ nơi nào, khi có dịp tiện th́ trong hai điều mà Hải làm là tiếp xúc với người chưa tin Chúa và với người đă tin Chúa rồi.  Với người chưa tin Chúa, Hải làm chứng cho họ, nói về phúc âm của Chúa.  Điều thích thú thứ hai là Hải nói về những ơn phước của Chúa trên đời sống của Hải ...
                                                                                              (nghe tiếp)

Cảm Ơn Chúa Chữa Lành
Ông Phạm Phùng Vân
Chúa Nhật, ngày 9 tháng 10 năm 2011
 

Trước hết, tôi cảm ơn Chúa đă cứu tôi.  Cảm ơn ông bả Mục Sư, Ban Chấp Hành Hội-thánh, Ban Nam Giới Phụ Nữ, Ban Gia-đ́nh-trẻ, và toàn thể các ông bà anh chị trong hội-thánh trong thời gian đă cầu nguyện và thăm viếng chúng tôi, ...

                                                                                                                 (nghe tiếp)

Ông Phạm Phùng Vân

Ông Nguyễn Tấn Bài

Cảm Ơn Chúa Chữa Lành 
Ông Nguyễn Tấn Bài
Chúa Nhật, ngày 2 tháng 10 năm 2011

Xin cảm ơn Mục Sư đă cho tôi có cơ hội đứng lên đây để dâng lời cảm ơn Chúa đă chữa lành bệnh cho tôi.  Tôi thành thật cảm ơn ông bà Mục Sư, các ông bà anh chị em đă cưu mang cầu thay cho tôi từ khi tôi nhập viện đến nay.  Tôi cảm ơn các anh chị em dù không đến thăm được, nhưng cũng gọi điện thoại hỏi thăm cũng như đă gởi quà cho tôi ...

                                                                       (nghe tiếp)

Dư Âm Trại Gia Đ́nh Nguồn Phước, Florida, Năm 2011 
Chúa Nhật, ngày 11 tháng 11 năm 2011
 

1.  Tâm Trí Tập Trung:   Thư Phi-líp, đoạn 1

2.  Tâm Trí Thuần Phục:  Thư Phi-líp, đoạn 2

3.  Tâm Trí Thuộc Linh:  Thư Phi-líp, đoạn 3

4.  Tâm Trí An Ninh:  Thư Phi-líp, đoạn 4  
                                                                        
 


Bà Nguyễn Thành Nguyên
(nghe)



Bà Trần Kim Khanh

Chúa Ǵn Giữ Tôi 
Bà Trần Kim Khanh
Ngày 18 tháng 8 năm 2011
 

Con nức ḷng ngợi-khen Chúa:  Ngay trong thế kỷ thứ 21 hiện nay, Đức Chúa Trời vẫn là Đấng hay làm phép lạ.  Qua Ngài, quyền tể trị thiên-nhiên và vạn vật, trên muôn vật muôn loài ở trên trời. dưới đất, vẫn được bày tỏ và thể hiện bởi Ngài.

Nguyện xin mọi sự tôn quí, ngợi-khen, và vinh hiển đều quy về Đức Chúa Trời từ nay cho đến đời đời.
                      (đọc tiếp)

Dư Âm Hội Đồng Giáo Hạt (HĐGH) Lần Thứ 36 
Kỷ Niệm 100 Năm Tin Lành Đến Việt Nam
Bà Nguyễn Thành Nguyên
(Chúa Nhật, ngày 10 tháng 7 năm 2011)

Các tôi tớ Chúa lần lượt nói về những chặng đường truyền giáo suốt 100 năm nay, từ năm 1911, gồm bốn chặng đường:

*  1911 - 1945  =  Chặng H́nh Thành
*  1945 - 1954  =  Chặng Thách Thức
*  1954 - 1975  =  Chặng Ngăn Cách
*  1975 - 2011  =  Chặng Xuất Hành
                                                              (xin bấm vào đây để nghe tiếp)


Bà Nguyễn Thành Nguyên


Ông Phạm Đ́nh Thịnh

Dư Âm Hội Đồng Giáo Hạt (HĐGH) Lần Thứ 36 
Kỷ Niệm 100 Năm Tin-Lành Đến Việt Nam
Ông Phạm Đ́nh Thịnh
(Chúa Nhật, ngày 10 tháng 7 năm 2011)
 

Có rất nhiều hệ phái Tin-lành và mỗi hệ phái có nét đặc trưng riêng biệt của ḿnh để hầu việc Chúa, nhưng có một điểm chung là lấy lời của Chúa làm nền tảng cho sự giảng dạy và rao truyền danh Chúa và nh́n biết Đức Chúa Jesus là cội rễ và cuối cùng của đức tin....

                                                                                  (xin bấm vào đây để nghe tiếp)
 

Dư Âm Hội Đồng Giáo Hạt (HĐGH) Lần Thứ 36 
Kỷ Niệm 100 Năm Tin-Lành Đến Việt Nam
Anh Nguyễn Thanh Hùng
(Chúa Nhật, ngày 10 tháng 7 năm 2011)

Đại lễ Hội-Đồng 100 Tin-lành đến Việt-nam là một kỷ niệm đánh dấu công việc lớn lao mà Chúa đă làm trên đất nước Việt-nam - một đất nước mà hầu hết mọi người đều thờ cúng đạo ông bà hoặc các tôn giáo khác.  Từ một nhóm nhỏ vài ba giáo sĩ người Mỹ bập bẹ nói tiếng Việt, từ năm 1911, đă đem phúc âm và danh của Chúa đến với người Việt.  Trải qua 100 năm, con số tín đồ tiếp nhận tin Chúa đă lên đến hàng triệu.  Nếu không bởi quyền năng của Đức Chúa Trời, việc nầy chắc chắn không thể nào xảy ra được.  Ha-lê-lu-ga, chúng con ca ngợi Chúa! .....

                                                                                          (xin bấm vào đây để nghe tiếp)   
                                                                                                        


Anh Nguyễn Thanh Hùng



Cô Diane Nguyễn

  • Cảm tạ Chúa 
    Cô Diane Kim Nguyễn (Chúa Nhật, ngày 22 tháng 5 năm 2011)

Kính thưa Ông Bà Mục Sư, Ban Chấp Hành Hội-thánh, và toàn thể quư con cái Chúa.  Trước hết, tôi cám ơn Ông Mục Sư đă cho phép tôi đứng lên đây để làm chứng lại những ơn phước mà Chúa đă ban cho tôi trong thời gian vừa qua. 

Như quư vị đă biết, tôi bị ung-thư, và trải qua cuộc giải-phẩu nguy-hiện, rồi đến hóa trị.  Trong thời gian tôi gặp thử-thách và khó-khăn đó, Chúa cho tôi có ḷng b́nh an.  Tôi nương-cậy Chúa mỗi ngày trong sự cầu-nguyện, v́ tôi biết Ngài là Đấng toàn-năng, là Đấng

yêu-thương, Ngài không bỏ tôi một ḿnh.  Tôi cám ơn Chúa rất nhiều trong lúc nguy-nan, tôi có Hội-thánh.  Cám ơn Chúa đă dùng tôi-tớ Chúa là Ông Bà Mục Sư, quư vị trong các ban Nam Giới Phụ Nữ, Ông Bà Bác Sĩ Hưng, Ông Bà Bác Sĩ Hiệp, Ông Bà Bác Sĩ Diệp, Ông Bà Hoanh, Cô Yến, Ông Bà Bài, Cô Loan, Cô Khanh, Ông Bà Thịnh.  Cám ơn Ban Gia-đ́nh-trẻ, anh chị Sơn Phúc, Phụng Thư, Thọ Lư, Mai Khanh, Hải Trương, Hải Hồ, Vân, anh Thạch Phong, chị Loan, Hải Hồng, Hằng Lập, Hùng Ngọc, Hải Thoa, Vọ Linh, Michael, Nhi Anh, Cô Yến, và Thiếm Bài.  Xin cám ơn ông bà Mục Sư, chị Hoàng, anh chị Hải Hồng, cô Thu, đă đến bệnh viện hiệp ư cho tôi trước ca giải-phẫu. 

Tôi bắt đầu lúc sáng sớm, tôi hết sức cảm-động.  Trong thời gian tôi đau bệnh không nấu ăn được, chị Hồng, gia đ́nh của chị Hoàng, ba má của chị Hoàng, và tất cả anh chị em thường xuyên nấy ăn, đem đến nhà cho tôi.  Bởi đức tin của tôi, bởi lời cầu thay của tôi tớ Chúa và quư vị, Ngài đă thương xót và nhậm lời cầu nguyện của chúng ta.  Hôm nay tôi đứng lên đây, trước hết cảm tạ ơn thương xót của Đức Chúa Trời.  Ngài chẳng những đă ban ơn cứu rỗi cho tôi mà c̣n chữa lành bệnh cho tôi.  Ngài ban sức cho tôi để tôi tiếp tục sống, ban cho tôi công ăn việc làm hiện nay.  Với sự giúp đỡ của gia đ́nh anh chị Phát Hoàng, tôi có một chỗ làm như một người trong gia đ́nh để tôi có phương sinh sống, nuôi dưỡng con-cái, giúp đỡ gia-đ́nh, và c̣n có cơ-hội để phụng thờ Ngài.  Tôi ước mong ḿnh là một phần tử của chính trong gia đ́nh của Chúa tại đây, góp phần tích cực để xây dựng Hội-thánh Chúa tại thành phố Jacksonville Florida.

Xin quư vị Hội-thánh nhận nơi đây tấm ḷng biết ơn chân thành của tôi về những điều tốt lành mà quư vị đă dành cho tôi trong thời gian đau ốm bệnh hoạn vừa qua.  Xin Chúa ban ơn lại cho quư vị bội phần.  Muốn thật hết ḷng.

  • Tôi Có Ra Chi 

*  Khi tôi nói tôi là người Cơ Đốc,
Không có nghĩa là tôi sạch sẽ thơm tho
Tôi khẻ nói:  "Tôi đă từng lầm lạc,
Chúa đă t́m ra và tha-thứ cho."
...  Khi tôi nói tôi là người Cơ Đốc,
Không phải coi ḿnh thánh thiện hơn anh
Tôi chỉ là người có tội đành rành
Đă tiếp nhận được nhiều ân-điển Chúa.  
                                                                                                     (*Châu Sa chuyển ngữ)


Bà Hoàng Thị Hằng
 

Khi đọc xong bài thơ "Khi Tôi Nói" của Thi sĩ Châu Sa chuyển ngữ, ḷng tôi xúc động quá; bởi thi sĩ thấu hiểu ruột gan chúng tôi, những kẻ đă từng không ra ǵ ở trước mặt Chúa!  Vậy mà Chúa đă yêu thương chúng tôi với một t́nh yêu quá lớn lao!

Khi c̣n nhỏ, t́nh cờ tôi nh́n thấy h́nh ảnh Chúa Giê-xu trên thập tự giá ở một nhà thờ Công giáo.  Có cái ǵ đó làm tôi vừa ngạc nhiên, vừa đầy ḷng trắc-ẩn.  Tôi đă trở lại mấy lần, tần-ngần nh́n lên và băn-khoăn tự hỏi v́ sao con người kia lại bị treo lên cây gỗ?  Bản tính rụt-rè, trí óc non-nớt, tôi không dám hỏi ai.  Măi sau nầy khi gia-đ́nh tôi chuyển đến sinh sống ở thành phố Đà Nẵng, tôi mới được nghe Tin-lành và khi quỳ gối tiếp nhận Chúa, tôi đă khóc nức-nở, v́ tôi biết Chúa là ai và v́ sao Ngài phải chịu khổ h́nh. 

Tôi tin Chúa nhiệt-thành và trung-tín vâng-giữ mọi điều răn để bước đi theo nếp sống đạo hạnh của người Tin Lành.  Nhưng tâm trí tôi dồn hết vào việc học để c̣n dành lấy mảnh bằng Tú Tài và thi vào đại học theo kỳ vọng của gia-đ́nh đối với đứa con gái đầu.  Tôi ít khi có thời gian đọc và suy-gẫm lời Chúa.  Khi đó tôi c̣n quá trẻ.  Mà người trẻ tuổi th́ thường ít có sự lựa chọn chín chắn, khôn ngoan.  (Gíá như hồi đó tôi chú tâm đến  lời Chúa dạy trong Giô-suê 1:8  "Quyển sách luật-pháp nầy chớ xa miệng ngươi, hăy suy-gẫm ngày và đêm, hầu cho cẩn-thận làm theo mọi điều đă chép ở trong; v́ như vậy ngươi mới được may-mắn trong con đường ḿnh, và mới được phước." 

Biến cố tháng 4/1975 dẫn đến gần 8 năm "học tập" của ba tôi, một ḿnh mẹ tôi nuôi 6 đứa con ăn học.  Biến cố nầy cũng đẩy gia-đ́nh chúng tôi ra khỏi Đà Nẳng; tách rời tôi khỏi cha mẹ thuộc linh và Hội-Thánh Chúa.  Trong những năm tháng ấy, tôi không nhớ tôi đă cầu xin Chúa những ǵ, v́ tôi đă ném quyển nhật kư vào lửa trước khi viết lên trang cuối hàng chữ lớn với một dấu hỏi to tướng:  Nguyện cầu, cầu nguyện, nguyện cầu, cầu nguyện... tất cả chỉ là giả dối,  CHÚA CÓ THẬT KHÔNG?

Hai mươi ba tuổi, tôi đến nhận công tác ở Pleiku.  Ở đây, nhà thờ Chúa đă bị tịch thu, tôi tớ Chúa bị trục-xuất.  Tôi kết thân với một nhóm trẻ trí-thức của thành phố v́ có chung sở-thích trao đổi sách cho nhau để đọc (hồi đó sách dịch của nước ngoài hiếm lắm.)  Sau nầy tôi mới biết phần nhiều trong số họ là người Tin-lành...  Nhà thờ Chúa không c̣n, việc nhóm lại không dễ dàng nhưng con cái Chúa mạnh-mẽ, trung-tín, sống tận-hiến cho Chúa.  Tôi nh́n thấy Chúa qua đời sống dản-dị, chân-thật, yêu-thương của họ.  Sự găy đổ trong Đức-tin của tôi dần được phục hồi.

Chồng tôi tin Chúa qua đời sống của tôi.  Anh thích Chúa hơn bất cứ ai v́ anh nói:  Chúa cho con người có ư-chí tự-do.  Thích kết bạn rộng răi, thích cuộc sống phóng-khoáng tự-do, năng-động và có trí-tuệ, khi chuyển về đồng bằng, anh đă hai lần bỏ việc nhà nước để được sống theo ư ḿnh....

Tôi có nh́n thấy sự nghiệp kinh-doanh đầu tay của anh:  Lần thứ nhất khi những nong tầm bắt đầu cho kén.  Lần thứ hai sau khi cơn lũ quyét đi qua. Tất cả đều biến mất tưởng như chưa từng có nơi đây băi dâu ngút-ngàn chạy dọc theo triền sông rộng.   

Tôi cảm biết sức mạnh kỳ lạ của Đấng Tạo Hóa.  Tôi chỉ không hiểu được v́ sao lại xảy ra với chúng tôi.  Có vậy thôi.

Ba năm sau, mặc dầu đă có việc khá tốt ở một cơ quan nhà nước, chồng tôi lại bỏ việc để hùn vốn với hai người bạn xây-dựng nhà máy ván ép.  Hồi đó đất nước mới bắt tay phát-triển công-nghiệp và mở cửa hợp-tác kinh-tế với nước ngoài.  Nhà máy ván ép của chồng tôi và mấy người bạn là nhà máy ván ép đầu tiên ở Miền Trung.  Sản phẩm làm ra tiêu-thụ rất mạnh trên thị trường cả nước và tiến tới kư kết được một số hợp-đồng xuất ra vài nước trong khu-vực Đông Nam Á.  Công việc lu bu, nhà máy mở thêm phân xưởng phụ, công nhân làm tăng ca, làm cả Chúa Nhật.  Sự bận-rộn và các mối quan-hệ trong công việc của anh ảnh-hưởng không nhỏ đến sinh-hoạt thờ phượng Chúa.  (Nhà tôi lúc đó là nơi nhóm lại của một nhóm nhỏ tín-hữu - v́ không có nhà thờ.)  Nhóm cầu-nguyện tối thứ năm không duy-tŕ được.  Nhóm thờ phượng sáng Chúa Nhật ít có mặt anh.  Hoặc nếu có, th́ anh tỏ ra sốt ruột, khó chịu.  Quan hệ xă giao trong làm ăn cũng làm anh không ít lần "đi hiên ngang - về ngang hiên" - nghĩa là say mèm!  Giữa chúng tôi nảy sinh những bất đồng, cải vả.  Tôi chỉ trích anh thiếu mạnh-mẽ, không có ư-kiến ǵ về việc các thành viên trong Hội-đồng quản trị đem tượng thần tài vào trong nhà máy để thờ cúng.  Rằng anh không kính-sợ Chúa, không làm gương tốt cho con cái và tín hữu trong thái-độ thờ phượng.  Anh nổi nóng bảo chuyện ǵ cũng đem Chúa ra dọa anh, Chúa chỉ để nh́n vào mà hướng thiện...  Rằng anh chứ không phải Chúa đă đem lại cuộc sống sung-túc cho gia-đ́nh,  rằng tương lai của mỗi người là do năng-lực của người đó quyết-định.  Anh muốn nổ lực làm việc hơn là trông chờ vào những phép lạ viễn vong ....

Nhưng khó có thể ngờ nhà máy lại sụp đổ vào thời-kỳ thịnh-vượng nhất của nó.  (Do sự lừa-lọc của một đối tác nước ngoài.)  Nợ nần và mọi nổi khốn-khó ập xuống trên gia đ́nh chúng tôi.  Chúng tôi có nguy cơ mất ngôi nhà đang ở.  Tâm hồn tôi bấn loạn, ngập tràn nổi khổ-đau kín giấu.  Nhưng cũng có lúc tôi thầm nghĩ:  Nếu phải mất tài sản mà đổi lại chồng tôi thật sự có niểm tin, có ḷng kính sợ Chúa th́ đó không phải là cái giá quá đắt.

Hoạn nạn nầy khiến chúng tôi có th́ giờ tṛ chuyện với nhau nhiều hơn.  Tôi rụt-rè nói với anh:  "Có thể đời sống chúng ta có ǵ đó sai trật với Chúa"  Anh không đồng ư:  "Việc làm ăn rủi-ro của nhà máy anh th́ có quan-hệ ǵ tới Chúa?  Với lại anh luôn sống đường hoàng, lương-thiện, cớ ǵ mà Chúa lại trách phạt anh?  Nếu Chúa mà như vậy th́ Chúa làm anh quá thất vọng."  Lúc đó tôi muốn nói với anh là có thể anh quá kiêu-ngạo, đặt "cái tôi" của anh lên trước Chúa.... Nhưng tôi đă không nói v́ anh hay tự ái.  Vả lại, sự tranh cải giữa tôi - một người có niềm tin đơn sơ nơi Chúa, với anh - một người duy lư, thường không đi đến đâu.  Tôi chỉ biết im lặng, phó thác cho Chúa.  

Anh cố gắng làm đủ nghề để tự cứu:  Làm men rượu, thuốc tăng trọng cho heo, khuôn đậu, ương tiêu giống cho nông trường...  Nhưng kể cả sự giúp đỡ phần nào đó về tài chính của người thân cũng chẳng ăn thua ǵ.  Cuộc sống chúng tôi vẫn bế tắc như một cuộn chỉ rối....

Bất ngờ tôi nhận được một cuộc điện thoại lạ.  Người đầu giây xưng là Mục Sư Trịnh Chiến (hiện nay ông đang làm quản nhiệm HTTL Phú-Nhuận-Sài g̣n.)  Mục Sư Chiến đề nghị tôi tiếp tục tham gia chỉnh sửa văn phong phần KT Cựu Ước v́ ông thấy hài ḷng với bản chỉnh sửa văn phong phần Tân Ước của tôi trước đây.  Công việc nầy không đơn giản và kéo dài trong cả năm nên tôi phải nhờ chồng tôi giúp sức.  Chúng tôi cùng nhau đọc đi đọc lại Cựu Ước nhiều lần, chỉnh đi sửa lại nhiều lần sao cho h́nh thức diễn đạt gọn gàng, gần gủi, dễ hiểu hơn mà không làm sai lạc nội dung lời Chúa.  Những lúc tôi đi dạy học, anh ở nhà đọc Kinh Thánh một ḿnh.  Nhiều lúc trở về, tôi thấy anh trầm-tư ghê lắm.  Tôi hỏi anh có chỗ nào khó hiểu quá hay sao?  Ồ không, anh nói....

Em biết không?  Anh đă đọc cả Cựu Ước lẫn Tân Ước....  Lời Thánh Kinh thật như có ánh sáng soi rơ mọi đường đời tăm-tối, lầm lạc, dẫn đưa con người vào một lối sống tốt đẹp, khôn-ngoan, có mục-đích, có giá-trị thật sự, có niềm hy-vọng cho cơi đời đời.  Và khi ở giữa vùng ánh sáng, anh nhận ra anh, hạt bụi nhỏ nhoi giữa mênh mông vô thường của đời người.  Anh nhận biết Chúa là Đấng hằng sống (không phải chỉ là một ảnh tượng hay tấm gương để người ta nh́n vào đó mà hướng thiện.)  Chúa là Đấng có quyền-năng cả thể, đầy ḷng yêu-thương con người.  Ngài yêu chúng tôi, làm mọi cách để dẫn đưa anh về trong cánh bóng toàn năng của Ngài khi anh lạc lối, sống nhọc nhằn trong những bon chen...  Anh nghĩ rằng ư chí của anh sẽ đúng hướng, mạnh-mẽ hơn dưới sự dẫn dắt của lời Chúa...

Anh bắt đầu để th́ giờ riêng tư cầu nguyện với Chúa nhiều hơn và thấy sự cần thiết dùng lời Chúa để hướng-dẫn, dạy-dỗ con cái trong đời sống hằng ngày.  Cuộc sống chúng tôi vẫn chưa hết chật vật nhưng đă vui hơn khi chúng tôi cùng nh́n về một hướng và biết nương nhờ nơi Chúa...  Mỗi sớm mai, khi phố xá c̣n ngái ngủ, chúng tôi đă thức dậy chạy đến chiếc cầu vừa mới xây trên vùng đất mở rộng của thành phố.  Chúng tôi đứng đó, ngước mắt lên trời, kêu cầu ơn thương-xót của Chúa.  Giữa mênh mông tĩnh lặng của đất trời, tôi cảm biết mối tương giao ngọt-ngào với Chúa.  Tôi tin ở quyền năng, ở ḷng nhân từ vô lượng vô biên của Chúa và cứ kêu cầu măi không thôi.  Những khi chồng tôi có biểu hiện nản ḷng, tôi khích lệ anh:  Chúa đă không tiếc con một của Ngài, phó con ấy chết trên thập h́nh để cứu chuộc nhân loại, Chúa đă hứa rằng hể ai tin th́ được cứu, điều đó bao hàm cả sự chúc phước và giải cứu cho con dân Ngài trong mọi nan-đề ở trần gian nầy nữa.

Quả thật như vậy.  Chúa không ở cách xa chúng tôi - Như lời của tác giả Thi-thiên 139: 

  "Hỡi Đức Giê-hô-va, Ngài đă ḍ-xét tôi, và biết tôi. 
Chúa biết khi tôi ngồi, lúc tôi đứng dậy;
Từ xa Chúa hiểu-biết ư-tưởng tôi. 
Chúa xét-nét nẻo đàng và sự nằm ngủ tôi,
Quen biết các đường lối tôi. 
V́ lời chưa ở trên lưỡi tôi,
Ḱa, hỡi Đức Giê-hô-va, Ngài đă biết trọn hết rồi. 
Chúa bao phủ tôi phía sau và phía trước,
Đặt tay Chúa trên ḿnh tôi.... 
Sự tri-thức dường ấy, thật diệu-kỳ quá cho tôi,
Cao đến đỗi tôi không với kịp!"

B́nh minh đă đến trên gia-đ́nh tôi. Cánh tay mạnh sức của Chúa đă vùa giúp, đưa dẫn chúng tôi đến với nhiều ơn may thật quá lạ-lùng khiến ḷng chúng tôi vui-mừng khôn-xiết, tạ ơn Chúa không thôi:  Chồng tôi được trọng dụng trong nhà máy ván ép của một chủ đầu tư nước ngoài vào Việt Nam.  Chúa cảm-động người nầy, người kia hết ḷng giúp-đỡ chúng tôi hưởng ưu đăi giảm thiểu nợ ngân hàng.  Hồ sơ đền bù đất đai của chúng tôi có kết quả tốt đẹp bất ngờ.  Việc học hành, thi cử của con chúng tôi thật măn-nguyện trong ơn Chúa.  Chúa cũng dẫn dắt, thêm ơn cho chúng tôi xây một ngôi nhà đẹp đẽ để con cái Chúa có nơi nhóm lại thờ phượng Chúa, Ngài che-chở chúng tôi trong mọi cơn bắt-bớ, ban cho Hội-thánh - dù c̣n ít-ỏi - ḷng sốt sắng yêu mến Chúa và dạn dĩ bày tỏ Tin Lành của Ngài.

Giờ đây, chúng tôi đến định cư tại Hoa-kỳ.  MS Lê Cao Quư, người cha thuộc linh của chúng tôi, chọn HTTL Việt-Nam-Jacksonville để giới-thiệu cho chúng tôi.  Ông (và cả tôi) không biết trước nơi chúng tôi ở chỉ cách Nhà thờ chừng 10 phút lái xe, nhưng chúng tôi tin điều nầy cũng nằm trong chương tŕnh của Chúa.  Chúng tôi vô-cùng tạ ơn Chúa và cảm động trước t́nh thương mến của Hội-thánh và Ông Bà MS quản nhiệm dành cho gia đ́nh chúng tôi.

Bước qua khổ đau, mến trải phước hạnh và c̣n không ít thử-thách trước mắt.... Những lúc hoang mang, chúng tôi nhớ lại ơn phước Chúa, những phép lạ Chúa đă làm trên gia-đ́nh chúng tôi và ḷng chúng tôi cảm thấy được b́nh an.  Tạ ơn Chúa đă cho chúng tôi nh́n xem Chúa mà sống thỏa ḷng trong mọi hoàn-cảnh, và có thể nh́n cuộc đời cùng mọi thứ trên đời một cách nhẹ-nhàng, b́nh-tịnh.     

Florida, tháng 2, 2011
Hoàng thị Hằng

Ông Phạm Phùng Vân

  • Chúa Cứu Gia Đ́nh Tôi 
    Ông Phạm Phùng Vân (Ngày 16 tháng 3 năm 2011)

1.  Cuộc đời trước khi tin Chúa:

Gia-đ́nh tôi và gia đ́nh của nhà tôi trước đây đều theo Phật giáo.  Tôi nhớ lại hồi c̣n rất nhỏ, đă theo bà ngoại, khi th́ theo mẹ, đi chùa tụng kinh và đôi lúc tôi c̣n nằm trong chùa ngủ chèo-queo.  Lớn dần theo thời-gian, tôi cũng thưa-thớt đi chùa.  Chúng tôi có với nhau 4 người con.  Cuộc đời công chức và quân-nhân khiến nhà tôi phải tiện-tặn cho sinh-hoạt gia đ́nh gồm 6 người.  Tuy vậy, vào các ngày mùng 1 và âm-lịch, nhà tôi không quên lễ bái cúng-kiến ông địa, ông thần tài với bộ tam sên (tôm, trứng, và miếng thịt ba rọi).

Sau biến cố năm 1975, bản thân tôi là sĩ quan của chế độ cũ, nên đă bị đưa đi vào cái gọi là "Trại Tập Trung Cải Tạo", phải chịu tù tội trong nhiều năm dài.  Gia đ́nh chúng tôi lâm vào t́nh-trạng khốn-đốn từ dạo đó.  Đồ đạc trong nhà lần lượt cất cánh bay đi, kể cả các nữ trang kỷ-niệm ngày cưới của chúng tôi cũng không c̣n.  Để duy-tŕ sinh tồn cho gia đ́nh và để có khả năng thăm nuôi chồng trong tù cải tạo, nhà tôi phải vừa dạy học, xong rồi phải đạp xe từ Gia-định vào Chợ-lớn mua gạo chở về cho con gái lớn đi bán trong chợ nhỏ.  Con gái đầu ḷng của chúng tôi là đứa chịu nhiều vất vả nhất.  Vừa học xong lớp 10, cháu đă tự nguyện nghỉ học để ra chợ bán gạo, bán khoai lang, phụ giúp mẹ lo cho cả nhà. Cô con gái út lúc đó lên mười, vừa đi học vừa lo chợ búa cơm nước cho cả nhà.  C̣n 2 cậu con trai giữa th́ tuy vẫn c̣n đi học, vẫn phụ với chị đi bán bánh kiếm thêm thu nhập cho gia-đ́nh, nhưng cũng ham vui chơi.  Có một lần, hai cậu ta mang rỗ bánh tráng vô trường học để bán.  Đến nơi, thấy các học tṛ chạy nhảy tung-tăng trong sân trường, c̣n thầy cô th́ đi đi lại lại tới lui, hai cậu sợ quá, chui vào gầm cầu thang của nhà trường mà trốn.  Đến chiều hai cậu về nhà mà rỗ bánh c̣n nguyên.  Khi thăm nuôi tôi ở trại cải tạo, nghe nhà tôi kể lại các chuyện đó, tôi vừa cười mà nước mắt cứ tuôn tràn, thương cho các con sớm chịu cảnh cơ cực.

2.  Chúa đă biến cải gia đ́nh tôi:

Trong trại tù cải tạo cũng có nhiều mục sư, linh mục, và các ḥa thượng bị giam giữ.  Mặc dù quy luật trong trại tù cấm truyền bá mọi tôn-giáo, nhưng có một lần trong buổi lao động khổ sai, tôi được một vị mục sư chia sẻ về Đức Chúa Giê-xu.  Sau đó, tôi được biết tên ông là Mục Sư Vui và ông thường chia sẽ nhiều lần với tôi về Ngài.  Tôi c̣n nhớ có một lần Mục Sư nói với tôi:  "Anh hăy tin và cầu-nguyện với Chúa.  V́ nếu ngày xưa khi dân sự của Ngài bị bắt làm phu tù ở Babylôn và đă được Chúa giải cứu, th́ ngày nay Chúa cũng sẽ giải cứu ḿnh ra khỏi chốn đọa đày nầy."  Quả thật, sau đó vài năm, chính phủ CSVN đă kư kết với chính phủ Hoa-kỳ thả tù cải-tạo và cho đi định cư tại Mỹ.

Vài năm sau khi tin Chúa, tôi mới hiểu được ư nghĩa của câu Kinh-thánh trong Xuất Ê-díp-tô 6:6 mà vị mục sư trong tù đă chia sẻ:  "... Ta là Đức Giê-hô-va sẽ rút các ngươi khỏi gánh nặng mà người Ê-díp-tô đă gán cho, cùng giải thoát khỏi ṿng tôi-mọi..."
Cảm tạ Chúa đă nhận cả nhà chúng tôi làm con cái Chúa, y như lời Ngài phán hứa trong Xuất 6:7 "Ta sẽ nhận các ngươi làm dân ta, và ta sẽ làm Đức Chúa Trời của các ngươi.

3.  Chúa đă ban phước cho cả nhà tôi:

Sau khi đến Hoa-kỳ và định-cư tại New Jersey một thời gian, vào khoảng tháng 3 năm 1993, gia đ́nh chúng tôi có dịp đến thăm người cháu (gọi tôi bằng cậu) ở Philadelphia và chúng tôi cùng đi thờ phượng tại 1 Hội-thánh địa phương do Mục Sư Trần Thiện Minh làm quản-nhiệm.  Hôm đó, Mục Sư chia sẽ lời Chúa trong phân đoạn Ma-thi-ơ 7, câu 13 và 14 "Hăy vào cửa hẹp, v́ cửa rộng và đường khoảng-khoát dẫn đến sự hư-mất..."   Chúng tôi được Chúa cảm-động, đă chọn cửa hẹp và đường chật, cả nhà đều quỳ xuống ăn năn tội-lỗi, tiếp nhận tin Chúa.  Chúng tôi được cô em gái tặng cho chiếc xe hơi cũ.  Mỗi Chúa Nhật, cả nhà 6 người nhồi nhét nhau trong chiếc xe bù-ệt (Buick) siêng năng đi thờ phượng và học hỏi lời Chúa.

Sau đó không lâu, tôi không c̣n nhậu nhẹt, hút thuốc, và bài bạc nữa.  Các con tôi lại ưa thích việc học hành, và sinh-hoạt với Ban Thanh-niên trong Hội-thánh để lo hầu việc Chúa.  Càng học và càng tham khảo Kinh-thánh, tôi càng hiểu thêm được ư-nghĩa của câu:  "Chúa giữ sự giao-ước và ḷng nhân-từ với kẻ tôi-tớ Chúa, là kẻ nào hết ḷng đi ở trước mặt Chúa (I Vua 8:23b)"  và câu Kinh-thánh trong Ma-thi-ơ 11:28 có chép rằng:  "Hỡi những kẻ mệt-mỏi và gánh nặng, hăy đến cùng ta, ta sẽ cho các ngươi được yên-nghỉ."  Ngày nay, ḷng tôi thật b́nh-yên v́ đă có Chúa, chả bù lúc c̣n ở Việt-Nam, lúc nào vợ chồng chúng tôi cũng lo-lắng chuyện nầy chuyện nọ, ăn ngủ không yên.  Nhiều lúc vợ chồng chúng tôi bảo nhau:  "Ôi, thật có nhiều điều kỳ-diệu trong lời Chúa mà trước đây ḿnh không biết, nên đă bỏ lỡ nhiều dịp tiếp thu."

Qua lời khuyên của Mục Sư Trần Thiện Minh, các con tôi tiếp tục đi học để có thêm chút kiến thức cho cuộc sống  mới ở quê hương thứ hai nầy.  Giờ đây, đôi bạn trẻ từng đi bán bánh tráng ngày nào, một đứa đă đỗ đạt thành danh, trở nên nha sĩ ở tiểu bang Chicago, c̣n 1 đứa th́ học về quản trị kinh-doanh, hiện làm giám đốc với hơn 500 công nhân viên tại một xưỡng đồ gỗ ở Việt Nam.  Cô gái lớn ngày nào phải ra chợ bán gạo, bán khoai lang, bây giờ đă tốt nghiệp xong đại học và đă làm việc trong ngành y-tế trên 12 năm nay.  Đứa con gái út bây giờ cũng đă tốt nghiệp xong đại học 4 năm về Health Care Management. 

Chúng tôi đêm ngày hằng cầu nguyện cảm tạ những ơn phước mà Chúa đă ban cho gia đ́nh chúng tôi, qua lời hứa của Ngài trong Thi-thiên 112:1-2:  "Ha-lê-lu-gia!  Phước cho người nào kính-sợ Đức Giê-hô-va, rất ưa-thích điều răn Ngài!  Con cháu người sẽ cường thạnh trên đất, ḍng-dơi người ngay-thẳng sẽ được phước."

Amen.!

  •  Cánh Đồng Malaysia  
     Chúa Nhật, ngày 9 tháng Giêng năm 2011
     
 

Tháng Sáu năm 2010, đáp lời kêu gọi của Đoàn Truyền Giáo Thế Giới trong Hội-Đồng Giáo Hạt lần thứ 35, đại biểu Hồ Hồng Hải đă dâng ḿnh hầu việc Chúa thời-gian ngắn hạn tại cánh đồng Malaysia.

 

Anh Hồ Hồng Hải
 

"Mùa gặt th́ trúng, song con gặt th́ ít.  Vậy, hăy xin Chủ mùa gặt sai con gặt đến trong mùa của ḿnh (Lu-ca 10:3)" 

Thế là các con gặt, dưới sự hướng-dẫn của Mục Sư Trần Thiện Minh, đă lên đường sang Mă-Lai, kể từ ngày 13 tháng 12 năm 2010 đến ngày 5 tháng Giêng năm 2011.  Cảm tạ Chúa, trên cánh đồng lúa chín vàng tại đấy, bởi ơn thương-xót và t́nh-yêu diệu-kỳ của Đức Chúa Trời, 667 linh-hồn đă tiếp nhận Đức ChúaJesus làm Cứu Chúa của đời ḿnh. 

Mời các bạn nghe lời làm chứng của anh Hồ Hồng Hải và xin bấm vào nơi đây để xem các h́nh ảnh trong công-trường thuộc linh ở Mă-Lai.

 
  • Những H́nh Ảnh Trong Công Trường Thuộc Linh tại Malaysia (xem tiếp)
     

Những anh em dấn thân trên công trường thuộc linh ngắn hạn,
được Mục Sư và Bà Nguyễn Thành Nguyên cầu nguyện.
Từ trái sang phải:
Hồng Hồng Hải, Nguyễn Hữu Gia, Ngọc Thúy và Mỹ Linh

 

 


Monday, February 13, 2012