Thi Văn Phẩm  
Home Lịch Sử & Bản Đồ Ban Chấp Hành CT Thờ Phượng Giảng Luận Cơ Đốc Giáo Dục Sinh Hoạt
 

   

 

 

 

 

 


Hăy dùng những ca-vịnh, thơ thánh, bài hát
thiêng-liêng mà dạy và khuyên nhau.
(Cô-lô-se 3:16b)


Những Thông Tin Cũ
2011  và  2005-2010
 

* Xin Lỗi, Tha Thứ và Cám Ơn (03/30/12)
* Ḍng Thơ Tâm Nguyện 2 - Trọn Thi Tập 
  (Thi Sĩ Thái Trịnh / 03/29/12)
* Mầm Sống Vươn Cao (03/28/12)
* Dễ và Khó (03/14/12)
* Hư Không (Hạc Trắng - 01/19/12)


Để đọc được các thông tin nầy, quư vị cần cài đặt Adobe Reader  

 

Xin Lỗi, Tha Thứ, và Cám Ơn 
Tác giả:  Khuyết Danh
Nguồn Sưu Tầm:  Internet
 

1. Xin lỗi cho những lời hứa tôi đă không thể nào thực hiện, dẫu rằng biết sẽ làm cho ai đó thấy thất vọng...

2. Xin lỗi cho những phút tôi vô tâm, thờ ơ với nỗi đau của bạn...

 

3. Xin lỗi v́ những ích kỷ, những vụng về, những hiểu lầm của tôi đă làm phiền đến bạn.

 

4. Xin lỗi v́ những lời nói, hành động dù vô t́nh hay cố ư tôi đă làm tổn thương đến bạn hay bất cứ ai.

                                                                          (tiếp theo)

 


Ḍng Thơ Tâm Nguyện
Tập 2 (đọc tiếp trọn thi tập)
 

Những năm gần đây, người ta thấy thơ Thái Trịnh xuất hiện trên thi đàn Cơ-đốc tại Hoa Kỳ. Bà đóng góp tương đối thường xuyên trên tờ ''Nếp Sống Mới''  (Jacksonville, Florida) từ 6 năm nay, cống hiến cho đọc giả mỗi tháng một bài thơ nhẹ nhàng, truyền cảm. Thái Trịnh sáng tác với nhiều đề tài khác nhau về thiên nhiên, gia đ́nh, xă hội. . . nhưng đều có mục đích là ca ngợi t́nh yêu Thiên Chúa đối với nhân loại nói chung và với chính cá nhân bà nói riêng.


Từ ngữ bà dùng để diễn đạt rất giản dị, cùng với lời thơ ngọt ngào, ư thơ thắm thiết, tất cả đi thẳng vào hồn người đọc một cách nhẹ nhàng, êm ả.        

Bác Sĩ Châu Ngọc Hiệp
Nếp Sống Mới


 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Mầm Sống Vươn Cao
Thơ Thái Trịnh
 

Nỗi buồn nghe tiếng ḷng rên
Chúa tôi đă chết ở trên thập h́nh
Tay chân Ngài bị đóng đinh
Giáo đâm huyết đổ từ ḿnh đến chân
Xác thân chôn kín mộ phần
Quân binh lăn đá ngh́n cân chắn ngoài.
Ngài trong mộ lạnh lẽ loi
Môn đồ tản lạc u-hoài xót-thương.

Ngày thứ ba; sáng tinh sương
Quư bà mang thuốc trầm hương xông mồ
Ai ngờ vừa mới nh́n vô
Ai lăn vầng đá cửa mồ trống không.
B́nh minh chiếu ánh nắng hồng,
Đất đai rung động, mồ không có Ngài.
Vang lên tiếng nói của ai?
Mà nghe vang dội âm giai ngút trời:
"Giê-xu đă sống lại rồi",
Bước vào kỳ sữ, lên ngôi cơi hồn.
T́nh Ngài thấm cả kiền khôn,
Ngài vào cơi chết, mở nguồn vĩnh sinh.
Quỷ vương âm phủ kiếp kinh
Trần gian, vua chúa, quân binh hăi hùng.
Cửa mồ mầm sống vuốt tung
Cho nhân thế được trùng phùng bên Cha.

 

 
 

 


 


Tranh vẽ của Bích Nhu (PowerPoint Slideshow)
Dễ và Khó 
Tác giả:  Khuyết Danh
Sưu tầm:  Phương Diệp
Nguồn sưu tầm:  songdep.xitrum.net


Dễ là khi bạn có một chỗ trong số địa chỉ của một người, nhưng khó là khi bạn t́m được một chỗ trong trái tim của người đó.

Dễ là khi bạn đánh giá lỗi lầm của người khác, nhưng khó là khi nhận ra sai lầm của chính ḿnh.

Dễ là khi nói mà không suy nghĩ, nhưng khó là khi biết kiểm-soát những lời nói của ḿnh.

Dể là khi làm tổn thương một người mà bạn yêu thương, nhưng khó là khi hàn gắn vết thương đó.


                                     (đọc tiếp)



 

Hư Không

Hư không của sự hư không, thảy đều hư không.
(Truyền Đạo 1:2)




Ngút ngàn bay thật xa
Dĩ văng một thời qua
Địa vị cùng danh vọng
Trong khoảnh khoắc nhạt nḥa

Bạc tiền rồi cũng hết!
Trang sức lắm cũng tiêu!
Đua đ̣i nhiều cũng thiếu!
Đời, rốt lại quạnh hiu!

Ta miệt mài lao khổ
Chỉ chuốc lấy hư vinh
Trên những bước linh tŕnh
Chỉ duy Ngài bất diệt!

C̣n lại ǵ cho ta?
Một mănh hồn thiết-tha,
Trở về cùng nguồn cội
Ôm chặt lấy chân Cha.

Hạc Trắng

 

 

 

 


Thi Văn Phẩm 2011

 

* Bết-lê-hem, Vua Thánh Ra Đời (12/25/11)
* Mùa Đông (12/25/11)
* Tin Lành Đến Việt Nam (12/14/11)
* Những Cái Cần Quạt Nước (10/30/11)
* Tôi Cầu Xin Chúa (09/02/11)
* Đừng Để Quá Trễ (08/08/2011)
* Bài Học Từ Con Bướm (07/17/11)

 
* T́nh Mẫu Tử (05/02/11)
* Bữa Ăn Tối Với Mẹ (05/02/11)
* Cái Chết (Khoa Học) Của Chúa Jesus (04/22/11)
* Ca Khúc Vĩnh Sinh (04/03/11)
* Xuân Thắm Muôn Đời (02/15/11)
* Đầu Năm Sửa Sang Nhà Chúa (02/15/11)
* Qua Khung Cửa Sổ (02/27/11)
* Bàn Tay Của Mẹ (01/26/11)



Bết-lê-hem, Vua Thánh Ra Đời
(Hỡi Bết-lê-hem, người ở trong hàng ngàn Giu-đa là nhỏ lắm,
song từ nơi ngươi sẽ ra cho ta một Đấng cai-trị trong Y-sơ-ra-ên;
gốc tích của Ngài bởi từ đời xưa, từ trước vô cùng - Mi-chê 5:1)

Thơ Thái Trịnh

Thật phước hạnh thay Bết-lê-hem
Trăng sao tỏa sáng giữa màng đêm
Mây mờ giăng kín bừng tan biến
Thiên sứ vang lừng hát ngợi khen

Nhân gian đương đắm ch́m trong mộng
Biển khổ trầm luân thật mênh-mông
Bỗng mùa xuân đến giữa trời đông
Chúa của muôn loài đă giáng lâm

Mang lấy xác thân hài nhi ấy
Nhưng từ muôn thuở đă có rồi
V́ thấy bầy con trong tội ác
Nên Ngài cam giáng thế làm người

Là Chúa ngôi hai Đấng muôn đời
V́ t́nh thương muôn thưở không dời
Chịu đớn đau với người trần thế
Để lau ḍng lệ của con ... rơi!

Đời thật phủ phàng lắm Chúa ơi!
Thân báu sơ sinh chịu khổ rồi
Rơm khô máng cỏ thay mền gối
Sương gió bao trùm thế áo nôi.


Nhưng trong máng cỏ chuồng chiên lạnh
Ánh sáng thần quang chiếu rực ngời
Thiên sứ báo tin đoàn mục tử
Đi xem con Thánh mới ra đời

Nghe tin họ vội-vă đi liền
T́m thấy hài nhi dáng nhân hiền
Nằm ngủ b́nh an trong máng cỏ
Họ báo tin xa khắp các miền

Ba vua trông đợi Chúa từ lâu
Đă chiêm tinh thấy một ngôi sao
Dẫn dắt ba vua đi đến chốn
Đấng Thánh vương họ đă vọng cầu

Ba vua quỳ lạy bên Ấu Chúa
Dâng Ngài lễ vật thỏa ḷng mong
Không trung vang tiếng ca thiên-sứ
An bỉnh nhân thế tỏa hồng ân

Bết-lê-hem thôn nhỏ nghèo nàn
Mà Chúa thương rời bỏ thiên-đàng
Mang đến nhân gian nguồn hạnh phước
Cho ḷng mến Chúa được b́nh an

Mùa Đông 
Thơ:  Thái Trịnh
 

Ngồi nghe gió rít cành thông
Không gian lạnh lẽo mùa Đông đă về
Đêm ngày mưa gió lê-thê
Giai nhân tài tử hẹn thề cũng thôi.

Bước ra th́ ướt cả rồi
Lạnh run lập-cập mắt môi nhạt-nḥa
C̣n đâu mày liễu mặt hoa
Gặp nhau chi cảnh xuưt xoa lạnh lùng

B́nh minh chẳng thấy nắng hồng
Đường đi trơn trợt phố không thấy người
Mây giăng tím cả chân trời
Cánh chim lạnh-lẽo chơi-vơi cành rời!

Nhưng mà lại có một nơi...
Bết-lê-hem ấy Con Trời giáng sinh
Đang đêm tỏa ánh b́nh minh
Mục đồng nh́n thấy thiên binh tỏ tường

Có ba bác học Đông phương
Theo ngôi sao lạ trên đường cùng đi
Đến nơi tất cả vội quỳ
Ngước nh́n ấu Chúa phương phi lạ thường

Mặt mày Ngài sáng như gương
Nằm trong máng cỏ dễ thương vô cùng
Rơm khô đă thế gối mùng
Gió Đông chẳng nở lạnh lùng Chúa tôi.

Ngài là sông Thánh từ trời
Ban nguồn nước sống cho người trầm luân
Chăn chiên chạy báo tin mừng
Tiếng kèn thiên-sứ vang lừng không gian

 

 


Illustrated by Dennis Patrick Lewan (LED)

 

 

Tin lành từ Chúa thương ban
Là nguồn hạnh phúc nhân gian trông chờ
Người ơi! chớ có ơ thờ
Hăy mau chổi dậy đón chờ Jesus.

Dầu đi bên áng mây mù
Dầu luôn bận-rộn lu bu cuộc đời
Chúa yêu khẻ gọi "con ơi!"
Đến đây con được nghỉ-ngơi nhẹ-nhàng

 

 



V́ Tin Lành mới đến Việt Nam
Có khác chi em bé mới sinh
Trong hoàn cảnh nghèo nàn thiếu-thốn
Nên kẻ giàu ngoảnh mặt xem khinh.

Ôi chiến binh thập tự giá ơi!
Người mang t́nh Chúa tặng cho đời
Nào Đà Nẳng, Sài G̣n, Hà Nội
Vượt núi đồi miền thượng xa xôi

Nay lời Cha đă ấm ḷng người
Đất Việt Nam đă thắm t́nh Trời
Ḍng nước mắt của người truyền giáo
Được Chúa thương lau sạch cả rồi.

Hăy mừng vui mẹ Việt Nam ới!
Ta ngợi khen ơn Đức Chúa Trời
Hát cho Ngài một bài ca mới
Ca khen t́nh vô đối người ơi!

Một trăm năm gieo giống Thiên Đài
Nay lúa vàng đă gánh nặng vai
Khi lời Chúa viếng thăm người Việt
Trăm năm c̣n thế hệ ngày mai.

                                              Thơ Thái Trịnh
 

Nhưng khi Đức Thánh Linh giáng trên các ngươi, th́ các ngươi sẽ nhận lấy quyền phép, và làm chứng về ta tại thành Giê-ru-sa-lem, cả xứ Giu-đê, xứ Sa-ma-ri cho đến cùng trái đất  (CV 1:8)

TIN LÀNH
Đến Việt Nam vừa được trăm năm
Gian nan không biết mấy vạn lần
Đoàn quân Thập Tự xông trận tuyến
Đem t́nh yêu Chúa đến tha nhân

Cảm thương thay chiến sĩ tiền phong
Nào Calman, Olsen, Đixon
C̣n nhiều lắm không sao nhớ hết
Đă dấn thân t́m đến Việt Nam

Để xông pha ra giữa chiến trường
Dứt dây nô lệ, dẹp quỉ vương
Mang cờ thập giá vào trận tuyến
T́m kiếm đàn con của Chúa thương

Cùng với cha ông ta ngày xưa
Đă xả thân dầm dăi nắng mưa
Dắt người lạc bước về nhà Chúa
Mặc cho đời lẫn tránh không ưa.


Những Cái Cần Quạt Nước
Tác giả: Hoài Nam
Nguồn sưu tầm:  Internet
 

Từng lái xe trong mưa, bạn có để ư đến cái cần gạt nước không?  Trời mưa như trút nước, nước mưa phủ mờ mặt kính, che khuất cả đường đi.  May mắn thay, chúng ta có những cái cần quạt nước: kiên tŕ và đều đặn, chúng xóa nḥa nước mưa trên kính, giúp ta nh́n thấy đường để lái xe.  Thật tiện dụng tuyệt vời!


Trên chuyến xe cuộc đời, có những nổi buồn rơi rớt, những lo âu lất phất, những cơn giận vũ băo... Chúng như cơn mưa cản trở hành tŕnh của chúng ta, làm chúng ta không thấy đường đi, mất phương hướng, hoặc chán nản dừng xe lại, tự làm mất thời giờ và công sức của ḿnh, bạn có thấy lăng phí không? 

Nầy bạn, thay v́ ngồi than thân trách phận hoặc tiêu cực chờ đợi, sao bạn không thẳng tay gạt những nổi buồn, gạt những điều không vừa ư sang một bên để tiếp tục đi, cho dù chậm th́ cũng vẫn là đang tiến tới.  Gạt bỏ một u sầu, bạn sẽ được nh́n rơ hơn và nh́n xa hơn một chút, tiến xa hơn một chút trên đường đi của ḿnh....

                                                        (đọc tiếp)




Image designed by Elly (Lacy Edge)

 

Tôi Cầu Xin Chúa 
Tác giả: Khuyết Danh
Chuyển ngữ:  Khuyết Danh
Nguồn sưu tầm:  Nguyễn Kiêm Loan (Internet)


Tôi xin Chúa hăy cất khỏi tôi những đau khổ.
Chúa trả lời:  Không!  -  Không phải Ta là người cất bỏ nó đi, nhưng chính con phải từ bỏ nó.

Tôi xin Chúa hăy chữa lành cho đứa con tàn tật của tôi được toàn vẹn.
Chúa trả lời:  Không!  -  Linh hồn của nó th́ vẹn toàn; c̣n thân xác của nó chỉ là tạm bợ mà thôi.
 

Tôi xin Chúa hăy ban cho tôi sự kiên nhẫn.
Chúa trả lời:  Không!  Kiên nhẫn là kết quả từ những gian-khổ; không phải là "ban cho", nhưng là "gặt hái" được.

Tôi xin Chúa hăy ban cho tôi hạnh phúc.
Chúa trả lời:  Không!  Ta chỉ ban cho con ân điển; c̣n hạnh phúc th́ tùy thuộc vào nơi con.

Tôi xin Chúa cho tôi được thoát khỏi đau-khổ.
Chúa trả lời:  Không!  Đau khổ làm cho con xa cách với thế giới, nhưng đưa con lại gần với Ta hơn.

Tôi xin Chúa cho tâm trí tôi được lớn mạnh.
Chúa trả lời:  Không!  Chính con phải tự lớn lên, nhưng Ta sẽ cắt tỉa để con đuợc trổ sinh hoa trái.

Tôi xin Chúa hăy ban cho tôi tất cả mọi thứ để tôi vui hưỡng cuộc đời.
Chúa trả lời:  Không!  Ta cho con sự sống để con có thể vui hưỡng được tất cả.

Tôi xin Chúa hăy giúp tôi yêu thương người khác, giống như Ngài đă yêu tôi.
Chúa trả lời:  À, cuối cùng th́ con đă có được ư muốn đó. 


Câu gốc suy gẫm

*  Nên bây giờ c̣n có ba điều nầy:  Đức tin, sự trông cậy, và t́nh yêu-thương; nhưng điều quan trọng hơn trong ba điều đó là t́nh yêu-thương (I Cô-rinh-tô 13:13).

*  V́ cả luật-pháp chỉ tóm lại trong một lời nầy:  Ngươi hăy yêu kẻ lân cận như ḿnh (Galati 5:14)
 

Đừng Để Quá Trễ 
Author:  George Carlin
Chuyển ngữ:  Khuyết Danh
Nguồn Sưu Tầm:  YouTube


Sau khi vợ ông qua đời, danh hài George Carlin đă viết những lời chí lư như sau:

*  Hăy nhớ dành thời giờ cho người bạn thương yêu, v́ họ chẳng ở với bạn măi đâu.

*  Đừng quên biểu lộ t́nh thân ái với người đang ở gần, v́ đó là kho tàng duy nhất bạn có thể trao tặng mà không tốn một xu.

*  Hăy nhớ mắn tay nhau thật lâu, v́ sẽ có ngày bạn sẽ không c̣n cơ hội nữa.

*  Hăy nói lời yêu thương với người bạn đời và bạn bè, với tất cả ư nghĩa của lời ấy.

*  Hăy ôm chặt trong ṿng tay người bạn thương mến, đó là cách hàn gắn niềm đau và nỗi nhớ.

*  Hăy dành thời gian để yêu và thời gian để tâm sự, đừng tiếc thời gian để chia sẻ với nhau.

*  Hăy nói những điều tốt đẹp bạn suy nghĩ, và luôn luôn nhớ rằng, giá trị đích thực của cuộc sống không đo lường bằng thời gian chúng ta có, mà được tính bằng những khoảnh khắc chúng ta đem lại cho nhau sự ngạc nhiên.

*  Nhớ chia sẻ điều bạn tâm đắc cho người thân của ḿnh.

Bài Học Từ Con Bướm
Author:  Unknown
Chuyển ngữ:  LTD
Nguồn sưu tầm:  Internet
 

Ngày kia, trên một kén nọ, xuất hiện một lỗ nhỏ xíu.  Một người đàn ông t́nh-cờ đi ngang qua.  Ông ta dừng lại và theo dơi rất lâu một con bướm đang cố gắng chui ra từ lỗ nhỏ đó. 

Sau một thời gian khá dài, bướm dường như bỏ cuộc, và cái lỗ cũng chẳng lớn hơn được tí nào.  Bướm ta dường như đă cố-gắng hết ḿnh và không thể làm ǵ hơn được nữa.  Thấy vậy, người đàn ông nảy ư muốn giúp bướm:  ông ta lấy con dao bỏ túi và xẻ kén ra.  Bướm liền chui ra khỏi kén; nhưng thân ḿnh nó teo tép và cứng đơ; đôi cánh không phát-triển và chỉ cựa quậy được đôi chút. 

Người đàn ông tiếp tục theo dơi.  Ông ta nghĩ rằng chẳng bao lâu nữa, đôi cánh của bướm sẽ mở ra và sẽ chịu được sức nặng của thân-thể để giúp nó bay.
 

Nhưng chuyện đó không hề xảy ra!  Suốt cuộc đời c̣n lại, bướm kia chỉ có thể lê lết trên mặt đất với thân h́nh teo tóp và đôi cánhh c̣i cọc.  Nó chẳng bao giờ bay được.  Điều mà người đàn ông không hiểu, khi làm cử-chỉ đầy nhân-ái kia với thiện-chí muốn giúp bướm, đó là bướm cần cố-gắng chui ra từ lỗ rất nhỏ hẹp của kén để truyền chất nước từ thân-thể qua đôi cánh hầu có thể bay được.  Đó như là khuôn mẫu mà Thượng Đế bắt nó phải qua để nó có thể lớn mạnh và phát-triển.

Đôi khi, cố-gắng đúng là điều mà chúng ta cần trong cuộc sống.  Nếu chúng ta được phép sống mà không bao giờ gặp trở ngại trong cuộc đời, chúng ta sẽ bị giới hạn, chúng ta sẽ không mạnh mẽ như bây giờ, chúng ta không bao giờ bay được....

Tôi xin sức mạnh ... và Thượng Đế đă cho tôi gặp khó-khăn để được mạnh mẽ.
Tôi xin khôn ngoan ... và Thượng Đế đă cho tôi những vấn đề để giải quyết.
Tôi xin tiền của ... và Thượng Đế đă cho tôi khối óc và bắp thịt để làm việc.
Tôi xin được bay ... và Thượng Đế đă cho tôi những trở ngại phải vượt qua.
Tôi xin t́nh yêu ... và Thượng Đế đă gởi đến những người gặp khó khăn cần phải giúp.
Tôi xin ân-huệ ... và Thượng Đế đă cho tôi tiềm-năng.

Tôi không nhận được những ǵ tôi xin, nhưng tôi đă nhận được tất cả những thứ tôi cần.   

Hăy sống không sợ-hăi, hăy đương đầu với mọi khó-khăn, và hăy chứng tỏ là bạn có thể vượt qua.
 


 


Bài Thơ Cho Cha

                                                Thái Trịnh

Công cha lớn lắm cha ơi!
Lận đận cả đời cũng chỉ v́ con.
Nuôi con cho đến lớn khôn
Đời cha vất-vả hao ṃn tấm thân.

Thương con chăm sóc ân-cần
Dưỡng nuôi, dạy dỗ, trăm phần nhờ cha.
Phần lo việc sở, việc nhà,
Tháng năm ṛng-ră thân già héo hon.

Dơi trông từng cánh chim non,
Vui ḷng nh́n thấy đàn con nên người.
Con cười, cha cũng chung cười,
Con buồn, cha cũng tơi bời ruột gan.

Mong đời con được huy-hoàng
Dầu cha cực khổ trăm đàng cũng vui.
Dạy con kính Chúa, yêu người,
Hiếu trung đạo nghĩa là lời cha khuyên.

T́nh đời nhiều cảnh ưu-phiền,
T́nh cha ấm-áp thiêng-liêng vô-cùng.
C̣n cha đời đỡ lạnh-lùng
Không cha như cánh chim không tổ về.

Dầu cho cách trở sơn khê,
Ḷng con nguyện măi cận kề bên cha.
Cầu xin ơn Chúa bao la,
Cha cha măi được tuổi già thỏa vui.
 



(trích từ "Ḍng Thơ Tâm Nguyện 3
của Thái Trịnh)


 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


T́nh Mẫu Tử
Thái Trịnh
 

Đừng chậm trễ, hăy tỏ ḷng hiếu-kính
Đừng chần-chờ, khi mẹ mơi-ṃn trông
Nhớ ngày thơ, mẹ chiều-chuộng ẩm bồng
V́ con trẻ, mẹ nhọc-nhằn năm tháng

T́nh hiền mẫu như biển đông lai láng
Lo cho con chẳng kể đến thân ḿnh
Ngày tháng hao-ṃn, tận-tụy, hy-sinh
Ḍng sửa mẹ, con no ḷng ấm-áp

Đừng chậm trễ, mau ơn đền nghĩa đáp
Khi mẹ hiền c̣n đang ở dương trần
Hăy nói lên lời tha-thiết tri-ân
Đừng chậm trễ, khi mẹ đang trông ngóng

Nếu trễ, lỡ một mai mẹ khuất bóng
Ôi! Bầu trời cũng lạnh-lẽo ủ-ê!
Mẹ c̣n đâu tựa cửa lúc chiều về
Mắt vời-vợi trông con từ xa vắng

Đời ngắn-ngủi, thời-gian như tên bắn
Một thoáng qua, ai biết được ngày mai
Khi h́nh dung đôi mắt mẹ u-hoài
Con nguyện-hứa không bao giờ chậm trễ

T́nh mẫu tử khởi-nguyên từ Thượng-Đế
Như suối nguồn tuôn chảy chẳng hề vơi
Mẹ thương con lo-lắng suốt cuộc đời
H́nh ảnh mẹ trong hồn con muôn thuở.

 

     

 

 

 

 


Bữa Ăn Tối Với Mẹ 
Tác giả:  Khuyết Danh
Chuyển ngữ:  HUY
Nguồn sưu tầm:  Internet

Đây là một câu chuyện cảm-động, nguyên bản Anh ngữ, đă được một người tên HUY dịch sang tiếng Việt-nam và được phổ-biến trên mạng.

Sau 17 năm chung sống, vợ tôi bỗng muốn tôi đưa một người phụ nữ khác đi ăn tối và xem phim.  Cô ta nói:  "Em yêu anh, nhưng em biết người phụ nữ khác cũng rất yêu-thương anh và rất muốn có khoảng thời-gian ở bên anh." 

Người phụ nữ mà vợ tôi nói đến đó chính là MẸ TÔI, hiện đang sống cô-đơn từ 19 năm qua; thế mà tôi v́ bận công-tác và chuyện gia-đ́nh nên thỉnh-thoảng mới ghé thăm bà.  Đêm đó, tôi gọi điện-thoại để mời bà đi ăn và xem phim.

"Có chuyện ǵ không con?  Gia-đ́nh con ổn cả chứ?"  Bà lo-lắng hỏi.

Mẹ tôi thuộc loại người phụ nữ hay lo-lắng, cho rằng một cú điện-thoại muộn hay lời mời bất-ngờ luôn là dấu hiệu báo trước của những chuyện không lành. 

"Con nghĩ rằng con sẽ rất vui được ở bên mẹ một lúc", tôi trả lời, "chỉ hai mẹ con ḿnh thôi."

Mẹ tôi suy-nghĩ một lát, rồi trả lời: "Mẹ cũng rất thích điều đó."

Chiều Thứ Sáu, sau khi tan sở, tôi lái xe đến đón mẹ tôi.  Khi đến nơi, tôi nhận thấy mẹ tôi có vẽ bồn-chồn náo-nức về chuyện mẹ con tôi đi ăn tối chung với nhau.  Bà đứng đợi tôi ở trước cửa, tóc uốn xoăn và mặc chiếc áo dài mà bà đă mặc trong lần sinh nhật vừa qua, miệng cười rạng-rỡ: "Mẹ khoe với các bà bạn rằng mẹ sẽ đi ăn tối với con trai của mẹ, và họ rất xúc-động về điều nầy."

Khi đến nhà hàng, mẹ tôi khoác tay tôi hănh-diện bước vào như thể bà là Đệ Nhất Phu Nhân.  Sau khi an-vị, tôi đọc thực-đơn chọn thức ăn v́ mắt mẹ tôi chỉ đọc được chữ to mà thôi.  Tôi bất chợt ngước lên và bắt gặp mẹ tôi đang nh́n tôi âu-yếm.  Một nụ cười buồn thoáng hiện trên đôi môi bà.  "Khi con c̣n bé, chính mẹ phải đọc thực-đơn chọn món."

Tôi trả lời:  "Bây giờ đến lúc mẹ nghỉ-ngơi để con đáp lễ cho mẹ chứ!"

Trong suốt bửa ăn, mẹ con tôi nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, những kỷ-niệm xa-xưa từ thời nảo thời nao.  Thế nhưng mẹ tôi rất thích và ngồi nói suốt, đến nỗi chúng tôi trễ mất buổi chiếu phim.  Khi về đến nhà, mẹ tôi nói: "Mẹ sẽ đi ra ngoài với con lần nữa, nhưng lần nầy phải để mẹ mời."  Tôi gật đầu đồng-ư.

"Bữa ăn tối của anh với mẹ thế nào?"  Vợ tôi hỏi khi tôi về đến nhà. 

"Tuyệt vời!  Hơn cả mức anh tưởng", tôi đáp.

Vài ngày sau, mẹ tôi qua đời v́ bệnh tim.  Chuyện đó xảy ra bất ngờ đến nỗi tôi chẳng có cơ-hội để làm điều ǵ đó cho mẹ tôi. 

Một thời gian sau, tôi nhận được một lá thư, trong đó có bản sao hóa-đơn của nhà hàng, nơi mà mẹ con tôi đă ăn bữa tối cuối-cùng với nhau, kèm theo vài ḍng chữ : "Mẹ đă trả tiền trước cho hóa-đơn nầy.  Mẹ không chắc mẹ có thể đi ăn với con hay không.  Nhưng không sao, mẹ đă trả tiền cho hai phần ăn - một phần cho con và một phần cho vợ con.  Con không thể nào h́nh dung được bữa ăn tối hôm đó có ư-nghĩa như thế nào đối với mẹ đâu.  Mẹ yêu con, con trai của mẹ."



Cái Chết (Khoa Học) Của Chúa Giê-xu
Author:  Unknown
Chuyển ngữ:  H.P.L., dịch từ bản Pháp văn (03/03/2008)
Nguồn sưu tầm:  Internet

Vào lúc 33 tuổi, Chúa Giê-xu bị kết án tử h́nh.  Vào thời ấy, đây là cái chết "tồi-tệ" nhất.  Chỉ những tên tội phạm tồi-tệ nhất mới có thể phải chết như Chúa Giê-xu.  C̣n với Chúa Giê-xu, mọi chuyện đều tồi-tệ nhất, bởi v́ không phải mọi tên tội phạm bị kết án tử h́nh đều bị đóng đinh vào tay chân.  Đúng vậy, đóng đinh...  Những chiếc đinh to,  mỗi chiếc dài từ 15 đến 20 cm, với một đầu rộng 6 cm, c̣n đầu kia th́ nhọn.

Đinh được đóng vào cườm tay, chứ không phải vào  ḷng bàn tay, như chúng ta vẫn được nghe kể.  Tại cườm tay, có một đường gân chạy lên tới vai; và khi đinh được đóng vào, cái gân ấy bị đứt, bó buộc Chúa Giê-xu phải gồng mọi cơ lưng lên để có thể thở, bởi v́ phổi đang thiếu khí.  Như thế, Người buộc phải tựa vào chiếc đinh đóng nơi bàn chân.  Chiếc đinh nầy to hơn đinh đóng nơi cườm tay, bởi v́ cả hai bàn chân được đóng chồng lên nhau.  Và bởi v́ hai bàn chân Người không thể chịu măi được cái thể như vậy mà không bị toác ra, Chúa Giê-xu bị buộc phải luân phiên làm "chu kỳ" gồng ḿnh lên để thở.

Chúa Giê-xu đă chịu t́nh-cảnh nầy hơn 3 giờ đồng hồ.  Vâng, hơn 3 giờ!  Quá dài phải không ạ?  Vài phút trước khi tắt thở, Chúa Giê-xu không chảy máu nữa; chỉ c̣n nước ứa ra từ những vết rách và lỗ đinh.

Khi tưởng-trượng ra Người bị hành h́nh, chúng ta chỉ phác họa ra Người với những vết thương; nhưng như thế không đủ; các vết thương của Người đúng ra là những lỗ thủng ở trên thân-thể Người.  Người không c̣n máu để chảy ra nữa; Người chỉ c̣n nước để ứa ra thôi.

Thân thể con người (người lớn) gồm có khoảng 3.5 lít máu.  Chúa Giê-xu đă đổ ra hết 3.5 lít máu.  Người có 3 chiếc đinh đóng vào thân-thể, một ṿng gai trên đầu, và hơn tất cả mọi điều đó, có một người lính Rô-ma đă cắm một lưỡi giáo vào hông người.  Đó là chưa nhắc đến sự sỉ-nhục Người phải trải qua sau khi vác thập giá đi khoảng 2 cây số, trong khi đám đông khạc-nhổ vào mặt và ném đá người.  (Thập giá nặng khoảng 30 kư, mà đó chỉ là phần trên cao, nơi tay người bị đóng đinh.) 

Chúa Giê-xu đă trải qua tất cả kinh-nghiệm nầy, để bạn có thể thong-dong đến với Đức Chúa Trời, để "tội-lỗi" của bạn được rửa sạch.  Tất cả mọi tội-lỗi!  Xin bạn đừng quên hoàn-cảnh nầy.  NGƯỜI ĐĂ CHẾT V̀ BẠN!  Đừng nghĩ rằng Chúa Giê-xu chỉ chết cho những người khác (những người đi nhà thờ, hoặc cho các mục-sư, các linh-mục, v.v...)

NGƯỜI ĐĂ CHẾT V̀ BẠN!  Hăy chấp-nhận thực tại nầy, sự thật nầy, đó là Chúa Giê-xu là Đấng Cứu-Độ Duy Nhất Của Thế Giới!  Thiên Chúa có những chương-tŕnh cho bạn.  Xin bạn hăy cho tất cả bạn-bè biết Người đă trải nghiệm điều ǵ để cứu các bạn.  Bây giờ hăy nghĩ đến điều ấy.  Xin Thiên Chúa chúc lành cho đời bạn.
 



 

 

 

 

 


Ca Khúc Vĩnh Sinh
Thi sĩ:  Thái Trịnh
April 2011


 

 
   

Ta sẽ đổ thần của ơn-phước và của sự nài-xin ra trên
nhà Đa-vít, và trên dân-cư Giê-ru-sa-lem; chúng
nó sẽ nh́n xem ta là Đấng chúng nó đă đâm.
(Xa-cha-ri 12:10)
 

  Bến cũ ngày xưa vẫn c̣n đây
Nắng mưa chưa nhạt dấu chân thầy.
Con ngồi thương nhớ nghe trong gió
Tiếng thầy văng vẳng ở đâu đây.
 
Con thuyền hoang vắng như chờ đón
Nhưng bóng thầy đâu để xum vầy
Nhớ thầy dạy dỗ lời châu ngọc
Biệt ly nước mắt lại tràn đầy.
 
Giận lũ vương-quyền sao độc-ác
Cùng quân La-Mă giết hại thầy
Đau buốt tâm-hồn con tự hỏi
Con Trời sao chịu cảnh đọa đày?
 
Ai ngờ  một buổi sáng tinh sương
Biến cố kinh hoàng khắp bốn phương
Jesus đă chết nay lại sống
Huyền nhiệm t́nh thương thật phi thường
 
Chúa hỡi! giờ đây con đă biết
V́ con Ngài nhận hết tai-ương
Chịu phó tấm thân làm tế-lễ
Để dắt con về với Cha thương
 
T́nh Ngài chẳng có lượng nào đong
Như nắng ban mai chiếu ánh hồng
Cho khắp nhân-gian đều ấm-áp
Bởi hồng ân Chúa thật mênh-mông
 
   

 


Qua Khung Cửa Sổ 
Nguyên bản:  A Travers La Fenêtre (Author:  Unknown)
Chuyễn ngữ:  Khuyết Danh
Sưu tầm: Nê Dư (Saigon Echo)

Một đôi vợ chồng trẻ vừa dọn vào một căn nhà mới.  Sáng hôm sau, vào lúc ăn sáng, cô vợ thấy một người phụ nữ láng-giềng đem phơi quần áo vừa giặt.  Cô bảo:  "Quần áo c̣n bẩn quá, rơ bà nầy chẳng biết giặt.  Có lẽ bà ta cần loại xà-pḥng khác tốt hơn."  Anh chồng nh́n qua rồi im lặng.  Và cứ mỗi lần thấy người láng-giềng phơi quần áo, th́ cô vợ trẻ lại có lời phê-phán....

Một tháng sau, vào một buổi sáng, cô vợ trẻ ngạc-nhiên khi thấy quần áo người láng-giềng đem phơi sạch-sẽ, và cô nói với chồng:  "Anh xem ḱa, bà ta đă học được cách giặt-giũ.  Không biết ai đă dạy cho bà ấy...."  Anh chồng đáp: "Không, sáng nay anh dậy sớm và đă lau khung cửa  kiếng nhà ḿnh ấy chứ!" 

Cuộc đời cũng thế!  Tất cả tùy thuộc vào mức độ sạch của khung cửa sổ mà qua đó ta nh́n các sự kiện.  Trước khi phê-phán ai, thiết tưởng có lẽ trước tiên ta nên xác-định lại cái nh́n của chúng ta.  Như thế, chúng ta sẽ nh́n thấy rơ-ràng sự trong sáng của tâm-hồn người khác. 

Ồ, không khéo tôi lại quên.... Ngày hôm nay, tôi nh́n bạn lạc quan hơn ngày hôm qua.  C̣n bạn th́ sao? 

   Xuân Thắm Muôn Đời
Tác giả:  Thái Trịnh
Gởi tặng: Mục Sư Nguyễn Thành Nguyên
                và Hội Thánh Jacksonville
 

Xuân nơi đất khách lưu vong,
Tha nhân biết có chờ mong Xuân về.
Chuổi ngày viễn-xứ lê-thê!
Lênh-đênh đất khách ê-chề tâm can.

Nhớ Xuân ḷng những bàng-hoàng,
T́nh Xuân đây cũng ngập tràn ư thơ.
Xuân về xứ lạ bơ-vơ,
Cố nhân rày đă thờ-ơ cũng đành.

Nhớ ngày xuân của tuổi xanh,
Gấm hoa là một bức tranh quê nhà.
Trời trong cánh én là đà,
Xuân đem tươi thắm cho hoa, cho người.

Làng xưa tiếng trẻ reo cười,
Tiếng chim ríu rít như mời đón Xuân.
Từng tràng pháo nổ từng-bừng,
Bạn-bè tấp-nập chúc mừng tuổi nhau...
Từ khi Xuân cũ phai màu,
Buồn vương hoa lá héo xào rụng rơi!
 

Bạn ơi! Xuân ngắn ngủi thôi,
Có mùa Xuân thắm một trời sắc hương.
Là xuân vĩnh-cửu t́nh thương
Cho ta có chỗ tựa nương tâm-thần.

Cho ta đổi mới cơi ḷng,
B́nh-an vui thỏa thong-dong cuộc đời.
Xuân ban từ Đức Chúa Trời,
Ta nghe ḷng thật thảnh-thơi lạ thường!

Xuân Ngài có Ánh Chiêu Dương,
Có hoa cứu rỗi mùi hương ngát trời.
Ta cùng thầm nguyện Chúa ơi!
Cho con Xuân thắm không thời tàn phai.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


 

 

Đầu Năm Sửa Sang Nhà Chúa  
Tác giả: Thái Trịnh (Tiếng Chim Gọi Đàn)
Gởi tặng: Mục Sư Nguyễn Thành Nguyên
                và Hội Thánh Jacksonville

"Tháng Giêng đầu năm người trị v́, người mở các cửa đền của Đức Giê-hô-va ra và sửa sang nhà Chúa"  -  (II Sử-kư 29:3)
 

Đầu năm mùa nắng mới đă đến rồi,
Anh chị em tín hữu mến-yêu ơi!
Ta mau dọn trắng trong đền thờ Chúa.
Hăy sắp sẳn những đồ dùng quư giá,
Cả những b́nh bằng đất, bạc, gỗ, vàng,
Nhưng bên trong đầy ân-điển Cha ban,
Bằng ḍng huyết của Giê-xu yêu dấu!
Muốn trở thành những b́nh Cha quư báu,
Nguyện xin Ngài cho đầy trái Thánh Linh.
Trái Hiền Lành như ḍng suối trong xanh,
Không vẩn đục v́ những cơn mưa nắng.
Trái Nhịn Nhục không bao giờ cay-đắng,
Trong tâm-hồn đầy bác-ái vị-tha.
Trái Yêu Thương mang t́nh Chúa chan ḥa,
Thấy người khổ, ḿnh xót-xa giọt lệ...!
Trái Trung Tín không bao giờ chậm trể,
Khi Cha cần, xin Chúa hăy sai con.
Trái Vui Mừng như những cánh chim non,
Ca ríu rít bay lượn quanh tổ ấm.
Trái Mềm Mại dịu dàng như nắng sớm,
Ḷng cảm thông yêu-mến cả mọi người.
Trái B́nh An trong ḷng thật vui-tươi,
V́ cuộc sống đă phó giao cho Chúa.
Trái Nhân Từ với t́nh-thương chan-chứa,
Mến yêu người như con của một cha.
Trái Tiết Độ tỏa mùi hương quí giá,
Biết giữ ḿnh mẫu mực sống hiền-ḥa.
Là những b́nh quư báu của nhà Cha,
Chúa vui thỏa yêu chúng ta nhiều lắm.
Nguyện xin Chúa ban cho mùa Xuân thắm,
Cho vườn hồn nở rộ trái thanh tân.
Dựng trong con mới lại một tâm thần,
Và mới cả trong mùa Xuân của Chúa.
 

  •  Bàn Tay Của Mẹ 
     Tác giả:  Khuyết Danh
     Nguồn gốc:  Sưu tầm trên Internet
Một thanh niên học hành xuất sắc nộp đơn vào chức vụ quản trị viên cho một công ty lớn.  Anh ta vừa xong buổi phỏng vấn đầu tiên.  Ông giám đốc phỏng vấn lần cuối để quyết định nhận hay không nhận anh ta.
 
Viên giám đốc khám phá học bạ của chàng thanh niên, tất cả đều tốt và năm nào, từ bậc trung học đến các chương tŕnh nghiên cứu sau đại học, cũng đều xuất sắc, không năm nào mà anh chàng thanh niên không hoàn thành vượt bực.  Viên giám đốc hỏi “Anh đă được học bỗng nào của trường?”  -  Chàng thanh niên đáp “Thưa không”  -  Viên giám đốc hỏi “Thế cha anh trả học phí cho anh đi học?”   -  Chàng thanh niên đáp “Cha tôi chết khi tôi vừa mới một tuổi đầu. Mẹ tôi mới là người lo trả học phí”

Viên giám đốc lại hỏi “Mẹ của anh là việc ở đâu?”  -  Chàng thanh niên đáp “Mẹ tôi làm việc giặt áo quần”.  Viên giám đốc bảo chàng thanh niên đưa đôi bàn tay cho ông ta xem. Chàng thanh niên đưa hai bàn tay mịn màng và hoàn hảo của chàng cho ông giám đốc xem.
 
Viên giám đốc hỏi “Vậy trước nay anh có bao giờ giúp mẹ giặt giũ áo quần không?”  -   "Chưa bao giờ, mẹ luôn bảo tôi lo học và đọc thêm nhiều sách. Hơn nữa, mẹ tôi giặt áo quần nhanh hơn tôi.”  Chàng thanh niên đáp.
 
Viên giám đốc dặn chàng thanh niên “Tôi yêu cầu anh một việc. Hôm nay khi trở lại nhà, lau sạch đôi bàn tay của mẹ anh, và rồi ngày mai đến gặp tôi. ”

Chàng thanh niên cảm thấy khả năng được công việc tốt này rất là cao. Khi vừa về đến nhà, chàng ta sung sướng thưa với mẹ để được lau sạch đôi bàn tay của bà. Mẹ chàng cảm thấy có ǵ đó khác lạ, sung sướng, nhưng với một cảm giác vừa vui mà cũng vừa buồn, bà đưa đôi bàn tay cho con trai xem.

Chàng thanh niên từ từ lau sạch đôi bàn tay của mẹ. Vừa lau, nước mắt chàng tuôn tràn. Đây là lần đầu tiên chàng thanh niên mới khám phá đôi tay mẹ ḿnh, đôi bàn tay nhăn nheo và đầy những vết bầm đen. Những vết bầm làm đau nhức đến nỗi bà đă rùng ḿnh khi được lau bằng nước. Lần đầu tiên trong đời, chàng thanh niên nhận thức ra rằng, chính từ đôi bàn tay giặt quần áo mỗi ngày này đă giúp trả học phí cho chàng.  Những vết bầm trong tôi tay của mẹ là giá mẹ chàng phải trả cho ngày chàng tốt nghiệp, cho những xuất sắc trong học vấn và cho tương lai sẽ tới của chàng.

Sau khi lau sạch đôi tay của mẹ, chàng thanh niên lặng lẽ giặt hết phần áo quần c̣n lại của mẹ.  Tối đó, hai mẹ con tâm sự với nhau thật là lâu.

Sáng hôm sau, chàng thanh niên tới gặp ông giám đốc.  Viên giám đốc lưu ư những giọt nước mắt chưa ráo hết trong đôi mắt của chàng thanh niên, và hỏi “Anh có thể cho tôi biết những ǵ anh đă làm và đă học được hôm qua ở nhà không?”  -  Chàng thanh niên đáp “Tôi lau sạch đôi tay của mẹ, và cũng giặt hết phần áo quần c̣n lại.” Viên giám đốc hỏi “Cảm tưởng của anh ra sao?”

Chàng thanh niên đáp, “Thứ nhất, bây giờ tôi hiểu thế là ư nghĩa của ḷng biết ơn; không có mẹ, tôi không thể thành tựu được như hôm nay. Thứ hai, qua việc hợp tác với nhau, và qua việc giúp mẹ giặt quần áo, giờ tôi mới ư thức rằng thật khó khăn và gian khổ để hoàn tất công việc.  Thứ ba, tôi biết ơn sự quan trọng và giá trị của quan hệ gia đ́nh.”

Viên giám đốc nói, “Đây là những ǵ tôi t́m kiếm nơi người sẽ là quản trị viên trong công ty chúng tôi. Tôi muốn tuyển dụng một người biết ơn sự giúp đở của những người khác, một người cảm thông sự chịu đựng của những người khác để hoàn thành nhiệm vụ, và một người không chỉ nghĩ đến tiền bạc là mục đích duy nhất của cuộc đời. Em được nhận.”

Sau đó, chàng thanh niên làm việc hăng say, và nhận được sự kính trọng của các nhân viên dưới quyền. Tất cả nhân viên làm việc kiên tŕ và hợp tác như một đội. Thành tựu của công ty mỗi ngày được nhiều cải thiện.

Một đứa bé, được che chỡ và có thói quen muốn ǵ đước nấy, có thể sẽ phát triển “tâm lư đặc quyền” và sẽ luôn nghĩ đến ḿnh trước. Hắn sẽ thờ ơ về các nỗ lực của cha mẹ.

Khi làm việc, hắn giả thiết rằng mọi người phải vâng lời hắn, và khi trở thành một quản trị viên hắn có thể sẽ không bao giờ biết sự chịu đựng của các nhân viên dưới quyền và luôn đổ thừa cho người khác.

Đối với loại người này, có thể học giỏi, có thể thành công một thời gian ngắn nhưng thật sự sẽ không cảm nhận được ư nghĩa của thành tựu. Hắn sẽ cằn nhằn, ḷng chất đầy oán ghét và đấu tranh để có được nhiều thứ cho ḿnh. Nếu chúng ta thuộc loại cha mẹ chuyên bao che con cái như thế này, phải chăng chúng ta đang cho chúng thấy t́nh thương của cha mẹ hay thay v́ đang tàn phá chúng?

Bạn có thể cho con cái sống trong những căn nhà lớn, ăn thức ăn ngon, học dương cầm, xem TV màn ảnh rộng. Nhưng khi chúng ta cắt cỏ, xin vui ḷng cho chúng làm việc đó. Sau bữa cơm, hăy để chúng rữa chén bát cùng với anh chị em chúng. Không phải v́ các bạn không có tiền để mướn người làm trong nhà, nhưng bởi v́ bạn nên thương con đúng cách.

Bạn muốn chúng hiểu rằng, bất kể cha mẹ giàu có cỡ nào, một ngày tóc họ cũng sẽ bạc như mẹ của người bạn trẻ kia. Điều quan trọng nhất là con cái của bạn học để biết hơn sự khó khăn, học khả năng cùng làm việc với những người khác để hoàn thành công việc.
 

 

 


Saturday, April 07, 2012