Ban Trung Niên  
Home Lịch Sử & Bản Đồ Ban Chấp Hành CT Thờ Phượng Giảng Luận Cơ Đốc Giáo Dục Sinh Hoạt
 

 

 

 

 

 

 

 

Anh em là kẻ chọn-lựa của Đức Chúa Trời, là người thánh và rất
yêu-dấu của Ngài, hăy có ḷng thương-xót.  Hăy mặc lấy sự
nhân-từ, khiêm-nhường, mềm-mại, nhịn-nhục.
(Cô-lô-se 3:12)


Các Thông Tin Cũ  -    2011  và  2008-2010



 

Cội Nguồn

Thánh thay, thánh thay, là Đức Giê-hô-va vạn quân!
Khắp đất đầy-dẫy sự vinh hiển Ngài!
Ê-sai 6:3b

Thánh thay, thánh thay, thánh thay,
Đức Chúa Trời Đấng toàn tài, toàn tri.
Bốn mùa thời tiết theo th́,
Ngân hà vũ trụ sáng v́ sao đêm!

Núi non hùng-vĩ do thiên tạo,
Biển cả mênh mông phán bởi Ngài.
Khắp trên mặt đất mọi loài,
Cùng bên dưới đất, phán từ lời Cha.

Dùng bụi đất nắn thành nhục thể,
Chúa hà hơi, tiếp tế sanh linh.
Người nam cô-độc một ḿnh,
Lấy xương sườn kết nên t́nh phu thê.

Rồi sau đó, loài người sanh sản,
Gốc tổ tiên từ Chúa mà ra.
Hỡi người theo "đạo ông bà"
Sao không thờ phượng Chúa Cha trên trời?


Hạc Trắng


 

 

Kinh Thánh Học Thuộc Ḷng - Tháng Ba 
Sáng T.K. 28:15-16 và Ga-la-ti 2:20
Chúa Nhật, ngày 25 tháng 3 năm 2012
 


Cụ Lê Văn Xê 
(nghe
)       

  • Đại diện Lăo-niên:  Cụ Lê Văn Xê
     
    • Các lăo-niên khác:  Bà Bùi Thu, Bà Hồ Điệp,
      Bà Đoàn Minh Hiếu, Bà Lisa Thảo Nguyễn,
      Bà Nguyễn Thị Nôm, và Ông Sơn Canh.
       
  • Đại diện Trung-niên:  Anh Lê Thành Long
     
    • Các trung-niên khác:
      Bà Phạm Phùng Vân, Chị Lê Thị Thanh Trang,
      Bà Nguyễn Kiêm Loan, Ông Phạm Phùng Vân,
      Ông Trần Hữu Lễ, Bà Trần Văn Hưng, Ông Huỳnh Quân, Ông Trần Chấn Hoanh, Bà Lưu Tuyết Khanh, và
      Chị Hoàng Thị Hẳng,

Anh Lê Thành Long
          (nghe

Kinh Thánh Học Thuộc Ḷng - Tháng Hai 
Sáng T.K. 26:4-5 và Galati 3:6-7 và c. 9
Chúa Nhật, ngày 26 tháng 2 năm 2012
 
 
  • Đại diện Lăo-niên:
     
    • Bà Bùi Thu
       
    • Các lăo-niên khác:
      Cụ Lê Văn Xê, Bà Lisa Thảo Bùi, Bà Hồ Điệp,
      Bà Nguyễn Thị Nôm, và Ông Sơn Canh.

Bà Bùi Thu (nghe) 

 

  • Đại diện Trung-niên:
     
    • Bà Phạm Phùng Vân
       
    • Các trung niên khác:  Bà Mai Ngọc Huệ,
      Bà Nguyễn Kiêm Loan, Anh Lê Thành Long,
      Chị Lê Thị Thanh Trang, Bà Trần Văn Hưng,
      Ông Phạm Phùng Vân, Ông Trần Chấn Hoanh,
      Bà Lưu Tuyết Khanh, Chị Hoàng Thị Hằng,
      Ông Trần Hữu Lễ, và Ông Huỳnh Quân.

Bà Phạm Phùng Vân (nghe)
 


Rao Truyền Danh Chúa

Nhưng khi Đức Thánh Linh giáng trên các ngươi,
th́ các ngươi sẽ nhận được quyền phép và làm
chứng về ta ... (Công-vụ 1:8a)

Thánh Linh giáng xuống dương trần
Quyền năng phép lạ đến dân sự Ngài
Đức Chúa Trời có một không hai
Hăy đi làm chứng cho ai kêu cầu.

Ơn cứu chuộc rất cao sâu
Cầu xin ân điển, xức dầu ra đi.
Luôn dâng tế lễ thực thi
Làm nhân chứng sống mà đi rao truyền.

Danh Ngài tuyệt diệu siêu nhiên
Đấng ban cứu rỗi trung kiên thành toàn
Nguyện ḷng giữ vẹn sắt son
Dâng Cha miệng lưỡi khi c̣n trần gian.

Đức Thánh Linh măi tuôn tràn
Chúa mở cánh cửa dọn đàng con đi.

        A-men!

Mai Ngọc Huệ
 


Kinh-thánh Học Thuộc Ḷng - Tháng Giêng 
Sáng T.K. 1:26-28a và Phi-líp 2:8-9 và
Chúa Nhật, ngày 29 tháng Giêng Năm 2012
 
  • Đại diện Lăo-niên:  Cụ Lê Văn Xê
     
    • Lăo-niên có trả bài K.T.:  Bà Thu Bùi, Bà Lisa Thảo Nguyễn, Bà Đoàn Minh Hiếu, Ba Nguyễn Thị Nôm, Bà Hồ Điệp,
      Cụ Huỳnh Thị Phước, và Ông Sơn Canh
       
  • Đại diện Trung-niên:   Bà Phạm Phùng Vân (nghe)
     
    • Bà Mai Ngọc Huệ, Anh Lê Thành Long, Bà Nguyễn Kiêm Loan, Chị Lê Thị Thanh Trang, Ông Phạm Phùng Vân,
      Bà Nguyễn Bá Diệp, Bà Trần Văn Hưng, Ông Trần Chấn Hoanh, Bà Lưu Tuyết Khanh, Chị Hoàng Thị Hằng,
      Ông Huỳnh Quân, Ông Trần Hữu Lễ, và Bà Trần Kim Khanh


 


Giả Từ Dĩ Văng

(Phải bỏ khỏi anh em những sự cay-đắng, buồn-giận, tức ḿnh, kêu-rêu, mắng nhiếc, cùng mọi điều hung-ác
                                     (Ê-phê-sô 4:31)
                                

   
Giọt buồn thẩm thấu từng cơn
Héo hon tuổi ngọc oán hờn vút cao
Tóc xanh vội vă phai màu
Sợi dài sợi vắn chuyến tàu hoàng hôn

Đời khi có Chúa ngự vào,
Thế gian một giấc chiêm bao ngỡ-ngàng!
Xa rồi những tiếng thở-than,
Xa rồi những nỗi cưu-mang muộn-phiền.

Kiêu sa nàng chẳng vấn-vương
Đắng cay thôi cũng t́m đường biệt ly
Giả từ những tiếng thị phi
Ấp yêu lời Chúa khắc ghi trong ḷng

Trở về dưới bóng cánh Cha
Má hồng phai nhạt mặn mà thuở xưa
Thánh Linh Ngài giúp dẫn đưa

   
Trên con đường hẹp sớm trưa có Ngài


Hạc Trắng
 

 


 

 


Ban Trung Niên 2011

KTTL - December
KTTL - November
KTTL - Tháng Mười
KTTL - Tháng Chín
KTTL - Tháng Tám
KTTL - Tháng Bảy
 
KTTL - Tháng Sáu
KTTL - Tháng Năm
KTTL - Tháng Tư
KTTL - Tháng Ba
KTTL - Tháng Hai
KTTL - Tháng Giêng

* Thơ Tiễn Biệt (12/16/11)
* Tŕnh diện Ban Chấp Hành - Ban Trung Niên
* Thi Đố K.T. - Quư 3 (09/25/11)
 

* Tiền, Không Là Tất Cả (09/09/11)
* Sống Cuộc Đời Đáng Sống (07/30/11)
* Đổi Cả Thiên Thu Tiếng Mẹ Cười (06/14/11)
* Sau Lưng Người Đàn Ông (05/16/11)
* Bài Thơ Phụ Tử (06/14/11)
* Chiếc Áo Len Xanh (04/17/11)
* Cơ Hội Đặc Biệt (02/20/11)
* Ban Chấp Hành - Ban Trung Niên (2011)
* Chuyện Gói Thuốc Độc (01/24/11)



 

Kinh-Thánh Học Thuộc Ḷng - Tháng Mười Hai 
Giăng 1:14 và c. 16-18 và Lu-ca 2:10-14
Chúa Nhật, ngày 18 tháng 12 năm 2011
 


 


 

Thơ Tiển Biệt
Bà Mục Sư Trương Văn Sáng
 

  Nghe tin bạn đă đi rồi
Ḷng tôi xao-xuyến bồi-hồi lệ rơi
Bạn đi sao vội bạn ơi!
Chiều thu tiển bạn bao người xót xa

Bạn người đức tính thật thà
Dịu dàng vui vẽ hiền ḥa cảm thông
Cùng chồng việc Chúa lo chung
Tin lành rao giảng khắp vùng xa xôi

Miền kinh miền Thượng núi đồi
Gian nan khó nhọc dắt người về Cha
Mang t́nh yêu Chúa chan ḥa
Cho người sơn cước thiết-tha t́nh Trời

Bây giờ bạn đă đi rồi
Nhà thờ vắng bạn tôi ngồi khóc thương
Bạn đi về cơi Thiên Đường
Là nhà Cha Thánh quê hương muôn đời

Bài thơ tiễn biệt bạn ơi!
Tiễn đưa bạn đến nước Trời vĩnh sanh
Măo Triều-thiên, Chúa sẳn dành
Tiếng kèn Thiên-sứ đồng thanh ca mừng

Bạn như cánh én vào Xuân
Bước vào thành Thánh lâng lâng cả hồn
Ân t́nh Cứu Chúa sắt son
Ngài giăng tay đón vẫn c̣n dấu đinh

Chúa ơi! xin chiếu đèn linh
Thuyền hồn con khỏi lênh-đênh giữa vời
Để khi rời khỏi trần đời
Chị em con sẽ nước Trời gặp nhau.


 


                                         Thơ tiễn biệt bạn
Thái Trịnh

                                 



 

Kinh-Thánh Đọc Thuộc Ḷng (KTTL) - Tháng Mười Một
I Cô-rinh-tô 15:57-58 và Cô-lô-se 1:12-14
Chúa Nhật, ngày 27 tháng 11 năm 2011
 

Bà Bùi Thu

  • Đại diện lăo-niên
     
    • Bà Bùi Thu (nghe)
       
    • Các lăo-niên có trả bài KTTL: 

      Cụ Lê Văn Xê, Bà Đoàn Minh Hiếu, Bà Lisa Thảo Nguyễn
      và Bà Hồ Điệp.



Anh Lê Thành Long

  • Đại diện trung-niên:
     
    • Anh Lê Thành Long (nghe)
       
    • Bà Trần Văn Hưng, Ông Phạm Phùng Vân, Bà Phạm Phùng Vân,
      Bà Nguyễn Kiêm Loan, Bà Nguyễn Bá Diệp, Bà Mai Ngọc Huệ,
      Ông Trần Chấn Hoanh, Bà Lưu Tuyết Khanh, Bà Vơ Sáng,
      Cô Đoan Trang, Cô Lê Thị Hà, và Ông Trần Hữu Lễ

Kinh-Thánh Đọc Thuộc Ḷng (KTTL) - Tháng Mười
Êphê-sô 3:16-18 và II Ti-mô-thê 1:6-8
Chúa Nhật, ngày 30 tháng 10 năm 2011
 
  • Đại diện Lăo-niên
     
    • Cụ Lê Văn Xê
       
  • Các lăo-niên có trả bài K.T.:  Bà Bùi Thu, Bà Châu Tiết Minh,
    Bà Nguyễn Thị Nôm, Bà Lisa Mười Thảo, Cụ Huỳnh Thị Phước,
    Bà Đoàn Minh Hiếu

Cụ Lê Văn Xê
 

  • Đại diện Trung-niên
     
    • Anh Lê Thành Long
       
    • Các trung-niên có trả bài K.T.:  Chị Lê Thị Thanh Trang, Bà Trần Văn Hưng, Ông Phạm Phùng Vân, Bà Phạm Phùng Vân, Bà Nguyễn Kiêm Loan, Bà Mai Ngọc Huệ, Bà Nguyễn Bá Diệp, Ông Trần Chấn Hoanh, Bà Vơ Thị Sáng,
      Cô Hoàng Thị Hằng, Cô Đoang Trang, Cị Lê Hà, và Ông Trần Hữu Lễ

Anh Lê Thành Long



Nhiệm khóa 2011-2012


Ban Chấp Hành Nam Giới Phụ Nữ, từ trái sang phải:
Bà Nguyễn Thành Nguyên, Bà Nguyễn Kiêm Loan, Bà Lưu Tuyết Khanh,
Cô Nguyễn Thu Thủy, Bà Châu Chung, Bà Trần Văn Hưng, Ông Trần Văn Hưng
Ông Phạm Đ́nh Thịnh, Ông Trần Chấn Hoanh, Ông Châu Ngọc Hiệp, và Ông Nguyễn Đức Dũng
 

Ban Phụ Nữ   Ban Nam Giới

Bà Nguyễn Thành Nguyên

Cố Vấn: Mục Sư Nguyễn Thành Nguyên
Bà Trần Văn Hưng Trưởng Ban: Ông Trần Văn Hưng
Bà Châu Chung Phó Ban: Ông Phạm Đ́nh Thịnh
Bà Nguyễn Kiêm Loan Thư Kư: Ông Châu Ngọc Hiệp
Cô Nguyễn Thu Thủy Thủ Quỹ: Ông Trần Chấn Hoanh
Bà Lưu Tuyết Khanh Nghị viên: Ông Nguyễn Đức Dũng
 


 


 

Kinh-Thánh Đọc Thuộc Ḷng (KTTL) - Tháng Chín 
Thi-thiên 96:9-10 và II Phi-e-rơ 3:11-12 và c. 18
Chúa Nhật, ngày 25 tháng 9 năm 2011
 
  • Đại diện Lăo-niên Ông Sơn Canh (nghe)
     
    • Các Lăo-niên có trả bài KTTL
      Cụ Lê Văn Xê, Bà Bùi Thị Thu, Bà Nguyễn Thị Nôm, Bà Châu Minh Tiết,
      Bà Hồ Điệp, Bà Lisa Thảo Nguyễn, Bà Đoàn Minh Hiếu, và Cụ Huỳnh Thị Phước.
       
  • Đại diện Trung-niên Chị Lê Thị Thanh-Trang (nghe)
     
    • Các Trung-niên có trả bài KTTL
      Bà Trần Văn Hưng, Bà Nguyễn Kiêm Loan, Bà Phạm Phùng Vân, Anh Lê Thành Long, Ông Trần Chấn Hoanh,
      Bà Mai Ngọc Huệ, Bà Nguyễn Bá Diệp, Bà Vơ Thị Sáng, Chị Hoàng Thị Hằng, và Ông Trần Hữu Lễ.
       


Các lăo-niên và trung-niên nhận quà thưởng trả bài Kinh-thánh học thuộc ḷng
 

Thi-Đố Kinh-thánh - Quư Ba 
Chúa Nhật, ngày 25 tháng 9 năm 2011
Các Thi-thiên từ 73 đến 150 và Thư Phi-líp
                                                                                         (tiếp theo...)
 


 


 

Tiền! Không Là Tất Cả ! 
Tác giả:  Khuyết Danh
Nguồn:  Sưu tầm từ Internet (Tục Ngữ Trung Hoa)

Câu gốc Chẳng ai được làm tôi hai chủ; v́ sẽ ghét người nầy mà yêu người kia, hoặc trọng người nầy mà khinh người kia.  Các ngươi không có thể làm tôi Đức Chúa Trời lại làm tôi Ma-môn nữa (Ma-thi-ơ 6:24)
 
Tiền!  Không phải có thể mua được tất cả!

Có tiền, ta có thể mua được ngôi nhà, nhưng không mua được tổ ấm.
Có tiền, ta có thể mua được cái đồng hồ nhưng không mua được thời gian.
Có tiền, ta có thể mua được chiếc giường ngủ đẹp nhưng không mua được giấc ngủ ngon.
Có tiền, ta có thể mua được quyển sách nhưng không mua được kiến thức.
Có tiền, ta có thể mua được địa vị nhưng không mua được sự nể trọng.
Có tiền, ta có thể đến khám bác sĩ nhưng không mua được sức khoẻ.
Có tiền, ta có thể mua được thân xác nhưng không mua được t́nh yêu.
 

Câu gốc Như vậy, miễn là đủ ăn đủ mặc th́ phải thỏa ḷng, c̣n như kẻ muốn nên giàu có, ắt sa vào sự cám dỗ, mắc bẫy ḍ, ngă trong nhiều sự tham muốn vô-lư thiệt hại kia, là sự làm đắm người ta vào sự hủy diệt hư-mất (I Ti-mô-thê 6:8-9)
 


 

Kinh-thánh Đọc Thuộc Ḷng (KTTL) - Tháng Tám 
Thi-thiên 146:3-5 và Thi-thiên 86:9-10
Chúa Nhật, ngày 28 tháng 8 năm 2011
 
  • Đại diện Lăo-niên:
     
    • Cụ Lê Văn Xê (nghe)
    • Bà Bùi Thu (nghe)
       
    • Các Lăo-niên có trả bài K.T. học thuộc ḷng:  Cụ Huỳnh Thị Phước, Bà Châu Minh Tiết, Bà Đoàn Minh Hiếu,
      Bà Hồ Điệp, Ông Sơn Canh, và Bà Nguyễn Thị Nôm.
  • Đại diện Trung-niên:
     
    • Bà Trần Văn Hưng
       
    • Các Trung-niên có trả bài K.T. học thuộc ḷng:
      Bà Phạm Phùng Vân, Bà Nguyễn Kiêm Loan Bà Mai Ngọc Huệ,
      Bà Nguyễn Bá Diệp, Ông Phạm Phùng Vân, Anh Lê Thành Long,
      Chị Lê Thị Thanh Trang, Bà Vơ Thị Sáng, Ông Trần Hữu Lễ,
      Ông Trần Chấn Hoanh, Bà Lưu Tuyết Khanh, Chị Hoàng Thị Hằng, và Bà Trần Kim Khanh.




 

Kinh-thánh Đọc Thuộc Ḷng (KTTL) - Tháng Bảy
Hê-bơ-rơ 10:23-25 và Công-vụ 20:24 và 26-27
Chúa Nhật, ngày 31 tháng 7 năm 2011
 

Ông Sơn Canh (nghe)
 

  • Đại diện Lăo-niên:   Ông Sơn Canh

     
    • Các lăo-niên có trả bài Kinh-thánh:

      Cụ Lê Văn Xê, Bà Hồ Điệp, Bà Châu Minh Tiết, và
      Bà Nguyễn Thị Nôm.

Lăo niên nhận quà thưởng học thuộc ḷng Kinh-thánh
Từ trái sang phải:
Bà Hồ Điệp, Ông Sơn Canh, Cụ Lê Văn Xê,
Bà Nguyễn Thị Nôm, và Bà Châu Minh Tiết
 

  • Đại diện Trung-niên:   Bà Phạm Phùng Vân

     
    • Các trung-niên có trả bài Kinh-thánh:
      Bà Nguyễn Kiêm Loan, Bà Mai Ngọc Huệ, Bà Nguyễn Bá Diệp,
      Bà Trần Văn Hưng, Ông Phạm Phùng Vân, Chị Lê Thị Thanh Trang,
      Anh Lê Thành Long, Chị Hoàng Thị Hằng, và Bà Lưu Tuyết Khanh.
       

Bà Phạm Phùng Vân (nghe)

Trung niên nhận quà thưởng học thuộc ḷng Kinh-thánh.
Từ trái sang phải:
Bà Trần Văn Hưng, Chị Hoàng Thị Hằng, Bà Lưu Tuyết Khanh, Bà Nguyễn Kiêm Loan,
Bà và Ông Phạm Phùng Vân, Anh Lê Thành Long, Chị Lê Thị Thanh Trang, và Bà Mai Ngọc Huệ
 


 

   

Sống Cuộc Đời Đáng Sống 
Author:  Unknown
Chuyển ngữ:  Trần Lê Túy Phượng, Trần Đ́nh Hoành, và Trần Thanh
Sưu tầm:  Internet Power Point Slide Show
 

   
   

 


Tranh vẽ: Bích Như (PPS)
 

   

Sẳn sàng hay không, một ngày nào đó, tất cả đều sẽ đến điểm cuối.  Sẽ không c̣n b́nh minh, không c̣n phút, không c̣n giờ, không c̣n ngày...  Mọi thứ bạn lượm lặt, dù cất trong kho hay đă quên mất, đều sẽ sang qua tay người khác.  Tài sản, danh vọng, và quyền lực phù du của bạn sẽ tàn lụi vào hư không.  Bạn có ǵ, hay ai nợ bạn ǵ, cũng thành vô nghĩa ...
                                                           (xin bấm vào đây để đọc tiếp)
 


 

Kinh-thánh Đọc Thuộc Ḷng (KTTL) - Tháng Sáu 
Thi-thiên 103:13 và câu 15-17
Thi-thiên 112:1-3
  • Đại diện Lăo-niên:
     
    • Cụ Lê Văn Xê
       
    • Các lăo-niên có trả bài Kinh-thánh
      Bà Bùi Thu, Ông Sơn Canh, Bà Hồ Điệp, Bà Châu Minh Tiết,
      Bà Lisa Nguyễn Thị Thảo, và Bà Nguyễn Thị Nôm.

 

Cụ Lê Văn Xê (nghe)

Chị Hoàng Thị Hằng (nghe)

  • Đại diện Trung-niên:
     
    • Chị Hoàng Thị Hằng
       
    • Các trung niên có trả bài Kinh-thánh
      Bà Mai Ngọc Huệ, Bà Nguyễn Bá Diệp, Ông Phạm Phùng Vân,
      Bà Phạm Phùng Vân, Cô Đoan Trang, Ông Phạm Đ́nh Thịnh,
      Chị Lê Thị Thanh Trang, Anh Lê Thành Long, Ông Trần Chấn Hoanh,
      và Bà Lưu Tuyết Khanh.


 


 

Bài Thơ Phụ Tử
Thái Trịnh

 

T́nh ǵ lớn nhất trên đời?
Là t́nh phụ-tử không dời không phai.
Công cha cuồn-cuộn láng lai,
Ơn cha biển rộng sông dài, cha ơi!

Từ khi tiếng khóc chào đời,
Có cha bên cạnh vui cười đón con.
Thương con với cả tâm-hồn
Thiêng-liêng phụ tử đôi ḷng mến yêu.

Cha chăm, cha dạy, cha ch́u,
Con càng khôn lớn càng nhiều công cha.
T́nh cha dào-dạt đậm-đà
Ơn cha luôn măi thiết-tha trong hồn.

Có cha đời tỏa nắng hồng
Vắng cha như lá mùa đông rụng rời.
C̣n cha, nghe tiếng cha cười
Là nguồn vui thỏa cho đời sống con.

"C̣n cha gót đỏ như son,
Một mai cha thác, gót con như ch́"(ca dao)
Công cha thật quá lâm-ly
Kể ra nước mắt tràn mi vắn dài.

T́nh cha như nắng ban mai,
Nhẹ-nhàng ấm-áp dẩn soi đường đời.
Cúi đầu tạ Đức Chúa Trời,
Cho con có được một người cha yêu.

Công cha nuôi-nấng dắt-d́u,
Cuộc đời cha đă khổ nhiều v́ con.
Dầu cho biển cạn non ṃn,
Thâm t́nh phụ tử măi c̣n trong tâm.

 



 

     


Đổi Cả Thiên Thu Tiếng Mẹ Cười

Tác giả:  Trần Trung Đạo
Nguồn:  Sưu tầm từ Internet


Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người
Tiếng ai như tiếng lá thu rơi!
Mười năm mẹ nhỉ? mười năm lẽ,
Chỉ biết âm-thầm thương nhớ thôi!

Buổi ấy con đi chẳng hẹn thề,
Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn-khê.
Mười năm tóc mẹ màu tang trắng,
Trắng cả ḷng con lúc nghĩ về.

Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn,
Bên đời gió tạt với mưa tuôn.
Con đi góp lá ngàn phương lại,
Đốt lên cho đời tan khói sương.

Tiếng mẹ nghe như tiếng nghẹn ngào.
Tiếng Người hay chỉ tiếng chiêm-bao?
Mẹ xa-xôi quá..., làm sao với?
Biết đến bao giờ trông thấy nhau?

Mẹ ơi, đừng khóc hăy ráng chờ.
Ngậm ngùi con sẽ dấu trong thơ.
Đau thương con viết vào trong lá,
Hơi ấm con t́m trong giấc mơ.

Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người.
Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi.
Ví mà tôi đổi thời-gian được,
Đổi cả thiên-thu tiếng mẹ cười.

Ví mà tôi đổi thời-gian được,
Đổi cả thiên-thu tiếng mẹ cười.

 

     


Kinh-thánh Đọc Thuộc Ḷng (KTTL) - Tháng Năm 
I Sa-mu-ên 2:7 và Châm-ngôn 5:15-18
  • Đại diện Lăo-niên
     
    • Ông Sơn Canh (nghe)
       
    • Các lăo-niên có trả bài:  Cụ Lê Văn Xê, Bà Hổ Điệp, Bà Bùi Thu, Bà Nguyễn Thị Nôm, và
      Bà Châu Minh Tiết
       
  • Đại diện Trung-niên:
     
    • Bà Nguyễn Kiêm Loan (nghe)
       
    • Các trung-niên có trả bài: Bà Nguyễn Bá Diệp, Bà Vơ Thị Sáng, Bà Mai Ngọc Huệ, Bà Trần Văn Hưng,
      Ông Phạm Phùng Vân, Bà Phạm Phùng Vân, Cô Trương Đoan Trang, Chị Lê Thị Thanh Trang,
      Anh Lê Thành Long, Ông Trần Chấn Hoanh, Bà Lưu Tuyết Khanh, Chị Hoàng Thị Hằng,
      Bà Trần Kim Khanh, và Ông Trần Hữu Lễ 

Sau Lưng Người Đàn Ông
Phương Diệp (05/16/11)

Một ngày nóng oi-ả, sức nóng của mùa hè vùng Florida khiến những người cư-ngụ miền Bắc nước Mỹ, chưa từng có cơ-hội hoặc kinh-nghiệm, thường ao-ước và mơ-tưởng đến vùng được âu-yếm gọi là "miền nắng ấm".

Riêng cư dân ở đây, từ 82 đến 90 độ đă khó chịu rồi, nhất là những vị có tuổi, không thích ra ngoài shopping, làm vườn, đi chợ..., trừ những lúc cần thiết.  Và tôi cũng gia nhập thành phần nầy ngồi nhà hưỡng mát.  Vói tay lấy quyển sách đọc chương kế tiếp, nội dung bài viết sao lại trùng hợp với câu chuyện ngày hôm qua....

Sau buổi thờ phượng, như thường lệ, chúng tôi hay ghé qua tiệm thực-phẩm.  Có những mẫu chuyện, đôi khi v́ vô t́nh hay rủi ro, chúng ta nghe lọt vào tai ngoài ư muốn.  Tiếng người đàn bà nói suốt không ngừng, dù ngay trong chợ.  Cô ta không màng đến những người chung quanh, tay bế con mà miệng cứ lải-nhải bên tai người chồng, và anh chồng nầy cắm cúi mua cho nhanh những ǵ cần phải mua.  Tôi nhận thấy anh ta đi gần như chạy ra băi đậu xe, sau khi tính tiền xong.

Theo nghiên-cứu mới nhất của một trang mạng nước Anh, những cặp vợ chồng sau 50 năm chung sống, gọi là đạt đến ngưỡng cửa "kỷ-niệm đám cưới vàng", họ chỉ nói chuyện với nhau khoảng 3 phút và không quá 150 chữ trong suốt bửa ăn tối kéo dài 60 phút - 57 phút c̣n lại là im lặng. 

Thống kê nầy tôi thấy cần phải điều tra lại với Ban Nam-giới Phụ-nữ Hội-thánh nhà.

Riêng những người trẻ vừa lập gia đ́nh, đang c̣n trong thời kỳ yêu đương, họ có thể tṛ chuyện với nhau bao lâu?  Nghiên cứu nầy cho biết họ có thể tận dụng 50 phút trong ṿng 1 tiếng để tṛ chuyện với nhau, thường câu chuyện xoay quanh kế-hoạch tương lai, sự-nghiệp, trẻ em, bạn bè, và sở thích.

Cái rủi ro phải nghe vào tai câu chuyện của đôi vợ chồng trẻ nầy là vấn đề nào?  Sao lại phải nói giữa chốn đông người?  Cô vợ trẻ nầy không có kiên-nhẫn chờ về đến nhà để thảo luận với nhau?

"Ghen chi ghen lạ ghen lùng,
Mèo đi bắt chuột, đụng mùng cũng ghen."

Th́ ra là vậy!

Phiếm luận hôm nay chỉ xin mạn phép đề cập và ghi lại một ít đến chữ "NÓI".  Đây là điểm chính yếu, ảnh-hưỡng đến việc "chôn sống hạnh phúc gia-đ́nh nhanh nhất."

Một số người trong chúng ta chắc chắn biết đến danh tiếng của nhà văn Leon Tolstoi là một văn sĩ nổi danh khắp thế giới.  Ngoài tiếng tăm lừng-lẫy đó, gia-đ́nh ông bà rất giàu sang, có địa vị quan trọng trong xă-hội.  Ai cũng nghĩ đây là một cặp vợ chồng đầy-đủ hạnh-phúc, quá hoàn-toàn khiến cho bao nhiêu người mơ-ước. 

Nhưng, chữ "nhưng" quái ác, một sự việc lạ-lùng đă xảy ra.  Ông Tolstoi dần dần biến đổi tánh t́nh, trở nên một người khác hẳn.  Những tác phẩm danh tiếng lúc trước khiến ông xấu-hổ, ông không hài ḷng với những bài ông đă viết ra.  Ông miệt-mài viết những loạt bài khác với lúc trước.  Ông viết những thuyết giáo về ḥa b́nh, kêu gọi diệt trừ chiến tranh và đau khổ cho nhân-loại.

Ông thú nhận rằng thuở thiếu thời ông đă phạm những tội-lỗi không thể tưởng-tượng được, kể cả tội giết người.  Để chuộc tội, ông bắt đầu tin Chúa và theo đúng giáo-lư Kinh-thánh ghi chép.  Ông phân phát hết tài sản, của cải, và cương quyết sống trong cảnh nghèo.  Ông làm việc ngoài đồng, chặt cây, phơi cỏ, tự đóng lấy giày cho ḿnh mang, quét dọn pḥng trong nhà, ăn uống trong những chiếc dĩa bằng gỗ, và nhất là cố-gắng yêu cả những kẻ thù của ông.

Các bạn có biết v́ lư do nào đă khiến ông thay đổi hoàn-toàn, đă khiến cho cuộc đời của ông trở nên là một bi-kịch?  Chỉ do hôn-nhân của ông.

Bà ưa-thích xa hoa, ông trái lại.  Bà ham danh-vọng, thích được tôn trọng, thích giao du với mọi người; ông lại không màng đến những thứ cho là tầm phào đó.  Bà đ̣i nhiều vàng, sống một đời sống sang trọng, riêng ông th́ cho giàu-có là một tội-lỗi.

Trong những năm ông in sách phát không cho mọi người, không thu một đồng vốn nào, không đ̣i bản quyền tác giả, bà lại không muốn bỏ qua những món tiền đó.  Liên tiếp mấy năm, bà đă đay-nghiến, thịnh-nộ, và mạt sát ông.  Khi ông chống lại, th́ bà phát cơn động kinh, lăn trên mặt đất, miệng ngậm một ve thuốc và đ̣i tự-tử hoặc sẽ đâm đầu xuống giếng.

Lúc mới cưới, cuộc t́nh của hai ông bà thật tuyệt-vời.  Nhưng chỉ 48 năm sau, mỗi khi nh́n thấy mặt bà, ông Tolstoi không thể nào chịu nổi.... 

Trong cảnh lục-đục gần như mỗi ngày như thế, người đàn-bà cô-đơn, thiếu và khao-khát t́nh thương đă hơn một lần quỳ bên ông, xin ông đọc cho nghe những đoạn nhật kư dịu dàng, cảm-động, mà ông đă viết để tặng bà 50 năm về trước.  Khi ông đọc, ông bà đều như sống lại những ngày cũ vui-vẽ tươi sáng, nhưng mà bây giờ đă tan như mây khói, và cả hai đều rơi lệ.  Thực tế đă khác xa với mơ-mộng thuở thiếu thời một cách tàn-nhẫn và độc ác!

Sau cùng, năm 82 tuổi, ông Tolstoi đă không chịu nổi sự bất ḥa ghê-gớm trong gia-đ́nh nữa.  Vào một buổi tối tháng 10 năm 1910, ngoài trời tuyết tràn ngập các lối đi, ông đă trốn bà, đi thật xa.  Trong màn đêm tối đen như mực và đầy lạnh-lẽo, ông lầm-lũi bước đi mà không biết sẽ đi về đâu.  Mười một ngày sau, ông bị viêm phổi và chết tại một nhà ga.  Lời cầu xin cuối cùng của ông là:  đừng để cho ông thấy mặt vợ.

Ghen và những lời đay-nghiến, trách móc, dày ṿ, khắc nghiệt, là thứ khí-giới tai hại nhất để tiêu diệt t́nh yêu.  Hầu tước phu nhân Tolstoi đă t́m thấy chân lư đó, nhưng đă quá muộn màng.  Lúc nhắm mắt ĺa đời, bà thú nhận cùng con gái của bà rằng:  Chính mẹ đă làm cho cha các con chết!

Đọc xong câu chuyện trên, một số bạn trẻ sẽ ḷng dặn ḷng rằng:  "Ḿnh phải cố gắng ǵn-giữ và thể hiện sao cho 9 trái Thánh-linh cho được tốt, ít ra là trái thứ nhất, đầu tiên, thi-hành được là T̀NH YÊU-THƯƠNG, th́ các trái sau sẽ không có ǵ là trở ngại.

Mời các bạn đọc tiếp câu chuyện sau đây:

Ông Benjamin Disraeli, một chính trị gia, sống độc thân đến 35 tuổi mới chịu lập gia đ́nh với người phụ nữ hơn ông 15 tuổi.  Ông rơ ràng cưới vợ chỉ v́ tiền, bà là người giàu có, goá bụa; và bà cũng biết ông cưới bà không phải v́ t́nh.

Cuộc t́nh duyên như vậy, xem ra chẳng nên thơ lăng-mạn, mà c̣n có vẽ như mua bán.  Nhưng đó là cuộc t́nh hạnh phúc nhất trong những cuộc t́nh. 

Người phụ-nữ giàu có và góa bụa đó, không trẻ, không đẹp, không sở-hữu một tài-năng nào; thậm chí, thỉnh-thoảng bà c̣n nhầm lẫn về sử-kư hay văn học sử.  Bà không biết mặc quần áo sao cho thanh-lịch, không lố lăng th́ quá cầu kỳ.  Người ta mô tả nhà cửa của bà th́ bày-biện ôi thôi, không biết có phải đó là căn nhà hay không!  Nhưng cách bà cư-xử với chồng th́ thật là tuyệt-vời!  Đó là điều-kiện cốt yếu để gây-dựng và nuôi hạnh phúc trong gia đ́nh.

Sau giờ làm việc mệt-mơi, sử dụng trí óc tối đa để ứng đối với các nghị viên trong chính trường, về nhà nghe bà tṛ chuyện ngây thơ mà đầu óc ông được thảnh-thơi và nghỉ ngơi.  Gia-đ́nh ông là nơi chốn b́nh yên, là nơi ông dưỡng sức trong sự ch́u chuộng âu-yếm của vợ.  Những giờ phút sống bên cạnh bà vợ đứng tuổi đó là những giờ phút êm-đềm nhất trong cuộc đời ông.  Bà vừa là tri-kỷ, là bạn đồng tâm, là nguồn an-ủi, và vừa là quân sư của ông nữa.  Trong suốt 30 năm, ông là lẽ sống độc nhất của bà.  Dù bà có lầm-lỗi ǵ đi nữa, ông cũng không bao giờ chỉ-trích bà, không bao giờ trách bà nửa lời; và nếu có ai cả gan chế-giễu bà th́ ông bênh-vực bà cách chân-thành mạnh-mẽ.

Bà Disraeli không phải là người đàn bà hoàn toàn; nhưng trong suốt 30 năm bà không ngớt nói về chồng, khen ngợi, ngưỡng mộ ông.  Kết quả ra sao các bạn nhỉ?  Ông Disraeli luôn luôn nhắc lại câu nói: "Trong 30 năm sống chung, tôi không bao giờ buồn chán v́ vợ hết."  Ông thường nói với mọi người rằng bà là người quan trọng nhất trong đời ông.

C̣n bà th́ sao?  Bà đă nhiều lần khoe với bạn bè rằng: "Nhờ ḷng âu-yếm của nhà tôi mà đời tôi là một chuỗi dài hạnh phúc." 

Bà chẳng phải là người phụ nữ hoàn hảo; nhưng ông Disraeli đă khôn-ngoan mà chịu an-phận.

Văn sĩ LeLend Foster Wood cũng đă nói: "Muốn có hạnh phúc trong gia-đ́nh, kiếm một người bạn trăm năm lư-tưởng, là điều không cần mấy, cần nhất là chính ḿnh phải là một người bạn trăm năm lư-tưởng đă." 

Là con cái Chúa, qua hai câu chuyện trên, tôi chỉ biết xin được áp-dụng câu Kinh-thánh:  "Khi nín lặng, dầu người ngu dại, cũng được cầm bằng khôn-ngoan; c̣n kẻ nào ngậm môi miệng ḿnh lại được kể là thông sáng (CN 17:28)".
 

Kinh-thánh Đọc Thuộc Ḷng (KTTL) - Tháng Tư 
Hê-bơ-rơ 9:27-28 và II Cô-rinh-tô 5:14-15
 

Cụ Lê Văn Xê (nghe)
 

  • Các Lăo-niên có trả bài: 
    Bà Bùi Thu, Ông Sơn Canh, Bà Hồ Điệp,
    Bà Châu Minh Tiết, Bà Lisa Thảo Nguyễn,
    và Bà Nguyễn Thị Nôm.

 

Bà Mai Ngọc Huệ (nghe)
 

  • Các Trung-niên có trả bài:
    Ông Bà Phạm Phùng Vân, Cô Đoan Trang,
    Ông Phạm Đ́nh Thịnh, Anh Lê Thành Long,
    Chị Lê Thanh Trang, Ông Trần Chấn Hoanh,
    Bà Lưu Tuyết Khanh, Bà Trần Kim Khanh,
    Bà Nguyễn Bá Diệp, Ông Trần Hữu Lễ,
    và Chị Hoàng Thị Hằng.


 

 

 

 

 

 


Chiếc Áo "Len" Xanh
Tác giả:  N.H.
 

 
   

 

 

 


Cứ mỗi độ Đông về trên cảnh vật,
Cây Sầu Đông thân trụi đứng trơ cành.
Trời u-buồn như chết cả màu xanh,
Mưa rỉ-rả gió lùa cơn lạnh đến...

Năm năm trước trong ngôi nhà thân-mến,
Nằm mê-mang với bệnh sốt thương-hàn,
Mẹ sầu-thương cho tính-mệnh đứa con,
Cha lo-ngại kiếp đời con ngắn-ngủi!

Rồi một hôm khi mọi người say ngủ,
Lại gần tôi, người cởi áo "len" ra.
"Chiếc áo nầy con giữ lấy cho cha,
Cha sẽ ở bên ḷng con măi măi...."

Tôi cảm thấy ḷng tôi như se lại,
Sờ trên thân đang phủ áo "len" xanh.
Ngoài trời khuya, mưa gió rít trên cành,
Bóng người vẫn quay cuồng trong trí măi!....

Nhưng than ôi! cuộc đời đầy ngang-trái!
Đang âm-thầm đưa-đẩy đến cho tôi.
Vào cuối Thu, một buổi sáng êm trời,
Một tiếng nổ, bao nhiêu người vĩnh-biệt (*)

Rồi từ đó tháng ngày trôi măi-miết,
Xuân, Hạ tàn, liên liếp đến Thu, Đông.
Trời rét run, nhưng tôi vẫn ấm ḷng,
Nhờ chiếc áo cha già trao năm nọ...

Áo "len" ơi, có tiền mua không khó!
Nhưng ḷng ta cảm thấy một chút ǵ,
Tâm-hồn ta được ấm bởi thân mi,
Hay h́nh ảnh của người cha đă mất?
 

  (*) do một trái bom của Pháp ném trúng hầm trú ẩn.
 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Kinh-thánh Đọc Thuộc Ḷng (KTTL) - Tháng Ba 
Ê-sai 49:14-16 và Nhă-ca 4:12 và 6:3
  • Đại diện Lăo-niênBà Bùi Thu (nghe)
     
    • Các lăo niên có trả bài Kinh-thánh học thuộc ḷng:  Ông Sơn Canh, Cụ Lê Văn Xê, Bà Hồ Điệp,
      Bà Châu Minh Tiết, Bà Lisa Thảo Nguyễn, và Bà Nguyễn Thị Nôm.
       
  • Đại diện Trung-niên:  Chị Hoàng Thị Hằng (nghe)
     
    • Các Trung-niên có trả bài Kinh-thánh học thuộc ḷng:  Ông Phạm Phùng Vân, Bà Phạm Phùng Vân,
      Cô Đoan Trang, Ông Phạm Đ́nh Thịnh, Cô Lê Thị Thanh Trang, Anh Lê Thành Long, Ông Trần Chấn Hoanh,
      Bà Lưu Tuyết Khanh, Bà Trần Kim Khanh, Ông Trần Hữu Lễ, Bà Mai Ngọc Huệ, và Anh Nguyễn Đức Dũng.

Kinh-thánh Đọc Thuộc Ḷng (KTTL) - Tháng Hai  
Rô-ma 5:6-8 và Nhă-ca 8:6 (Chúa Nhật, ngày 27 tháng 2 năm 2011)

Các trung-niên nhận quà trả bài Kinh-thánh học thuộc ḷng

  • Đại diện Lăo-niên:
     
    • Ông Sơn Canh
       
    • Các Lăo-niên có trả bài Kinh-thánh:  Cụ Lê Văn Xê, Bà Hồ Điệp, Bà Châu Tiết Minh, Cụ Huỳnh T. Phước,
      và Bà Bùi Thu
       
  • Đại diện Trung-niên:
     
    • Bà Phạm Phùng Vân (nghe)
       
    • Các Trung-niên có trả bài Kinh-thánh:  Cô Đoan Trang, Bà Trần Văn Hưng, Ông Phạm Đ́nh Thịnh,
      Bà Nguyễn Bá Diệp, Ông Phạm Phùng Vân, Chị Lê Thị Thanh Trang, Anh Lê Thành Long,
      Ông Trần Chấn Hoanh, Bà Lưu Tuyết Khanh, Bà Trần Kim Khanh, Ông Trần Hữu Lễ,
      Anh Nguyễn Đức Dũng, Bà Mai Ngọc Huệ, và Chị Hoàng Thị Hằng.

  • Cơ Hội Đặc Biệt 
    Tác giả: Khuyết Danh
    Nguồn:  Sưu tầm từ Internet
    Người Sưu Tầm:  Christdavid05

Tôi chép lại một câu chuyện có thật, với các h́nh ảnh sưu tầm được, qua lời kể của người bạn như sau:

Bạn tôi mở ngăn tủ của vợ ḿnh và lấy ra một gói nhỏ.  Gói nhỏ nầy đă được gói kỹ-càng trong lớp giấy lụa.  Anh bảo:  "Đây không phải là gói đồ b́nh thường; đây là một chiếc áo lót thật đẹp.  Vứt lớp giấy bọc và lấy ra chiếc áo lót mịn-màng, anh nói tiếp, tôi mua chiếc áo nầy tặng cô ấy, lần đầu tiên chúng tôi sang New York cách đây 8 - 9 năm rồi, nhưng cô ấy chưa bao giờ mặc!  Cô ấy muốn dành một dịp nào đặc-biệt.  Vậy th́ hôm nay, tôi nghĩ là dịp đặc-biệt nhất rồi."  Anh đến cạnh giường và đặt gói áo ấy cạnh những món đồ mà tí nữa sẽ được bỏ vào áo quan mà liệm.  Vợ anh vừa mới qua đời.!

Quay sang tôi, anh bảo: "Đừng bao giờ giữ lại một cái ǵ mà chờ một cơ-hội đặc-biệt cả.  Mỗi ngày sống đă là một cơ-hội đặc-biệt rồi!" 

Tôi suy đi nghĩ lại câu nói nầy, và nó đă thay đổi cuộc đời tôi.  Hiện nay tôi đọc sách nhiều hơn trước và bớt dọn-dẹp nhà cửa.  Tôi ngồi trước mái hiên mà ngắm cảnh chứ không buồn để ư đến cỏ dại mọc trong vườn.  Tôi dành nhiều th́ giờ cho gia-đ́nh và bạn-hữu hơn là cho công-việc.  Tôi hiểu rằng cuộc-đời là những cảm-nghiệm mà ḿnh cần phải nếm.  Từ ngày ấy, tôi không c̣n cất giữ một cái ǵ nữa.


Tôi đem bộ ly pha lê ra sử dụng mỗi ngày.  Tôi mặc áo mới đi siêu-thị nếu ḿnh bỗng thấy thích.  Tôi không cần dành nước hoa hảo hạng cho những ngày đại lễ, nhưng xức nước hoa khi nào ḿnh thấy thích.  

Những cụm từ như "một ngày gần đây" và "hôm nào" đang bị loại khỏi vốn từ-vựng của tôi.  Điều ǵ đáng bỏ công, th́ tôi muốn xem, muốn nghe, muốn làm ngay bây giờ.  Tôi không biết chắc là vợ của bạn tôi hẳn sẽ làm ǵ nếu cô ấy biết trước rằng ngày mai đây ḿnh không c̣n sống nữa (một ngày mai mà tất cả chúng ta xem thường).  Tôi nghĩ rằng cô ấy hẳn sẽ mời mọi người trong gia-đ́nh, mời bạn-bè thân-thích đến.  Có thể cô sẽ điện cho vài người bạn cũ và làm ḥa hay xin-lỗi về một chuyện bất-ḥa trước đây.  Tôi đoán rằng cô ấy sẽ đi ăn ở các nhà hàng Việt Nam (v́ cô ấy rất thích ăn đồ ăn Việt).

Chính những nhũng chuyện vặt-vănh mà tôi chưa làm khiến tôi áy-náy, nếu tôi biết rằng thời giờ tôi c̣n rất có hạn.  Tôi sẽ áy-náy v́ không đi thăm một vài người bạn mà ḿnh cần phải gặp mà cứ hẹn lần hồi.  Áy-náy v́ không nói chuyện thường hơn với những người thân của ḿnh rằng ḿnh yêu-thương họ.  Áy-náy v́ chưa viết những lá thư mà ḿnh dự-định "hôm nào" sẽ viết. 

Giờ đây tôi không chần-chờ ǵ nữa.  Tôi không hẹn lại và không cất giữ điều ǵ có thể đem lại niềm vui và nụ cười cho cuộc sống chúng tôi.  Tôi tự nhủ rằng:  Mỗi ngày là một ngày đặc-biệt.  Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút, đều đặc-biệt cả. 

Nếu bạn nhận được thư nầy, ấy là v́ có một ai muốn điều hay cho bạn, và v́ bạn cũng có quanh ḿnh những người bạn quư yêu.  Nếu bạn quá bận đến độ không thể dành ra vài phút gửi thư đến cho ai khác và tự nhủ:  "mai mốt tôi sẽ gửi" th́ "mai mốt" đó có thể là một ngày thật xa, hoặc là bạn sẽ không bao giờ gửi được. 
Suy-gẫm lời Chúa

Thi-thiên 90:12  -  Cầu-xin Chúa dạy chúng tôi biết đếm các ngày của chúng tôi, hầu cho chúng tôi được ḷng khôn-ngoan.

Ê-phê-sô 5:15-16  -  Vậy, hăy giữ cho khéo về sự ăn-ở của anh em, chớ xử ḿnh như người dại-dột, nhưng như người khôn-ngoan.  Hăy lợi-dụng th́ giờ, v́ những ngày là xấu. 

Truyền-đạo 12:1a và câu 6-7  -  Trong buổi c̣n thơ-ấu hăy tưởng-nhớ Đấng Tạo-Hóa ngươi, trước khi những ngày gian-nan chưa đến...  Lại hăy tưởng-nhớ Đấng Tạo-Hóa trước khi giây bạc đứt, và chén vàng bể, trước khi ṿ vở ra bên suối, và bánh xe găy ra trên giếng; và bụi tro trở vào đất y như nguyên-cũ, và thần-linh trở về nơi Đức Chúa Trời, là Đấng đă ban nó.

Ban Chấp Hành Nam Giới Phụ Nữ (Ban Trung Niên)
Nhiệm Khóa 2011

Từ trái sang phải:
Bà Nguyễn Thành Nguyên, Bà Trần Kim Khanh, Bà Châu Chung,
Bà Nguyễn Bá Diệp,Bà Trần Văn Hưng, Cô Vơ Thùy Linh,
Ông Trần Văn Hưng, Ông Phạm Đ́nh Thịnh,
Ông Châu Ngọc Hiệp, Ông Nguyễn Bá Diệp
 

Ban Nam Giới

  Ban Phụ Nữ

Mục Sư Nguyễn Thành Nguyên

Ông Trần Văn Hưng
Ông Phạm Đ́nh Thịnh
Ông Trần Chấn Hoanh
Ông Châu Ngọc Hiệp
Ông Nguyễn Bá Diệp

Cố Vấn

Trưởng Ban

Phó Ban

Thư Kư
Thủ Quỹ
Nghị Viên
Nghị Viên
 
Bà Nguyễn Thành Nguyên
Bà Trần Văn Hưng
Bà Nguyễn Bá Diệp
Bà Trần Kim Khanh
Bà Châu Chung
Bà Nguyễn Kiêm Loan
Cô Vơ Thùy Linh

 

Kinh-thánh Đọc Thuộc Ḷng (KTTL) - Tháng Giêng  
II Sử-kư 29:3-5 và Gia-cơ 4:7-10
Chúa Nhật, ngày 30 tháng Giêng năm 2011
 

Các Lăo-niên nhận quà Kinh-thánh
đọc thuộc ḷng Tháng Giêng

Các Trung-niên nhận quà Kinh-thánh
đọc thuộc ḷng Tháng Giêng
 

  • Lăo-niên:
     
    • Đại diện Lăo-niên:
      Cụ Lê Văn Xê (nghe)
       
    • Các lăo-niên có trả bài Kinh-thánh:
      Ông Sơn Canh, Bà Hồ Điệp, Bà Châu Minh Tiết, Bà Lisa Thảo Bùi,
      Cụ Huỳnh Thị Phước, và Bà Bùi Thu

Cụ Lê Văn Xê

Cô Đoan Trang

  • Trung-niên:
     
    • Đại diện Trung-niên:
      Cô Đoan Trương (nghe)
       
    • Các Trung-niên có trả bài Kinh-thánh:  Ông Phạm Đ́nh Thịnh,
      Bà Nguyễn Bá Diệp, Ông Bà Phạm Phùng Vân, Ông Trần Chấn Hoanh,
      Bà Lưu Tuyết Khanh, Bà Trần Kim Khanh, Ông Trần Hữu Lễ,
      Chị Hoàng Thị Hằng, Anh Nguyễn Đức Dũng, và Bà Mai Ngọc Huệ
  • Chuyện Gói Thuốc Độc  
    Tác giả: Khuyết Danh
    Nguồn gốc:  Trích trong Nếp Sống Mới, Số Đông 2008

Chuyện xảy ra bên Trung Hoa, cách nay hơn một thế kỷ, nàng Ly nương về làm dâu nhà họ Vưu.  Vưu bà là người theo nền-nếp cũ nên khó tánh.  Bà lại cảm thấy như đứa con trai mà bà nuôi nấng, yêu thương từ tấm bé bị người khác cướp mất không những thể-xác mà c̣n tâm-hồn của nó nữa.  V́ vậy, có những lúc bà trút cơn giận lên nàng dâu.  Tánh khí Ly nương cương cường, không chịu khuất-phục.  V́ lễ giáo ràng buộc, v́ tam ṭng tứ đức... người con dâu phải nhịn mẹ chồng.  Nàng nhịn ngoài mặt nhưng trong ḷng luôn căm giận v́ cảm thấy như bị hiếp đáp.  Do đó, không-khí trong nhà lúc nào cũng căng-thẳng giữa mẹ chồng và nàng dâu.  Vưu lang rất khổ tâm v́ không biết cách nào giải ḥa mẹ và vợ.  

Một ngày nọ, Ly nương không chịu nổi nữa.  Nàng t́m đến pḥng mạch thầy lang, xin hốt một gói thuốc độc để thuốc mẹ chồng.  Hoàng tiên sinh hỏi rơ nguồn-cơn, rồi cân đong, hốt cho nàng một gói thuốc bột màu trắng.  Thầy dặn:  "Thuốc độc nầy tác dụng chậm, mỗi ngày cô cho một ít vào thức ăn của mẹ chồng.  Bà ăn vào, thuốc độc ngấm dần vào cơ-thể, sau sáu tháng th́ chết.  Nhưng muốn cho không ai nghi-ngờ, th́ từ nay cô phải đối-xử với bà cho thật tử-tế."  

Nghe lời thầy dặn, Ly nương bắt đầu săn-sóc và chiều-chuộng bà rất mực.  Hầu như hằng ngày, cô nấu canh cho mẹ chồng, món canh rau mà bà thích ăn khi bắt đầu có tuổi.  Thấy con dâu thay đổi, trở nên hiếu-thảo, ngoan hiền, Vưu bà rất sung-sướng, cảm ơn Trời cao không c̣n nhắm mắt như trước kia nữa.  Bây giờ, mẹ nhẹ nhàng với con, con nhỏ nhẹ với mẹ.  Mẹ hối-hận v́ đă khắc-nghiệt với con, con ăn-năn v́ từng cay-đắng với mẹ.  Cả hai như mở toang tấm ḷng mà trước kia khép kín, khóa chặt.  Mẹ chồng nàng dâu bây giờ cùng khóc cùng cười, thương-yêu nhau như mẹ con ruột.  Trong nhà nầy, người sung-sướng nhất là Vưu lang, nên bữa nay đem quà về cho mẹ, bữa kia mang quà về cho vợ.

Ly nương sực nhớ lại lời thầy lang, nàng vội chạy đến pḥng thuốc, khóc và nài-nỉ xin thầy giải độc cho mẹ chồng v́ bây giờ cô rất thương-yêu mẹ.  Hoàng tiên sinh cười lớn, trấn-an cô:  "Cô yên tâm!  Gói thuốc tán tôi trao cho cô lúc trước là gói thuốc bổ - Thập Toàn Đại Bổ đó.  Sự cay-đắng, căm hờn trong ḷng cô chính là chất độc tác hại nhất.  Nay tâm hồn cô đă được giải độc bằng t́nh thương yêu mà cô đă khai phóng và ban phát ra."

Chúng ta thường đối xử với người khác tùy theo cách chúng ta dược hay bị người khác đối xử.  Người khác cũng đối xử với chúng ta tương tự như cách chúng ta đối xử với họ.  Bác sĩ Lu-ca ghi lại lời phán của Chúa Giê-xư:  "Các ngươi muốn người ta làm cho ḿnh thể nào, hăy làm cho người ta thể ấy - Lu-ca 6:31" 

Hăy là ngạc nhiên người khác, ngay cả kẻ ghét bạn, bằng cách đối-đăi với họ bằng sự vui-vẻ, tử-tế, nhân-từ.  Không bao lâu, bạn sẽ là người ngạc-nhiên thích-thú v́ thấy ḿnh càng ngày càng thêm bạn, bớt thù. 

 


Tuesday, April 03, 2012